XtGem Forum catalog
Công Chúa Nếm Trái Cấm

Công Chúa Nếm Trái Cấm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324230

Bình chọn: 8.5.00/10/423 lượt.

iểu Tiệp do dự một lúc, cuối cùng quyết định rời công ty

bách hoá trước, lấy cớ đi WC gọi điện thoại về nhà, nói cho mẹ biết tối

nay, cô sẽ đưa một vị khách tới nhà.

Cô còn chưa nói hết, bất thình lình mẹ đã nói đến một vấn đề.

“Con thật sự đã kết hôn?”

Tuy rằng sớm biết tính của Tiểu Dư khó

giữ bí mật, càng dặn cô không được nói thì càng khó nhịn. Nhưng khi nghe mẹ nói là bà đã biết, lại còn nói là bà kêu Tiêu Kì chiều nay thuận

tiện ghé qua nhà. Cô còn tưởng rằng lần này Tiểu Dư sẽ giúp cô giữ bí

mật, sao biết được cẩu không đổi được ăn thỉ, ngưu khiên đến thế nào vẫn là ngưu*. Chỉ có cô ngốc ngếch mới tin tưởng Tiểu Dư. Thật sự rất đáng

buồn.

(A Tử: chổ này nói nom na là 1 ng vốn thế nào thì có qua bao nhiêu tgian vẩn như vậy.)

Trong lòng trọm mắng Tiểu Dư một lát, cô mới cẩn thận lên tiếng trả lờ: “Vâng.”

“Cậu ta chính là cha đẻ của Tiểu Oa Nhi?” Bà hạ lại hỏi.

“Vâng.”

“Nếu biết cuối cùng vẫn đến với nhau. Tại sao lúc trước lại chia tay? Bởi vì cậu ta không thích có con?” Bà hạ hỏi.

“Không phải đâu mẹ. Lúc con mang thai

anh ấy không có biết chuyện. nếu nói cho anh ấy biết thì chắc chắn anh

ấy sẽ cần đứa nhỏ.” Sợ La Khiêm bị hiểu lầm, cô nhanh chóng trả lời.

“Một khi đã như vậy thì tại sao hai đứa

lại chia tay? Cậu ta vì sao lại không cùng với con chăm sóc Tiểu Oa

Nhi?” Thanh âm bà Hạ lạnh lùng, có chút doạ người, rõ ràng không thể

lượng giải.

Hạ Tiểu Tiệp trầm mặc một chút mới thẳng thắn với mẹ, giọng nói tha thiết thỉnh cầu. “Bởi vì anh ấy không biết

chuyện gì. Bởi vì con chỉ động nói chia tay. Bởi vì con không muốn anh

ấy bị liên luỵ. Mẹ, khi con về cùng anh ấy thì con sẽ nói toàn bộ cho mẹ biết. Con chỉ hy vọng mẹ cùng cha sẽ hiểu được mọi chuyện, đừng làm khó anh ấy. Anh ấy thật sự không có làm sai chuyện gì đâu. Thật đấy.”

Đầu dây bên ki im lặng, không có phản ứng.

“Mẹ. Con xin mẹ.” Cô nài nỉ.

Sau một hồi mới truyền đến tiếng thở dài bất đắc dĩ. “Mấy giờ các con đến?”

Nghe đến câu đó, cô biết mẹ đã thoả hiệp.

“Cảm ơn mẹ, chắc khoảng năm giờ. Mẹ không cần chuẩn bị thức ăn đâu. Bữa tối con sẽ mời mọi người ra ngoài ăn.”

“Trong nhà có nhiều đồ ăn. Sao lại phải

đi ăn bên ngoài? Ở nhà là tốt rồi. Mẹ nấu, mấy đứa ăn. Nếu ở nhà thiếu

cái gì thì tự đi mua.” Bà hạ dặn dò.

“Vâng.” Cô nói giọng khàn khàn cảm ơn. “Cảm ơn mẹ.”

“Nói ngốc nghếch. Mẹ tắt điện thoại đây.”

Mẹ nói xong thì tắt luôn máy. Nhưng cảm xúc của cô cũng matas hồi lâu mởi trở lại như cũ.

