ái gì?” Hạ Tiểu Dư kinh ngạc kêu lên.
“Chuyện này đừng vội nói cho cha mẹ.” Cô dặn.
“Vì sao?”
“Vì La Khiêm còn chưa biết chuyện Tiểu
Oa Nhi. Tỷ không muốn bị anh ấy hiểu lầm, không muốn bị anh ấy oán trách về chuyện của Tiểu Oa Nhi.”
“Chẵng lẽ anh ta không chịu trách nhiệm với Tiểu Oa Nhi sao?”
“Anh ấy không sai.”
“Vậy thì ai sai? Chẳng lẽ là tỷ sai?”
“Chuyện của tỷ với anh ấy về sau sẽ kể
cho muội nghe. Tóm lại, anh ấy không sai. Tỷ không muốn bất kỳ ai hiểu
lầm, trách cứ anh ấy.”
Hạ Tiểu Dư trầm mặc trong chốc lát, sau
đó hỏi cô. “Tỷ tính khi nào nói chuyện với anh ta về Tiểu Oa Nhi? Còn
nói cho cha mẹ chuyện hai người kết hôn nữa.”
“Tỷ sẽ tìm cơ hội thích hợp.”
“Tóm lại là muội không được nói bất cứ cái gì. Có phải không?”
“Xin lỗi.” Cô giải thích, nghe thấy tiếng em gái thở dài ở đầu dây bên kia.
“Muội biết rồi. Muội sẽ dặn Tiêu Kì giữ miệng. Tỷ nhanh đi đón Tiểu Oa Nhi đi.”
“Cảm ơn muội, Tiểu Dư.”
“Bà tám ít thôi, cúp đây.” Nói xong, cô tắt điện thoại.
Hạ Tiểu Tiệp cắn môi, lúc này mới buông
điện thoại, chạy nhanh xuống giường để đến nhà trẻ đón Tiểu Oa Nhi,
thuận tiện chính thức giới thiệu bọn họ với nhau.
Nhưng khi nghĩ đến cách để giới thiệu hai người, cô lại cảm thấy đâi đầu.
Haizzzzzzzz.
Chuyện này rốt cuộc phải làm sao?
Trước đây, Hạ Tiểu Tiệp chưa bao giờ
nghĩ đến vấn đề này. Cho đến lúc này, nhìn hai người họ lần đầu tiên gặp mặt đã thân thiết như quen từ lâu, thân thiết ôm nhau, rất gần gũi, gọi cha, gọi con gái, Tiểu Oa Nhi. Lúc này cô mới hoài sự tồn tại chân thật của nó.
“Cha, con thích cái kia.”
“Được. Cha mua cho con.”
“Cả cái kia nữa.”
“Được. Cũng mua cho con.”
“Cả cái này nữa.”
“Được. Sẽ mua hết cho con.”
Nghe đoạn đối thoại diễn ra trước mặt,
Hạ Tiểu Tiệp vừa bực mình, vừa buồn cười, cảm thấy mình không mở miệng
nói chuyện không được.
“Hạ Tình Thiên. Đủ rồi đó!” Cô giận tái mặt, cảnh cáo con gái.
Vừa nghe mẹ gọi mình Hạ Tình Thiên. Mà
không phải gọi là Tiểu Oa Nhi, Tiểu Oa Nhi biết ngay mẹ đang tức giận.
Bé thông mình lập tức ngậm miệng lại, ngoan ngoãn không dám nói thêm câu nào nữa.
“Con bé còn nhỏ.” Nhìn Tiểu Oa Nhi câm như hến, La Khiêm thương con nên nói hộ.
“Vì còn nhỏ nên mới dạy được.” Cô không
cho là đúng nói. “Con hư tại mẹ. Anh chưa từng nghe qua câu này sao? Cho nên anh không nên chiều con bé quá.” Cô cảnh cáo anh.
Lúc này ba người bọn họ đang ở trong cửa hàng bách hóa.
