ám tin tưởng kỹ nữ do tao huấn luyện?
Mày định làm Công ty của ông đóng cửa?”
” Tôi…… Tôi không có ý định hại ông,
cũng không dám!” Giang Kì đau đến chảy nước mắt, hai tay nắm chặt tay
hắn, nhưng cũng không dám coi thường vọng động:” Tống Thanh Linh là bạn
học của tôi, chẳng phải là nữ chủ nhân gì cả, nó…… Nó là cô nhi, Lạc Mộ
Thiên căn bản coi thường nó……”
” Câm mồm!” Hắn gầm lên một tiếng, đẩy
nàng xuống giường:” Mắt tao không mù, cũng có tai mà nghe! Tao chẳng
quan tâm nó là cô nhi hay không, nhưng cha con nhà họ Lạc đối xử với
Tống Thanh Linh như thế nào, khách nhân toàn hội trường đều nhất thanh
nhị sở. Chỉ có tiện nữ nhân như mày mới nhìn không ra, còn to gan lớn
mật, dám tại địa bàn của Lạc Mộ Thiên mà trêu chọc nữ nhân hắn bảo hộ.
Mày có biết thế lực của Lạc Mộ Thiên to lớn ra sao? Chỉ tùy tiện gọi và
cú điện thoại, Thiên Vũ liền xong đời!”
” Tôi…… Tôi……”
Tống Thanh Linh chỉ là món trang sức mà
Lạc Hoằng Viễn thu về làm trò mà thôi, thực không có ảnh hưởng lớn như
thế đâu! Trong lòng Giang Kì kêu oan.
” La Tổng!” Vài tên hung đồ xuất hiện ở cửa.
” Tiến vào!” La Thiên Vũ phân phó:” Đêm
nay tao thưởng nó cho bọn mày, thích chơi thế làm thì làm. Như cũ, không được làm nó chết, mà cũng không được làm nó bị thương!” Giang Kì là cây hái ra tiền, hắn còn cần sử dụng!
” Vâng!” Bọn họ nhanh chóng trả lời, xoa tay nhìn Giang Kì, mỗi kẻ đều rất hưng phấn.
Giang Kì là hồng bài trong Công ty, đối
với cô ta, bọn hắn chỉ nhìn thôi đã thèm chảy nước miếng. Nhưng La Tổng
đã mệnh lệnh, quả thực là một tin tức cực tốt, làm sao mà không hưng
phấn kích động?!
” Không!” Giang Kì thê lương kêu gào. Mấy tên này làm sao xứng với nàng?” Không cần, Thiên Vũ, tôi cầu xin ông!”
” Hy vọng trải qua lần này giáo huấn,
mày sớm nên tỉnh táo. Nhớ kỹ thân phận, không cần mơ tưởng hão huyền!”
La Thiên Vũ đá cửa rời đi, lưu lại con dê tế thần- Giang Kì cùng bầy sói chung sống chung một phòng.
” Thiên Vũ, tôi sẽ không cầu gì nữa, xin ông— Không đừng chạm vào ta, ngô…..”
===========================================================
” Thanh Linh, chúc mừng cậu lại giành
học bổng!” Nhạc Hiểu Thần rót hai chén rượu, cầm ấy một ly, nói:” Làm
một chén!” Nói xong, uống cạn.
Tống Thanh Linh không kịp ngăn cản, vẻ
mặt đau khổ đành phải uống một chén. Oa, đắng quá! Thực không hiểu nam
nhân thích uống thứ này làm gì!
‘Kim Anh Các’ là một nhà ăn Nhật Bản cao cấp, Lạc Mộ Thiên biết Tống Thanh Linh thích ăn những món thanh đạm, mà cũng thích phong cảnh thanh u nơi đây. Bởi thế, mỗi khi rảnh sẽ đưa
nàng tới đây dùng cơm. Thành ra, hỏi nàng, nơi nàng có đồ ăn ngon thì,
nơi này sẽ xuất hiện đầu tiên!
Tống Thanh Linh nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, làm Nhạc Hiểu Thần không nhịn được mà cười to. Đêm nay, Nhạc Hiểu Thần
đặc biệt hưng phấn, trong khi Tống Thanh Linh mới uống được một ít, vậy
mà nàng đã làm xong mấy chén rồi.
” Hiểu Thần, không có ai cướp rượu của
cậu, đừng uống nhanh như thế, sẽ say.” Tống Thanh Linh nhìn nàng, có
chút kinh ngạc run sợ. Nàng biết Hiểu Thần có thể uống rượu, nhưng đêm
này có gì đó không đúng, đồ ăn trên bàn không chạm vào một chút, nàng
chỉ lo uống rượu mà thôi.
” Say mới được, Thanh Linh ngốc, nếu không muốn say, sao mình lại uống rượu?” Nói xong, lại nốc thêm một chén.
Thực không đúng! Không kịp ngăn chặn ly
rượu, Tống Thanh Linh đành cướp đi cái bình, giấu đằng sau lưng, không
cho nàng động vào.
” Thanh Linh……” Nhạc Hiểu Thần bỉu môi, vẻ mạt ôm oán nhìn nàng.
” Nhạc Hiểu Thần, cậu không xem mình là
bạn bè sao? Có tâm sự sao không nói? Đừng nói không có, mình biết có.
Hơn nữa rất trầm trọng tới mức phải mượn tửu quên sầu, nếu cậu chịu coi
mình là bạn, đừng giấu nó ở đáy lòng như thế!”
” Mình……” Nhạc Hiểu Thần dừng động tác,
ngồi lại vị trí, khuôn mặt tố nhã dần dần trắng bệch. Cơ hồ qua một lúc
lâu, nàng rốt cục mở miệng.
” Cậu biết không? Thanh Linh. Hôm nay,
khi cậu gọi mình đến ăn mình học bổng, mình rất vui cho cậu. Trước kia,
khi nhận học bổng mình cũng ất hạnh phúc, nhưng đó là chuyện xưa rồi.”
Giọng nói trầm xuống, vẻ mặt nàng mờ mịt.
” Cậu hâm mộ?” Tống Thanh Linh nhìn nàng hoài niệm, cảm thấy ngoài ý muốn.” Chính là, cậu luôn coi học hành cũng cần có tình yêu sao, chỉ cần chia đều 50-50 là được. Cũng không cố để
học hành lên đến 60%.”
Nhạc Hiểu Thần học khoa văn, trong khi
Hoắc Chi Giới học khoa luật, đây là một đôi đẹp trong hệ. Khi đôi Kim
Đồng Ngọc Nữ này quen nhau, cũng nhận được sự ủng hộ từ cha mẹ. Thậm
chí, Nhạc Hiểu Thần còn nói cho nàng, trước mắt Hoắc Chi Giới sẽ đi
Luật sư sự vụ sở. Cha mẹ hai bên đã nói chuyện, chờ nàng tốt nghiệp, cả
hai sẽ kết hôn, sau đó sẽ đi du học.
Tống Thanh Linh mới nói xong, Nhạc Hiểu Thần lập tức khóc rống.
Đột nhiên như thế, dọa Tống Thanh Linh
tay chân vô thố, chỉ theo trực giác ôm Nhạc Hiểu Thần, không biết nên
nói như thế nào. Cuối cùng đành rớt nước mắt chảy theo.
” Sao Chi Giới lại đối xử với mình như
thế? Anh ấy là tất cả của mình. Tứ khi gặp anh ấy, mình đã bỏ mặc tất
cả, toàn tâm toàn ý vì anh ấy.