vu. Nhưng tại khu nhà khách sạn
năm sao cao cấp, khu yến hội sáng rọi, y hương tấn ảnh, châu quang bảo
khí, không có cảm giác lạnh chút nào. ([N'> Ta không hiểu lắm, đành phải để y nguyên. )
Đây là buổi tiệc mừng thọ do Lạc thị xí
nghiệp chủ tịch Lạc Hoằng Viễn mời. Tại hội trường, nếu như không phải
là tri thương phú cổ, cũng là danh lưu chính giới. Đồng dạng, có thể làm bạn bên người họ tranh kì đấu diễm nữ nhân, trừ danh viện thiên kim,
chỉ có hồng tinh người mẫu.
Đến thủy tinh chói sáng, đồ ăn đắt tiền, làm cho cả yến hội có vẻ sinh huy, tựa như vương quốc mộng ảo.
” Mộ Thiên, làm sao bây giờ? Em thực
khẩn trương!” Tống Thanh Linh thừa dịp không có ai, ngẩng đầu nói nhỏ
với Lạc Mộ Thiên. Bởi vì hắn nhẹ nhành nói câu ‘Có khổ đồng hưởng, gặp
nạn đồng đương’, ([N'> Nếu hiểu sơ có lẽ là Có khổ cùng chịu, có nạn cùng gánh, như câu Có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu như bên Vn ta vậy.) cho nên nàng đành phải ôm chặt tay hắn, cùng hắn chiêu đãi phần lớn các tân khách.
Trên người Tống Thanh Linh là bộ lễ phục ti trù chế ngân bạch duệ, do Lạc Mộ Thiên tự mình chọn lựa, thiết kế
đơn giản mà tao nhã, bó sát toán thân, hiển lộ lấy từng đường cong nhu
mỹ.
Giờ phút này nàng uyển tựa như tiên tử
Hằng Nga, thanh linh tao nhã, nghi thái xuất sắc hấp dẫn phần đông ánh
mắt ái mộ. Nhưng hiển nhiên là do quá căng thẳng, chủ nhân không phát
giác ra vẻ đẹp mỹ miều của bản thân.
” Vì sao mọi người đều nhìn em? Có phải do quần áo không?Hay là tóc rối? Em……” Nàng cảm giác có gì đó không đúng.
” Không có việc gì–” Gương mặt luôn
cười, thân thiện chào hỏi-Lạc Mộ Thiên, cậnhanh nhẹn nắm chặt cái tay bé nhỏ, ngăn cản nó hành động lỗ mãng. Nhìn từng tân khách đang đi tói,
môi hắn hơi nhô, nở nụ cười hân hoan, nhưng miệng lại nhẹ giọng nhắc nhở nàng:” Cười!”
Một khẩu lệnh, Tống Thanh Linh nhanh
chóng thực hiện động tác. Gương mặt lập tức xuất hiện nụ cời tươi sáng
như ánh mặt trời, khiến nam tử gần đó trong nháy mắt hoảng hốt.
Lạc Mộ Thiên đột cảm thấy không vui, ([T'> Nà na~ Anh đã ghen~ ) nhưng khuôn mặt tuấn tú lại y nhiên mang cười, hàn huyên:” Hà đại
thiếu, đã lâu không thấy……” Thân mình hơi nhếch lên trước, hữu hiệu cắt
đứt tầm nhìn của đối phương.
Tống Thanh Linh mở cái miệng nhỏ, uống
một ít rượu hương cam thuần, quan sát Lạc Mộ Thiên sử dụng kỹ xảo xã
giao hoàn mỹ, tao nhã đố đáp với người khác, không khỏi có chút mê muội.
Rất khó tưởng tượng, người ghét xã giao
như hắn, nhưng ở nơi danh lưu hội họp-hỉ yến như thế này, hắn vẫn y
nhiên là hạc trong bầy gà, phong thái đế vương không tể nào che dấu
được.
Chờ hắn chấm dứt cuộc nói chuyện, hắn
đem nàng rời đi, cúi đầu thấp giọng:” Đừng lo lắng, em đẹp lắm. Bọn họ
nhìn em, là vì em đẹp khiến người ta phải lóa mắt. Em chẳng có chỗ nào
không ổn cả.”
” Anh nói dối!” Tống Thanh Linh mới
không tin! Trong cái hội trường hào hoa này, thiên tiên không thiếu, mỹ
nữ như vân, làm nàng thấy hoa cả mắt. Ở cùng với mấy vị tuyệt sắc giai
nhân này, nàng tự nhận bản thân giống con sửu tiểu áp. Nếu không phải
vì, nàng không thích coi trọng bề ngoài, bằng không nàng đã sớm đào một
cái hố để trốn đâu!
Hắn chậm lại cước bộ, đôi mắt mang ý
cười tinh tế dò xét nàng, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên hồng
nhuận. Tuấn mi khẽ nhếch:” Muốn ta thề sao?”
” Nga…… Không cần.” Dưới ánh mắt của
hắn, nàng có chút ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp mờ ảo. Đêm
nay, nàng được nghe rất nhiếu người ca ngợi, nhưng cũng không có cảm
giác gì. Chỉ riêng Mộ Thiên, một lời nói đơn giản mà khiến nàng thật vui vẻ.
” Ngoan, thoải mái một chút!” Hắn nhẹ nhàng xoa bóp bả vai, giúp nàng thoải mái, rồi mới tiếp tục đi chào hỏi tân khách.
Đêm nay hai người bọn họ là chủ nhân, tự nhiên phải có trách nhiệm chiêu đãi tân khách.
Phần đông khách khứa cứ nghĩ hắn ứng xử
chu toàn như cá trong nước, ung dung tự tại, kỳ thật hắn cảm thấy phiền
cực kỳ. Chẳng qua…… Hôm nay là ngoại lệ, tay ôm Tống Thanh Linh eo nhỏ
tăng thêm chút lực đạo khiến cho khuôn nhỏ nhắn ngẩng len, nhíu mi tự
hỏi. Lạc Mộ Thiên mỉm cười nhìn nàng, lắc đầu không nói gì.
Đôi mắt trng suốt đầy mê hoặc. Không có việc gì thì ổn!
Bởi vì có nàng làm bạn, mọi thứ đều trở nên dễ dàng! Lạc Mộ Thiên vui vẻ nghĩ.
Lần đầu tham gia dạ yến hào môn, hơn nữa phải chịu ánh mắt tham lam của phần đông nam giới, lại được nghe nhiều
lời ca ngợi, khiến cho cảm xúc Giang Kì thăng cao, cho đến khi—
” Đó chẳng phải là Hào Kinh tập đoàn
Tổng tài Lạc Mộ Thiên? Hắn ta vốn dĩ không phải là không thích tham
gia…… Di, vị thiên tiên tú nhã xuất trần, mỹ nhân khó gặp đứng bên cạnh
là ai vậy? Như thế nào chưa thấy bao giờ?”
Giang Kì tò mò nhìn theo mọi người……
Tống Thanh Linh? Mắt Giang Kì thiếu chút nữa rơi xuống, sao có thể?
Cho đến khi nàng nhìn rõ Tống Thanh Linh là người bạn bên cạnh anh tuấn trác tuyệt Lạc Mộ Thiên thì nàng như bị hất cả bát nước lạnh vào người, nhất thời tâm thần đại loạn.
Con bé đó sao xứng xuất hiện ở trong
này…… A, Giang Kì nhớ tới lời Nhạc Hiểu Thần. Tống Thanh Linh làcon nuôi Lạc Hoằng Viễn! Chí
