Cực Phẩm Ác Nam

Cực Phẩm Ác Nam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322133

Bình chọn: 10.00/10/213 lượt.

a đang lo lắng về đại

thọ diên……

ạc Mộ Thiên nhìn người đã trốn hắn một

tuần-Tống Thanh Linh đang đứng trước cửa phòng hắn đi qua đi lại. Long

tâm đại duyệt, nở một nụ cười tà mị.

Tống Thanh Linh chỉ cảm thấy trong lòng như có mười lăm cái thủy dũng— bảy thượng tám hạ. (Có thể hiểu như đang rất lo lắng)

Nàng thì thào cổ vũ bản thân, đều là

người văn minh cả, muốn thương thuyết với hắn chắc chắn là không thành

vấn đề…… Nghĩ đến đây, nàng mới phát hiện bản thân đã bị khóa trên

tường, mắt mở trừng trừng, đôi môi lập tức bị che phủ.

Cho đến khi nếm được đôi môi mềm mại ngọt

mĩ này, Lạc Mộ Thiên phát hiện bản thân hắn sao nhớ nó da diết. Hóa ra,

không phải là vì hắn ‘không được’, mà là tại nữ nhân này đã hấp dẫn hắn. Đều là tại nàng làm vậy, hại hắn tưởng mình bỗng có tật!

Lạc Mộ Thiên buông tay, rồi đột ngột ôm lấy Tống Thanh Linh, mở cửa đi vào phòng ngủ.

Hành động mạnh mẽ như vậy, lập tức làm

Tống Thanh Linh tỉnh táo lại, nàng biết mình đang trong tình cảnh kham

ưu, (Khó xử) gấp đến độ kêu to:” Anh…… Anh định làm gì? Buông em ra!”

” Ta làm cái gì? Chẳng phải em đã sớm

rõ?” Đá cửa, khóa lại, hắn lập tức đặt nàng lên giường. Lạc Mộ Thiên

cũng nhào xuống, lập tức cơn mưa hôn miên miên mật mật hạ xuống gương

mặt nhỏ nhắn.

” Ngô…… Đợi…… Một chút, ngô…… Em có chuyện……” Nụ hôn như mưa rơi xuống khiến tâm trí nàng dần mơ hồ……

” Không nghe, em toàn nói những lời vô nghĩa.” Hắn thổi nhiệt khí, thì thầm bên tai nàng, làm cả người nàng run rẩy.

Cứ như vậy, Lạc Mộ Thiên nhanh chóng mà hữu hiệu đưa Thanh Linh rơi vào đáy vực dục vọng nóng bỏng……

Thở hổn hển trong chốc lát—

” Ta biết em sẽ nhớ ta mà.” Hắn khẽ vuốt đôi vai trắng ngần, cười đắc ý, giọng nói hùng hậu khàn khàn, càng gợi cảm mê người.

Tiếng cười khàn truyền vào lỗ tai, nàng cảm giác như có gì đó uy hiếp, vội vàng xua tay đẩy ra:” Ai thèm nhớ

anh? Em…… Em có chuyện cần nói với anh.”

” Nói chuyện? Em ngốc hay sao chứ? Sát

phong cảnh! Ở trên giường thì không có chuyện gì khác để làm hay sao mà

đòi ‘tán gẫu’?” Hắn mất hứng nhếch miệng, nửa thân trên hơi nâng dậy, ỷ

tại đầu giường.

Vừa mới trấn tĩnh, Tống Thanh Linh lập

tức vươn tay tạo khoảng cách. Lạc Mộ Thiên trừng mắt, nhớ tới nàng mẫn

cảm, vì thế vươn tay kéo nàng lại gần, vứt ‘khoảng cách’ vô thùng rác.

” Hôm nay, em đến vốn là có chuyện muốn bàn với anh. Nhưng anh quả là một con sắc trư, cứ gặp người là ném lên

giường. Còn nói sát phong cảnh, quả thực……” Tính, nếu cứ cùng anh ta dây dưa như thế thì đến tối cũng chưa xong, mà nàng lại đang có chuyện cần

nhờ! Nàng nhẹ giọng nỉ non:” Sắp đến đại thọ sáu mươi của cha nuôi rồi,

mà người lại thực hâm mộ tình cảnh gia đình của chúng bạn, cho nên…… Uy

bá đang phân vân không biết nên mở thọ diên lần này không? Anh nghĩ

sao?”

” Mấy việc nhỏ nhặt này tự các người

quyết định là được rồi, cần hỏi anh làm gì?” Hắn ôm chầm lấy nàng, cảm

thụ nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng.

” Bởi vì hy vọng anh tham gia mà thôi!” Nàng vòng tay qua cổ hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, cực lực thuyết

phục:” Cha nuôi thật vất vả mới tìm anh trở về, hơn nữa đứa con trai lại là người kiệt xuất vĩ đại. Ông làm sao không muốn đem khoe ra một chút, chẳng lẽ không được? Cho nên……”

” Không bàn nữa!” Hắn cự tuyệt vô tình, bàn tay thô ráp ôn nhu vỗ về.

Mộ Thiên không thích những loại hành động

hư ngụy, giả tạo xã giao như thế này, một đống người treo đầy vàng bạc

lên người, giọng nói, hành động nhỏ nhẹ, lịch sự. Nói mà không hiểu đang nói, nghe vào đều khiến người ta đau đầu, quả thực là lãng phí thời

gian. Hắn tình nguyện dùng thời gian thừa này đi xử lý công sự, không

chỉ động não, còn có thể kiếm tiền, một công đôi việc. Nếu không quá cần thiết, hắn tận lực sai phái cấp dưới tham gia, mà hắn có đến thì cũng

ra đi rất vội vàng.

” Anh…… Hừ!” Thật ngoan cố ác, nàng đã chân chó như vậy, hắn còn trả lại gấp đôi. ([T'>: Ở đây có thể hiểu là tỷ ấy xuống nước làm nũng mà ko đc =.=). Nàng tức giận đánh hắn một cái, vai buông thõng, nhụt chí cực kỳ. Nàng

đã hy vọng có thể tặng cho cha nuôi một thọ diên thật bất ngờ!

” Em…… Thực hy vọng anh tham gia?” Nhìn nàng trầm xuống, ánh mắt tối đi, đôi môi tuyệt đẹp hạ loan, hắn thật

không thoải mái chút nào.

” Đương nhiên, nhưng mà anh đâu có

chịu.” Ngày đó, lượng tân khách đến chắc chắn là rất lớn, nhưng cứ nghĩ

đến cảnh cả buổi tiệc chỉ có nàng cùng cha nuôi đi lại, giao tiếp với

mấy vị trong giới doanh nhân ở hội trường, là nàng thấy sợ.

” Anh không phải là không đồng ý, chẳng

qua……” Hắn nâng mặt nàng, khóe miệng gợi lên một nụ cười tà khí:” Em có

thể thuyết phục anh a!”

” Thuyết phục?” Mờ mịt nhìn đôi mắt

thâm thúy mà tràn ngập dục vọng, nàng đột nhiên nhận ra, khuôn mặt ửng

hồng, rồi nhanh chóng chuyển sang trắng ……

” Xem ra…em cũng đã biết cách rồi đấy.

Đúng vậy!” Hắn ôm lấy nàng, ngã xuống giường, mãnh liệt hôn lấy đôi môi

đỏ mọng, hơi thở nóng bỏng thổi qua cái tai mẫn cảm:” Anh muốn em, mà em chỉ việc dùng thân thể để đổi là được. Cái gì anh cũng có thể làm cho

em. Được chứ?”

” Vì sao là em?


XtGem Forum catalog