Trước khi hai người đến nhà trẻ đón Tiểu Oa Nhi, con bé đang khóc thút thít. Vừa nhìn thấy mẹ, con bé khóc lớn
hơn khiến cho người khác vô cùng đau lòng.
Bởi vì Tiểu Oa Nhi khóc không ngừng, lại ôm cô rất chặt, làm cho cô không có cách nào nói chuyện với giáo viên.
Trên đường theo cô đến trường anh đã nghe cô nói về việc này và cần anh
ra mặt. Chính là cô căn bản không nghĩ tới anh lại tuyệt như vậy, mở
miệng liền làm cho cô giáo không nói được lời nào.
“Tôi là cha của Tiểu Oa Nhi. Từ ngày
mai, con gái tôi sẽ không đến đây học nữa.” Anh bình tĩnh nói chuyện với giáo viên, sau đó xoay người cầm lấy khuỷu tay Tiểu Tiệp, đưa hai mẹ
con dời đi.
“Chờ một chút, mẹ Tình Thiên.” Giáo viên sửng sốt, chốc lát mới đuổi theo phía sau.
Cô không thể không dừng lại, quay đầu về phía giáo viên.
“Mẹ Tình Thiên, hai người nói đùa sao? Có chuyện gì chúng ta từ từ ngồi xuống nói chuyện.” Giáo viên cười cời, mở miệng nói.
“Làm cho một đứa trẻ hồn nhiên bị tổn
thương tâm lý, các người có chuyện gì để nói?” La Khiêm nói giọng ôn hòa nhưng cũng rất nghiêm khắc.
“Trẻ con không hiểu chuyện nên nói lung tung…”
“Trẻ con không hiểu chuyện, chẳng lẽ làm giáo viên cũng không hiểu chuyện, không sửa lỗi cho bọn trẻ khi chúng
nói sai sao?” La Khiêm trực tiếp ngắt lời. “Giáo viên làm không hết
trách nhiệm, không phải là dạy mấy đứa trẻ những điều thị phi sao? Tôi
nói thật một câu, làm giáo viên, tất cả mọi người đều thất bại.”
“Mẹ Tình Thiên…” Giáo viên chuyển hướng nhìn cô.
“Thật xin lỗi cô giáo.” Hạ Tiểu Tiệp mặt không thay đổi, cắt đứt lời của cô ta. “Tôi cùng chồng tôi có suy nghĩ
giống nhau, không thể để cho con gái tiếp tục học tập ở nơi mà làm con
bé bị tổn thương tâm lý. Vì vậy phiền cô thay Tình Thiên làm thủ tục
nghỉ học cho con bé, xong cứ để ở đây có thời gian chúng tôi sẽ ghé lấy. Cảm ơn cô. Hẹn gặp lại.” Nói xong, cô gật đầu chào rồi xoay người rời
đi.
Tiểu Oa Nhi khóc mệt rồi nằm trong lòng cô ngủ.
La Khiêm thấy cô bế con có chút mệt mỏi, liền đỡ con gái giúp cô, cẩn thận ôm trước ngực, cúi đầu nhìn Tiểu Oa
Nhi, tầm mắt giường như không thể rời được khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn,
đáng yêu, hồn nhiên này.
Vì hai người dậy muộn nên vội vàng đến
nhà trẻ đón Tiểu Oa Nhi, không có thời gian ăn cơm. Sau khi thảo luận,
họ quyết định chọn một nhà hàng nhỏ, yên tĩnh để ăn cơm, thuận tiện để
cho Tiểu Oa Nhi ngủ một giấc.
Bọn họ chọn gian có ghế sô pha để dùng cơm. Không nghĩ tới cơm vừa đưa lên thì Tiểu Oa Nhi tỉnh dậy.
Vẻ mặt của Tiểu Oa Nhi thèm nhỏ rãi nhìn món súp ngô chưa dùng của La Khiêm… rồi nhìn bát canh bí đỏ của mình,
Tiểu Oa Nhi không thích ăn món ăn