Năm giờ. Hạ Tiểu Tiệp đưa La Khiêm về nhà.

Mẹ chiêu đãi La Khiêm như khách bình

thường. Không lạnh không nóng. Khi nghe nói đến việc anh không có cha

mẹ, từ nhỏ sống trong cô nhi viện thì bản năng làm mẹ của bà hạ trỗi

dậy. Liên tục gắp đồ ăn cho anh, bảo anh ăn nhiều một chút. Hỏi anh

thích ăn cái gì lần sau bà sẽ làm cho anh.

Phản ứng của cha rất tốt. Hỏi một chút

về công việc của La Khiêm, xác định tình trạng kinh tế hiện tại của anh

sẽ không để cho con gái cùng cháu ngoại của ông chịu khổ. Sau đó không

hỏi nhiều, cùng La Khiêm nói chuyện việc nhà, sau đó thì làm lật tẩy

chuyện cô nói dối ngày trước.

“Cha em không phải cảnh sát.” Vào lúc nghỉ ngơi, La Khiêm tìm được cơ hội lên án Hạ Tiểu Tiệp.

“Ai nói cho anh ông là cảnh sát?” Cô chọn giả ngốc.

“Em.”

“Em nói sao?”

“Đúng. Em nói.”

“Khi nào?

“Vào lần đầu tiên em theo anh về nhà.”

“Em quên rồi.”

“Em quên nhưng anh vẫn nhớ. Sao em dám

làm chuyện lớn như vậy? Nếu anh là người xấu, hoặc độ nhiên nảy ra ác ý

với em. Em có biết hậu quả ra sao không?”

“Vấn đề anh không phải là người xấu, cũng không nảy ra ác ý với em nha.” Cô đáp hợp tình hợp lý.

Nhìn cô đắc chí thắng lơi. La Khiêm

không nói gì, đem chuyện này nói với cha mẹ, hại cô bị cha mẹ mắng cho

một trận, quả là có chút ti bỉ.

Nhìn anh ở cùng cha mẹ tự nhiên, gọi cũng tự nhiên làm cho cô có sinh ra cảm giác đau lòng.

Nếu cha mẹ anh biết ngày xưa đã vứt bỏ

một người con có tiền đồ như thế, tính tình hiền lành, tốt bụng thì liệu bọn họ có hối hận không? Nhất định là có.

Cô đem chuyện này nói với mẹ. Mẹ không

chút lo lắng, lập tức gật đầu đồng tình. “Đương nhiên.” Còn mang theo vẻ mặt biểu lộ sự tức giận bất bình, làm cho đột nhiên hiểu được anh đã

chiếm được lòng mẹ.

Một lúc sau, Hạ Tiểu Tiệp thấy không còn sớm nữa, nhắc anh nên về nhà nghỉ ngơi, mẹ nói, “Vợ chồng đã kết hôn,

sao lại tách ra, ai về nhà nấy.” Nói như vậy không có kỳ quái.

“Buổi tối nay ở đây, hay là mang hai mẹ

con nó về thì con tự quyết định.” Mẹ nhìn La Khiêm nói làm cho Hạ Tiểu

Tiệp có một cảm giác con gái gả chồng như bát nước hắt đi.

“Mẹ. Mẹ không thấy tiếc sao?” Cô nhịn không được mở miệng hỏi.

“Tiếc ai? Tiểu Oa Nhi sao? Cũng có. Hay để Tiểu Oa Nhi ở lại, con cùng La Khiêm đi về.”

“Mẹ. Con là nói con. Mẹ không chút luyến tiếc con sao?” Cô cố ý nói.

“Luyến tiếc thì có ích gì? Con không phải đã đi cùng người khác rồi sao.” Bà Hạ xem thường liếc mắt một cái nói.

“Con rõ ràng vẫn ở đây, nào có đi cùng ai?” Cô nghiêm chỉnh kháng nghị.

“Đi kết hôn cùng người ta. Còn nói là không đi?”

“Đó là…”

“Tóm lại, tục ngữ nói đú