” Cố nén cảm xúc hỗn
loạn, nàng nói ra nghi hoặc lớn nhất:” Em biết anh có vô số người tình,
các nàng nhất định hào phóng ([N'>: Và ca là người hay ăn quàng), cơ thể quyến rũ, hiểu biết nhiều, đủ để thỏa mãn anh. Em cái gì cũng
không có, cái gì cũng không biết, càng không biết cách làm anh thỏa mãn, chỉ là một sinh viên bình thường… Vì sao lại là em?”
” Không vì sao, chỉ bởi vì anh muốn em
mà thôi!” Kỳ thật cái vấn đề này hắn cũng không có đáp án. Thấy vẻ mặt
nàng không vừa lòng, hắn trầm ngâm một lát, đột nhiên cười lớn:” Bởi vì
em là bệnh độc, mà anh lại không cẩn thận, bị trúng độc rồi. Mê luyến em chính là khi anh đang phát sốt mà thôi.” ([N'>: Có kẻ nào ngốc như ca không. [T'> Chịu =.=)
” Bệnh độc!?” Nàng nỉ non. Đúng rồi,
bằng không còn có thể là vì cái gì? Không hiểu vì sao lòng bỗng thấy đau đớn, trấn tĩnh lại, giương mắt nhìn nam nhân cao lớn:” Khi nào thì anh
khỏi?” Nàng phải đề phòng, chuẩn bị sẵn tâm lý.
” Như thế nào? Anh đáng sợ lắm sao? Cho nên em mới mau chóng bỏ đi như vậy?” Hắn không vui, thân thể cường
tráng đè lên, thấy nàng đỏ mặt thở dốc, đau lòng đặt nụ hôn.
” Không……” Những tiếng thở dốc cùng kháng nghị không thể cất nên lời.
Đầu lưỡi nóng rực mau chóng ép nàng hé
miệng, hắn nhanh chóng tiến sâu vào. Trong khi nàng kinh ngạc sợ hãi,
cái lưỡi dây dưa, cố nhấm nuốt từng cảm xúc ngọt ngào.
Người nàng run rẩy, hai tay đánh mạnh
vào vai hắn, nhưng dù thế nào cũng không thoát khỏi. Khuôn ngực rắn chắc ấy ôm nàng chặt chẽ, không một khe hở. Giờ phút này, hành động mạnh mẽ
ấy làm nàng càng hiểu rõ bản thân so với hắn nhu nhược bao nhiêu. Nàng
giãy dụa yếu dần, vì những nụ hôn cuồng dã ấy làm thần trí mờ mịt……
Kích tình mãnh liệt khiến Lạc Mộ Thiên
cuồng dũng mạnh lên, che lấp mọi cảm xúc hiện tại, bá đạo xâm chiếm lấy
nàng, không để cho nàng cơ hội mà phản kháng. Đầu hàng đi! Một cái thanh âm tại hắn đuổi dần mơ hồ trong đầu quanh quẩn, hữu hiệu tước đi ý chí
của nàng
Một khi đã không có đường lùi, thì nàng hà tất phải tự làm khổ bản thân? Sao nàng không phóng túng một chút?
Không phải có câu ‘Người vì hiểu lầm mà kết hợp, người vì nhận thức mà
xa cách’ sao? Có khi ông trời đã sắp xếp như thế, một khi hắn đã ‘hết
bệnh’ thì cũng nhanh chóng, tiêu sái mà rời đi.
Một khi đã xác định rõ tâm trí, Tống
Thanh Linh lấy dũng khí, bàn tay run rẩy ôm lấy khuôn mặt hắn, nhớ lại
phương pháp hắn đã dạy, đáp lại nụ hôn. Cái lưỡi nhỏ cũng bắt chước, nhẹ nhàng tiến vào miệng hắn, cùng dây dưa.
Một tác động thực đáng sợ. Nàng đáp lại nụ hôn của hắn lập tức như một hành động châm ngòi, ‘oanh’ một tiếng,
phá hủy mọi khả năng suy nghĩ cùng khống chế. Lạc Mộ Thiên hưng phấn gầm nhẹ, thậm chí còn chưa kịp tách hai chân, đã mãnh liệt thúc mạnh vào.
Cái vật cứng rắn ngập sâu vào nơi tư mật, cuồng dã luật động.
Đầu Tống Thanh Linh xoay trái, xoay
phải không ngừng, cảm giác ở nơi sâu thẳm trong cơ thể cái vật đàn ông
càng trướng lớn hơn. Lạc Mộ Thiên càng mãnh liệt ra vào, khoái cảm không ngừng truyền khắp cơ thể. Bất tri bất giác, đôi chân ngọc đã ôm lấy
hông hắn, thậm chí cơ thể không tự chủ mà cong lên, hai thân thể càng
dán sát vào nhau……
Lạc Mộ Thiên gầm lên, hai tay càng ôm
chặt cái mông mềm mại, tiến vào càng sâu, cả người hắn chìm trong khoái
cảm mê người, tiến nhập vào mãnh liệt vào nơi tư mật……
Rốt cục, Tống Thanh Linh không thể chịu được cảm giác hưng phấn quá khích, nàng không ngừng hét lên. Mà Lạc Mộ
Thiên cũng đâm mạnh lần cuối, hét lên, cùng Thanh Linh đi đến thiên
đường vui thú……
Thở hổn hển, Lạc Mộ Thiên thỏa mãn nằm xuống ôm chặt nàng vào lòng. Bàn tay lưu luyến, vuốt ve làn da nhẵn mịn…
” Mộ Thiên…” Thanh âm kiều nhược vì sau khi cuồng hoan mà khàn khàn, nàng như con mèo nhỏ rúc dưới tấm thân của hắn.
” Ân?”
” Nhìn bề ngoài…Thì có thể biết được là xử nữ hay không?”
Hắn kỳ quái liếc mắt nhìn nàng, nhưng
vẫn trả lời:” Không thể, ngày trước người ta tin là có thể từ vẻ mặt,
hay động tác, nói chuyện mà đoán định được đại khái. ( Ý của ca ấy là lúc =.=) Chẳng qua, xã hội bây giờ khá phóng khoáng, truyền bá tri thức cũng
chẳng cấm kỵ gì thậm chí còn thảo luận công khai, mấy cái kiểu nhìn đoán này cũng không đúng nữa.”
Hô, hoàn hảo! Vậy thì nàng có thể yên tâm thăm nhà Nhạc Hiểu Thần rồi.
Mà Lạc Mộ Thiên dường như nhớ tới cái gì, hắn ngồi bật dậy xoay người xuống giường.
” Sao…… A!” Vốn tò mò không biết hắn
định làm gì, không nghĩ hắn thân trần đi tới đi lui trong phòng ngủ,
nàng thấy hoảng vội vã che khuôn mặt nhỏ nhắn, không dám xem.
” Cơ thể em có chỗ nào anh không xem kỹ
chứ, nhưng mà cho tới bây giờ em còn không dám xem thân thể anh. Em thật cần một khóa huấn luyện mới.” ([N'> Ân, một khóa huấn luyện làm vợ ='>'>) Lạc Mộ Thiên lắc đầu thở dài, sau đó đưa cho nàng một tấm thẻ tín dụng, một tập chi phiếu cùng một chiếc di động mới.
” Cái thẻ tín dụng này cho em, mật mã
cũng có trên đó rồi, còn chiếc di động này lúc nào cũng phải mang theo
bên người hơn nữa phải luôn mở máy.”
” Không cần, em ra ngoài đi làm cũng đủ
chi tiêu rồi hơn nữa cha nuôi c