hấy rõ dáng người đến, người đàn ông thô lỗ sợ tới mức run rẩy.
Người phụ nữ mặc áo gió màu đen, một đầu tóc quăn thổi nhẹn, dung nhan lạnh như băng không có chút tia tình cảm.
Cô không có ứng phó với đám đàn ông thô tục, đi về phía bóng dáng nhỏ bị té xuống đất, khắp người dính đầy bết bẩn.
“Nhị tiểu thư, cô… cô…”
Người đàn ông thấy cô ôm Tống Mẫn Nhi vào trong ngực, muốn há mồm ngăn cản, lại im lặng không dám nhúc nhích.
Người phụ nữ ngẩng đầu, tròng mắt lạnh như băng quét về phía người
đàn ông thô lỗ, như hàn băng chèn ép người đàn ông ngay lập tức chẳng
nói được gì, chỉ sợ sơ ý một chút liền khó giữ được cái mạng nhỏ này.
“Trở về nói cho anh ta biết, đứa trẻ này tôi sẽ đem đi.” Người phụ nữ hé mở đôi môi đỏ mọng, lạnh như băng phân phó.
“Cái này…” Mồ hôi lạnh toát ra từ người đàn ông thô lỗ, anh không đảm đương nổi đâu.
“Nói cho anh ta biết, những chuyện khác tôi mặc kệ, đứa bé này là vô tội, tôi không thể nhìn anh ta làm như vậy.”
Người phụ nữ cau mày, trong ánh mắt chợt lóe lên chống cự, nhìn máu tươi trên trán của đứa bé, người phụ nữ giữ chặt cánh tay.
Cho đến khi ôm bóng dáng đứa bé biến mất khỏi tầm mắt, người đàn ông
thô lỗ kéo giãn giọng nói ra nặng nề, không ngừng lo lắng làm sao để
giao phó với Vạn Thiếu Hoằng…
Vị trí thay đổi, Lạc Tử Quân giữ vững tay lái, cau mày thật chặt, cuối cùng hung hăng vỗ vào tay lái một chưởng.
“Đáng chết…”
Anh khẽ nguyền rủa, anh và Hạ Vũ Hi đều lượn trong khu vùng núi không dưới hai mươi vòng, vẫn không hề có thu hoạch gì. Thời gian mỗi một
phút trôi qua, Mẫn Nhi lại càng nguy hiểm một phần hơn. Nghĩ tới đây,
anh liền nổi khùng đạp cần ga.
Đột nhiên, trước mắt Lạc Tử Quân thoáng thấy một cái, một viên đá nhỏ văng về phía cửa sổ xe.
Tay lái vừa trượt, hắn vội vàng đạp thắng xe…
Mở cửa xe bước xuống xe khẽ nguyền rủa, ánh mắt Lạc Tử Quân bốc cháy điều tra khắp mọi nơi.
Đột nhiên, ven đường vang lên âm thanh xột xoạt xột xoạt lục lọi ở trong rừng cây truyền đến.
“Là ai?” Hạ Vũ Hi xuống xe với tính cảnh giác cao, men theo tiếng vang đuổi theo.
Vượt qua khỏi bụi cây xanh, anh không thấy bóng dáng khả nghi nào, lại phát hiện ra…
“Bác sĩ, bác sĩ, mấy tên đáng chết đi đâu hết rồi hả?”
Khắp người đầy vết bẩn, Hạ Vũ Hi chật vật xông vào trong bệnh viện,
mồ hôi ướt đẫm với những sợi tóc dán vào gương mặt. Trong ánh mắt có
hoảng sợ, có kinh ngạc, còn có mâu thuẫn rối rắm…
“Bác sĩ chết tiệt, tất cả ra đây hết cho tôi!”
Đi theo sau lưng Hạ Vũ Hi là Lạc Tử Quân cũng bộ dạng nhếch nhác
giống nhau, không nhịn được đá văng một cước cửa phòng làm việc ngoại
khoa của y sĩ trưởng, một tay nắm lấy bác sĩ trung niên vô tội từ trên
ghế nói.
