u, nàng liền gọi hắn lại.
« Cậu vẫn khỏe đấy chứ ? » Tiêu Thỏ có chút lo lắng nhìn Lăng Siêu,
không biết vì sao lúc hắn quay người bỏ đi, trong lòng nàng bỗng có một
cảm giác trống rỗng không nói nên lời.
« Không có việc gì. » Lăng Siêu bình thản đáp.
« Vừa rồi... tại sao cậu không tự mình ném bóng ? » Tiêu Thỏ không
hiểu, cú bóng đó nếu xét kỹ thuật chơi của Lăng Siêu, mười phần cũng
phải được tám chín phần là ném trúng.
« Được bảy mươi phần trăm. » Lăng Siêu bỗng nói.
« Là sao ? » Tiêu Thỏ có chút ngốc.
« Cú ném bóng đó nếu là tôi ném, đại khái là có bảy mươi phần trăm là trúng rổ. »
« Rồi sao ? » Tiêu Thỏ nhìn hắn khó hiểu. « Không lẽ cậu chuyền cho Tử Hàm thì có thể ném trúng tới trăm phần trăm sao ? »
« Cũng không quá được bảy mươi phần trăm. »
« Vậy tại sao cậu còn đem bóng chuyền cho cậu ta ? »
« Nếu xác suất ném trúng là như nhau, tôi việc gì phải gánh vác cái
nguy cơ có ba mươi phần trăm ném ra ngoài cơ chứ ? » Đúng vậy, nếu là có nguy cơ ném trượt như nhau, không bằng đẩy cái nguy cơ đó cho Duẫn Tử
Hàm gánh. (Haizzz, bé Siêu thật là gian mà... cơ mà ta thích, hắc hắc)
Tiêu Thỏ giật mình hiểu ra, đồng thời nàng cũng thầm mắng bản thân
trong lòng : Nhà ngươi lo lắng cho hắn làm quái gì ? Nếu là có hại, hắn
đời nào chịu để cho mình chịu hại cơ chứ.
Ai bảo hắn là Lăng Siêu cơ ?
Đấu bóng rổ tuy là thắng trận, nhưng lại khiến cho anh bạn Duẫn Tử
Hàm của chúng ta có một nỗi ám ảnh rất lớn. Gã không ngờ cú đánh bóng
mấu chốt kia lại là do Lăng Siêu chuyền cho mình. Gã không phải là ngốc, đương nhiên nhìn ra được kỳ thật lúc ấy Lăng Siêu hoàn toàn có thể tự
mình ném bóng ghi điểm, chính là tại sao hắn không ném mà lại chuyền cho bản thân cơ chứ ? Đây là một loại ra ơn sao ?
Trên chiến trường, chết trong tay kẻ địch còn thống khoái hơn so với
nhận ơn huệ do kẻ địch ban cho rất nhiều, hiển nhiên Duẫn Tử Hàm do đó
vô cùng khó chịu. Hơn nữa hôm đó gã rất vất vả mới chuồn ra khỏi đám
người xem và đồng đội vây quanh tầng tầng lớp lớp để đi tìm Tiêu Thỏ,
lại phát hiện Tiêu Thỏ đi theo Lăng Siêu bỏ đi rồi. Gặp một lúc tới hai
đả kích lớn như vậy, Duẫn Tử Hàm không khỏi im ắng trầm xuống một thời
gian.
Nhưng Duẫn Tử Hàm dù sao cũng là một kẻ dai như đỉa đói, trầm lắng
xuống một thời gian xong cuối cùng cũng vẫn ngọ nguậy tiếp tục muốn
tranh thủ tình cảm của Tiêu Thỏ. Chỉ tiếc là lúc đó học kỳ hai cũng đã
sắp hết, và cũng đã tới lúc phải chọn phân ban. (1)
Tiêu Thỏ, không nằm ngoài dự tính của mọi người, chọn khoa Văn. Khoa
Tự nhiên, nàng thật sự kém vô cùng, đặc biêt là môn hóa, cố thế nào thì
cố cũng chỉ miễn cưỡng đạt điểm trung bình. Văn khoa thì khác, từ học kỳ này trở đi, nàng vô cùng cố gắng học hành, còn dùng môn Văn để dần dần
đuổi kịp các bạn cùng lớp, thậm chí còn có lần thi Ngữ Văn đạt điểm cao
nằm trong top 10 của lớp.
