hiến người ta khó chịu. Ngược lại có thể gợi được hư vinh của
nữ nhân.
Quả nhiên, Giang Kì không tự giác ưỡn
ngực. Làm người thượng vi giáo hắn ánh mắt hiện lên kỳ quang,” Nếu muốn hấp dẫn hắn hứng thú……” Hắn lung lay đầu.
Giang Kì lấy tinh trí khuôn mặt vi thiên, tư thái tối vũ mị mê người tư thái, (Nôm na là: Lấy khuôn mặt làm tiêu chuẩn hàng đầu) mỉm cười:” Nhan sắc tôi bình phàm, không đủ để hấp dẫn người khác?”
Hắn biết rõ cách nghĩ của đàn ông, hắn cũng là kẻ có điều kiện. Đối với nữ nhân xinh đẹp ôn nhu cũng không thích, phải là xinh đẹp cùng tính
cách độc đáo mới làm bọn họ có hứng thú.
” Bình phàm? Không! Tiểu thư rất xinh
đẹp, chỉ là không biết cách biểu lộ ra mà thôi… Da, đừng vội vã phủ
nhận. Tôi biết có lẽ tiểu thư cũng còn rất nhiều ưu điểm khác, nhưng
chẳng lẽ tiểu thư chỉ thấy có nhan sắc là thỏa mãn tất cả sao?”
Nếu không nàng sẽ không vì nhìn Lạc Mộ Thiên mà chảy nước miếng!
Hắn ta tao nhã lấy ra danh thiếp, nở một
nụ cười đầy tự tin, lộ ra cường đại khí thế:” Ánh mắt chuyên nghiệp của tôi, tiểu thư chẳng lẽ làm tiểu thư hoài nghi?”
Nữ nhân xinh đẹp giống Giang Kì hắn cũng gặp nhiều. Các nàng thấy bản thân xinh đẹp, đều lấy bản thân là quan
trọng nhất, tìm mọi cách lợi dụng vẻ đẹp thiên phú để làm giàu. Mà mục
tiêu lớn nhất chính là gả cho người có thể mang cho vinh hoa phú quý,
‘Kim quy tế’!
Công ty Thiên Vũ, phụ trách La Thiên Vũ
Giang Kì nhìn danh hiệu trên danh thiếp, cảm giác không vừa lòng nháy mắt biến mất, ánh mắt cũng hoan hỉ hơn rất nhiều.
‘Thiên Vũ’ là công ty giải trí người mẫu đứng nhất nhì trong nước. Người mẫu như mây, tại thế giới giải trí
cũng rất có tiếng, tuy đối bất đồng với những kẻ tự xưng là người tìm
kiếm ngôi sao của mấy công ty vô danh nào đó xuất hiện đầy đường.
Nhìn thấy phản ứng của nàng, La Thiên thấy lần này chắc chắn sẽ có thu hoạch.
” Luận về tư chất điều kiện, cùng khả năng huấn luyện của công ty, không phải ta tự đại, chẳng những có thể giúp
cô thoát thai hoán cốt, (Thay đổi hoàn toàn) thậm chí có thể giúp cô nổi tiếng, kiếm được nhiều tiền. Đến lúc đó,
còn sợ không có nam nhân nào lại không đến tìm? Làm chi mà chỉ ngồi một bên ngắm nhìn?”
” Tôi thực có thể?”
” Đương nhiên!” La Thiên Vũ tự tin nói:” Ta nghĩ cô cũng có nghe tiếng về ‘Thiên Vũ’ đi! Công ti không chỉ bồi
dưỡng diễn viên, ca sỹ, mà với điều kiện của cô, có thể được đào tạo
trở thành người mẫu quảng cáo, chụp ảnh, hay tạp chí….. Chỉ cần trở
thành nhân viên công ty chúng ta, là có rất nhiều cơ hội gặp gỡ những
người nổi tiếng, hoặc người có chức vị.”
Người nổi tiếng và người có chức vị? Ánh mắt Giang Kì sáng ngời, ông ta nói đúng, thử một chút cũng không sao.
Dù sao nếu không thích hợp thì cũng có thể từ bỏ. Nàng vươn tay:” Hân
hạnh được làm quen, La tiên sinh, ta gọi là Giang Kì, liệu ta có thể có vinh hạnh được trở thành nhân viên của công ty sao?”
” Đương nhiên!” Ông ta bắt tay nàng. ”
Đây chắc chắn là quyết định sáng suốt nhất của cô.” Hắn mỉm cười, đôi
mắt lóe lên một tia quỷ dị.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
” Sao lại thế này? Cha nuôi vì sao thở dài?” Tống Thanh Linh trộm hỏi quản gia Uy bá.
Tống Thanh Linh vừa tan học trở về, liền nhìn thấy Lạc Hoằng Viễn ngồi ở đại sảnh than ngắn thở dài. Hỏi ông,
ông liền nói không có việc gì, rồi lại lập tức thở dài. Khẩu thị tâm
phi, thật khiến nàng mờ mịt cả đầu óc.
” Còn có thể có nguyên nhân gì khác, nếu không phải là thiếu gia?!” Uy bá cũng than vãn:” Lão gia hôm nay nhận
được điện thoại của Trần Hiểu bên thán ‘Tấn Đức’, muốn mời lão gia tham dự đại thọ 60 tuổi.” ([T'>: Như kiểu lễ sinh nhật của các bô lão ý =.=)
” Cha nuôi không muốn đến sao?” Tống Thanh Linh nhớ rõ Trần Hiểu là bằng hữu của cha nuôi.
” Cũng không hẳn! Lão gia cùng Trần
Trọng là bạn tốt mấy chục năm nay, như thế thì sao lại không chịu tham
dự? Lão gia sợ xúc cảnh thương tình. Tiểu thư không biết chứ, mấy tháng sau thì lão gia cũng sẽ có đại thọ sáu mươi. Chỉ là ngài ấy cũng muốn
giống Trần Hiểu……” Uy bá lắc đầu.
” Cha nuôi cũng đã sáu mươi tuổi? Đại
thọ mừng sáu mươi, thì một buổi tiệc lớn là nên có, nhưng sao lại như
thế? Với tài thế Lạc gia, chẳng lẽ không tổ chức nổi?”
” Đương nhiên là thừa sức, nhưng nếu như tiệc mà thiếu gia không tham dự thì tiệc có hoành tráng cỡ nào, nhiều
tân khách đến đâu, thì cũng không có gì đáng nói cả.”
” Đại thọ sáu mươi của cha, làm gì có đứa con nào bỏ lỡ?” Tống Thanh Linh vẫn không hiểu.
” Đối người bình thường mà nói, thì đó
điều đương nhiên. Nhưng với thiếu gia thì ‘không thể nào’.” Uy bá giải
thích:” Mười năm trước, ngài ấy bỏ nhà đi, đương nhiên luôn không tham
gia. Mà trong mười năm này, thọ diên của lão gia nếu có thể thì thiếu
gia luôn trốn, chạy không có bóng người. Cho dù trên danh nghĩa là vì
lão gia, nhưng nếu thiếu gia không có mặt, chức vị chủ nhân bỏ trống
thì đã khó lại thêm khó. Nên lão gia không tự chủ được mà cảm thán.”
” Như vậy a……” Tống Thanh Linh xoa xoa
đầu nhỏ, nghĩ thầm, rằng nếu có thể tìm Mộ Thiên nói chuyện. Mà hắn ta
cũng không là người vô lý, mà nếu biết được ch