“Cứu con bé, lập tức cứu con bé cho tôi!”
Bác sĩ trung niên nuốt nước miếng một cái, nhìn theo phương hướng ngón tay của hắn.
Hạ Vũ Hi thở hổn hển xông thẳng vào phòng làm việc, chạy lảo đảo tới
trước mặt bác sĩ, đem cô bé trong ngực đặt ở trên bàn trước mặt ông.
Chỉ thấy lông mi dài của Tống Mẫn Nhi đóng lại thật chặt, trên khuôn
mặt nhỏ nhắn đáng yêu dính đầy vết bẩn, sắc mặt tái nhợt làm dọa người.
Bác sĩ trung niên nhìn vào ánh mắt của cô một chút, lại duỗi cánh tay dò xét nhiệt độ của cô, lại bị nhiệt độ lạnh như băng của cô làm sợ tới mức rút tay trở về.
“Lạc thiếu gia, đã quá muộn, đưa đến quá muộn rồi.”
Bác sĩ trung niên đẩy cái mắt kiếng một cái, không ngừng lắc đầu. Cho dù bây giờ đưa Tống Mẫn Nhi lên bàn mổ, cũng chưa chắc giúp được.
“Đừng lắc đầu với tôi, lập tức, lập tức cứu con bé, nếu không cứu được con bé, tôi sẽ lấy mạng của ông.”
Nắm lấy cổ áo của bác sĩ trung niên, tròng mắt đen của Lạc Tử Quân lộ ra vẻ đáng sợ.
“Dạ dạ dạ, tôi sẽ chuẩn bị phòng phẫu thuật cho cô bé.”
Bác sĩ trung niên sợ tới mức gật đầu đồng ý, mặc dù Nhị thiếu gia nhà họ Lạc luôn dùng khuôn mặt tươi cười nghênh đón người, chỉ khi nào hắn
phát cáu thì chuyện gì hắn cũng làm được hết.
Lạc Tử Quân chạy chậm đuổi theo giường bệnh của Tống Mẫn Nhi, mặt đầy vẻ thương yêu, cho đến khi chính mắt thấy đèn đỏ trong phòng mổ sáng
lên, lúc này mới chịu quay đầu lại.
Nhìn thấy Hạ Vũ Hi không nhúc nhích cứ tựa lưng vào vách tường, ánh
mắt có chút mơ màng nhìn về nơi xa, trong ngực cứ thở phập phồng. Anh
thở dài, thả lỏng trái tim để không còn cảm giác.
Lạc Tử Quân thở dài, yên lặng đi về phía anh, vỗ vỗ bờ vai của anh còn chưa kịp mở miệng, liền nghe một tiếng thét hoảng sợ.
“Ối, không có mắt sao?” Vuốt vào bả vai bị đụng, Lạc Tử Thuần lộ bộ mặt giận dữ ra.
“Đại… Đại tiểu thư, thật… Thật xin lỗi.” Y tá nhỏ vội vàng hốt hoảng khẩn trương nói nhưng không được rõ ràng lắm.
“Chuyện gì xảy ra?”
Ánh mắt sắc bén nhìn y tá nhỏ từ trên xuống dưới, trên người cô dính
đầy máu phẫu thuật, suy đoán cô đi từ trong phòng phẫu thuật ra ngoài,
sao lại hoảng hốt như vậy chẳng lẽ là Mẫn Nhi…
“Có phải Mẫn Nhi đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Nóng nảy hỏi.
“Đây… Đây là…” Y tá nhỏ do dự một lúc, không biết nên nói thế nào.
“Tránh ra, tự tôi đi vào trong.” Lạc Tử Thuần chán ghét phải hỏi
thêm, nhanh chóng mặc đồng phục giải phẫu vào, cò