Tiêu Thỏ chọn khoa Văn, bạn học chung quanh cũng lục tục chọn lựa. Ba cô bạn cùng phòng với nàng cũng không phải ngoại lệ, đều chọn khoa Văn, thậm chí cùng chọn khoa Văn với các nàng còn có gã ngồi cùng bàn với
Tương Quyên Quyên là Cổ Tư Văn.
Mãi tới khi cả lớp đã chọn lựa xong xuôi, Duẫn Tử Hàm vẫn còn chưa lựa chọn.
Gã học các môn tự nhiên vẫn rất tốt, cha mẹ gã cũng hy vọng hắn chọn
khoa Tự nhiên, nhưng mà gã cứ nghĩ tới học khoa Tự nhiên xong, về sau sẽ không thể học cùng lớp với Tiêu Thỏ, khiến gã vô cùng do dự.
Cứ thế lo tới lo lui vài ngày liền, rốt cục có một hôm mọi người đang nói chuyện tán gẫu linh tinh, Tiêu Thỏ đột nhiên hỏi gã. « Tử Hàm, cậu
chọn khoa nào ? »
« Tớ... còn chưa nghĩ xong. » Duẫn Tử Hàm không biết nên giải thích với Tiêu Thỏ ra sao.
« Tớ thấy cậu học Tự nhiên tốt mà, tại sao không chọn luôn khoa Tự nhiên đi ? »
Duẫn Tử Hàm trong lòng muốn nói to, tớ chọn khoa Tự nhiên, về sau sẽ
không thể thấy cậu thường xuyên nữa, nhưng mà những lời này gã vẫn không thốt nổi nên lời, nên gã chỉ biết dùng một phương thức biểu đạt bóng
gió uyển chuyển hơn. « Tiêu Thỏ, nếu tớ mà vào khoa Tự nhiên, sẽ không
có ai giảng bài tập cho cậu. »
Gã cứ nghĩ, nói vậy Tiêu Thỏ nhất quyết sẽ hiểu ý, đáng tiếc gã lỡ
đánh giá cao năng lực hiểu biết của Tiêu Thỏ mất rồi. Năm đó Lăng Siêu
nói dễ hiểu đến thế mà còn bị Tiêu Thỏ ném xuống sông, huống chi là gã ?
Tiêu Thỏ đáp. « Có việc gì đâu, tới lúc đó tớ sẽ hỏi thày giáo vậy ! »
Duẫn Tử Hàm lại cố thử lần nữa. « Với lại hai chúng ta sẽ không có cách nào ngồi chung bàn cả. »
« Dù cậu chọn khoa Văn, cũng đâu nhất thiết là chúng ta sẽ ngồi chung bàn ? »
« Từ giờ về sau tớ sẽ ít gặp được cậu hơn. »
« Chọn khoa quan trọng hơn, ít gặp thì ít gặp thôi, có sao ! »
Duẫn Tử Hàm : « ...... »
Kỳ thật Duẫn đại thiếu gia hoàn toàn có thể nói câu nói mấu chốt kia
ngay từ đầu, cơ mà gã cố tình lại chọn phương thức từ từ tiến tới, gây
mê thần kinh Tiêu Thỏ trước, nên rõ ràng Tiêu Thỏ không phát hiện ra kể
từ đầu cũng là lẽ thường tình.
Duẫn Tử Hàm đáng thương, chịu không nổi một loạt đả kích này, liền nhất thời xúc động chọn phắt khoa Tự nhiên.
Không lâu sau, năm cao nhất vô cùng náo nhiệt rố