thấy đó cũng là chuyện vớ vẩn, nhưng…… Cô nhìn cô nàng kia, không phải cũng thật miễn cưỡng sao?”
” Không có! Tôi nhìn không ra.”
” Thì chắc không phải. Mà chẳng biết
nữa, tôi nghĩ nếu không phải là kiếp sống nơi sân khấu hấp dẫn, thì chắc cũng là vì tiền. Trừ ấy cái này ra, tôi thật sự không nghĩ ra được còn
có lý do gì……”
Tống Thanh Linh đột nhiên cảm thấy chóng mặt, vì sao lại thế? Một người kiêu ngạo như Giang Kì sao lâij chỉ vì
vinh hoa mà không tiếc bán đứng bản thân? Mọi khi nhìn nàng, cũng không
túng thiếu đến mức đó ak!
” Thanh Linh, em làm sao vậy?” Lạc Mộ
Thiên lập tức ôm chặt lấy thân thể yếu đuối, nhín nàng chằm chằm, không
giấu được lo lắng.” Có phải là thân thể không thoải mái? Sắc mặt tái
nhợt! Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi……”
” Không cần, em mệt một chút mà thôi!
Vừa rồi lại uống một ly cocktail nên…… Anh đưa em tới chỗ ghế sofa nghỉ
ngơi một chút là được rồi.” Tống Tanh Linh níu tay áo hắn, yêu cầu. Thật vất vả mới thuyết phục được hắn chủ trì thọ yến, nếu bây giờ để hắn đưa nàng về nhà, thì ấy tân khách này ai lo?
” Không sao?” Hắn nghĩ thấy không ổn.
Thấy nàng gật đầu khẳng định, hắn thở dài. Đưa nàng ngồi lên ghế sofa:”
Được rồi, ngồi ở đây một chút, nếu không thoải mái. Anh sẽ nói với nhân
viên khách sạn dọn phòng cho em nghỉ ngơi.”
” Ân, đừng lo lắng, em ngồi ở đây một lát là tốt rồi.Anh cứ đi tiếp chuyện với người khác đi!”
Lại liếc mắt nhìn nàng, Lạc Mộ Thiên rốt cục ly khai. Dù sao để nàng ngồi tại tại đây, hắn liếc mắt cũng có thể nhìn thấy.
” Yêu, này chẳng phải là vị nữ sinh đạt
học bổng-Tống Thanh Linh sao chứ? Như thế nào, đêm nay không cần làm
thêm sao?” Miệng lưỡi đầy ý khinh miệt, miệng đầy mùi rượu, cùng đôi mắt đầy đố ý, Giang Kì xuất hiện.
Nhắm mắt ngồi nghỉ ngơi, Tống Thanh Linh nghe tiếng mở mắt. Trực giác đứng dậy, nhìn thẳng Giang Kì khí thế hung hăng, chắc chắn cô ta không phải là ‘Tha hương ngộ cố tri’- Nhận người
quen rồi.
Tầm mắt tại đảo qua cách ăn mặt đầy cao nhã, tinh trí của Tống Thanh Linh sau, đố ý trong lòng Giang Kì càng thâm.
Trang phục trên người Tống Thanh Linh là tác phẩm do vị thiết kế thời trang hàng đầy thế giới Norman làm ra.
” Norman phục sức” có thể nói là nổi
tiếng trong nổi tiếng. Nhà thết kế Norman mỗi tác phẩm chỉ làm một bộ,
giá cả đương nhiên không thể bàn cãi, dù có tiền cũng khó mà có được. Mà trang sức trên người nàng, có giá trị liên thành.
Tống Thanh
Linh đối mấy cái thứ này không có gì hứng, nên không rõ giá trị của nó.
Nhưng Giang Kì lại thích diện, hơn nữa vì ‘công tác’, nên ất rõ về
chúng. Khó trách, ánh mắt của nàng giờ có thể nói là đang phun lửa kia!
Như thế nào? Ô nha biến thành phượng
hoàng là cũng không thèm nhận thức người quen sao, bạn Tống Thanh Linh?” Giang Kì bước đi loạng choạng tới gần Thanh Linh. Ghen tỵ cùng bất mãn
với bản thân, Giang Kì lựa chọn nàng làm đối tượng để phát tiết, dù sao
nàng vốn không coi Tống Thanh Linh cái loại người thấp kém này để vào
mắt.
” Oa, thành quả thực phong phú! Một đứa
con gái chẳng có danh phận, thế nhưng lại có trang sức rực rỡ tham dự
yến hội giới thượng lưu, có nguyên nhân gì đây? Tống đồng học.” Lông my
Giang Kì xinh đẹp chớp cao:” Nói thực đi, đối tượng mày đang ‘làm việc’
là Lạc lão gia, hay là Lạc Mộ Thiên?”
Lời nói thô lỗ nhưng khong hề che giấu ghen tỵ.
Bằng cái gì mà Tống Thanh Linh có thể
hưởng thụ loại phú quý ‘Đại hộ’ Lạc gia? Mà người có điều kiện gấp trăm
lần nó như mình lại phải chịu đựng lão sắc quỷ đáng khinh này?
Đố hận làm mờ mắt Giang Kì, không thể
cảm nhận được vẻ đẹp của Tống Thanh Linh, luôn nghĩ mình cao hơn Tống
Thanh Linh, chỉ thầm oán hận vận mệnh bất công.
Tuy nhiên nghe không rõ Giang Kì ám chỉ
‘công việc’ gì, nhưng cảm nhận được địch ý cùng khinh thường lại thập
phần rõ ràng. Cũng bởi vậy làm Tống Thanh Linh nhíu hai hàng my. Nàng tự nhận bản thân không phải ‘Vạn nhân mê’, nhưng từ nhỏ đến lớn, tỏ ra
mãnh liệt địch ý như thế, Giang Kì là người đầu tiên.
” Tôi không biết ‘công việc’ mà cô ám
chỉ là gì, nhưng nếu cô muốn biết vì sao tôi lại có thể ở đây, thì câu
trả lời là: Chủ nhân bữa tiệc mừng thj năm nay là cha nuôi tôi!”
” Cha nuôi?” Giang Kì hừ lạnh, vẻ mặt
‘Nói chuyện đùa’ nhìn nàng:” Đừng diễn kịch ‘Cha nuôi và con gái’ trước
mặt tôi, cô tưởng Giang kì toi là trả lên 3 hay sao chứ? Có loại ‘cha
nuôi’ nào mà lại cho ‘con gái nuôi’ xuyên kim đái ngọc, trở thành thiên
kim hào môn, thậm chí còn được cung kính vô hạn?”. Nàng căn bản không
tin Tống Thanh Linh chỉ đơn thuần là con gái nuôi Lạc Hoằng Viễn.
” Giang Kì……”. Tống Thanh Linh vì câu
nói đầy ái muội của nàng mà kinh ngạc. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời
trướng hồng, tức giận không nói nên lời. Giang Kì dám ám chỉ nàng dùng
thân thể để trao đổi lấy cuộc sống vật chất!?
” Như thế nào, bị tôi nói trúng, xấu hổ
quá thành giận ak?” Liếc mắt khinh miệt Tống Thanh Linh, lại cảm thán
dáng người nàng thật đẹp, nhưng vì say rượu Giang Kì lại mở miệng khing
miệt:” Tôi thấy, ưu điểm duy nhất của cô, chính là tuổi trẻ mà thôi.
Nghe nói, mấy l