Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328642

Bình chọn: 7.00/10/864 lượt.


vào guồng quên trời quên đất, tính mạng không màng. Trừ vài kẻ cá biệt

như Cổ Tư Văn hay Tương Quyên Quyên ra, còn đám học sinh còn lại, vừa

sau kỳ nghỉ đông trở lại trường, đứa nào cũng toàn tâm toàn ý lao đầu

vào học. Trong bối cảnh như vậy, Tiêu Thỏ cũng không còn cách nào khác

là cố gắng học bài.

Lại nói tiếp, so với hồi còn học sơ trung, giờ thời gian nàng dành ra cho việc học quả là nhiều hơn rất nhiều.

Thứ nhất là giờ nàng tuổi cũng không còn nhỏ nữa, ít nhiều cũng đã

hiểu được phải học cho thật tốt. Thứ hai là hồi trước học sơ trung, phần nhiều thời gian đều là dành cho tập võ này nọ. Giờ học trung học, tuy

cũng vẫn phải tham gia các buổi tập của đội võ thuật, nhưng sự chú ý của mọi người giờ tất cả đều chuyển tới vị cao thủ võ lâm Âu Dương Mai, còn cái dạng lòng tong như nàng thì bị giáng cấp bắt đi làm nền mà thôi.

Nhưng đi làm nền thì cũng có chỗ tốt của đi làm nền a, ít nhất là

không cần xuất đầu lộ diện. Kỳ thật từ sau lần đầu tiên tham gia đại hội bị Âu Dương Mai đánh cho tơi bời, nàng vẫn là sờ sợ đấu trường, nếu

không phải sợ cha mẹ thày dạy võ thất vọng, nàng thật không thích cái

cảm giác bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm nàng như vậy, khiến nàng thật

khó thở.

Nên nói về chuyện chính nhỉ, tuy Tiêu Thỏ học hành cũng có không ít

cố gắng, chăm chỉ, nhưng dù sao nàng cũng không thông mình như Lăng

Siêu, nên học thật sự là vất vả. Đặc biệt là Toán học Hóa học mấy môn

này, đến nửa học kỳ thứ hai của cao nhất lại càng khó, khiến cho người

khác muốn điên lên được.

Hôm đó, Tiêu Thỏ lại đang làm một bài tập hóa, đầu óc vô cùng phiền

não, bỗng thấy Duẫn Tử Hàm bước tới, liền nhân tiện gọi hắn lại. « Tử

Hàm, tớ có đề hóa này chả biết làm sao cả. »

Duẫn Tử Hàm biến sắc. « Tớ... tớ đang chuẩn bị đi đánh bóng rổ. »

« Gì, không phải tiết thể dục vừa rồi cậu vừa đánh sao ? » Tiêu Thỏ

hoàn toàn không hiểu được Duẫn Tử Hàm thật ra đang muốn có ý trốn nàng.

« Tớ... tớ còn phải tham gia buổi tập của đội bóng nữa... » Mắt Duẫn Tử Hàm khẽ lóe lên.

« Đội bóng không phải chỉ tập vào thứ hai thứ tư thứ sáu sao ? » Tương Quyên Quyên ngồi phía trước bỗng quay phắt lại.

Kẻ nào đó bị bắt quả tang nói dối, liền đỏ bừng hai má, không biết nên nói gì.

Ấy thế nhưng mà lại là Tiêu Thỏ giải vây giùm hắn. « Tớ nghe Lăng

Siêu nói sắp tới đội bóng rổ có một trận đấu quan trọng với đội của

trường nào đó, thời gian tập hẳn là được bổ sung thêm rồi. »

« Thế sao ? » Tương Quyên Quyên nhìn thẳng vào mắt Duẫn Tử Hàm, không nói thêm gì.

« Tiêu Thỏ... tớ... » Duẫn Tử Hàm đứng ngốc ở đó, nghĩ muốn nói gì đó lại không biết mở miệng thế nào.

Tiêu Thỏ cười cười. « Không sao, cậu mau đi tập đi, trận đấu quan trọng hơn... »

« Còn bài hóa của cậu... »

« Không sao, cậu cho tớ mượn bài làm của cậu đi, tớ sẽ nhìn nhìn tự tìm hiểu là được. »

« Được... nếu có gì không hiểu, mai hỏi tớ. » Vẻ mặt gã vô cùng kỳ dị, nói xong liền nhanh chân chạy mất.

Tiêu Thỏ cũng không nghĩ gì nhiều, thò tay ra với lấy cuốn bài tập của gã bắt đầu nghiên cứu môn hóa học.

Bên này, Tiêu Thỏ đang đại chiến ba trăm hiệp với đề hóa học, bên

kia, Duẫn đại thiếu gia của chúng ta trong lòng cũng đang vô cùng giãy

dụa kịch liệt.

Từ sau lần gọi điện cho Tiêu Thỏ lại bị Lăng Siêu cắt lời, trong lòng gã bỗng dưng có một nỗi khó chịu không tả nên lời.

Đã tối như thế, sao Lăng Siêu vẫn còn ở cạnh Tiêu Thỏ ? Bọn họ lúc đó làm cái gì ? Quan hệ giữa bọn họ có phải đúng như lời đồn đại không ?

Mà dù gì những chuyện đó vốn không liên quan tới gã, vậy mà tại sao mỗi

lần nghĩ tới, tim gã đều đập loạn lên như vậy ?

Duẫn Tử Hàm suy nghĩ nát óc suốt cả kỳ nghỉ đông, cũng không hiểu ra, vì thế nghỉ đông xong quay lại trường, gã liền bắt đầu vô tình mà cố ý

tránh Tiêu Thỏ. Có đôi khi tránh không nổi, liền tìm mọi cách để kiếm cớ chuồn đi chỗ khác, cứ như vậy loạn đầu hết mấy tuần, trong đầu lúc nào

cũng chỉ toàn gương mặt Tiêu Thỏ, đuổi mãi cũng không đi.

Rốt cục, đêm hôm đó thật dài khiến gã mất ngủ, không gian yên tĩnh,

Duẫn đại thiếu gia trăn trở qua trăn trở lại trên chiếc giường rộng lớn

của mình một lúc, cuối cùng tâm trí ngu độn của một kẻ thiếu niên đã

được giác ngộ.

Đúng thế, cảm giác này giống hệt năm đó khi gã thầm mến cô bạn Linh Linh kia !

Tuổi dậy thì, lại yêu rồi !

« Tiêu Thỏ, đề hôm qua cậu 'chiến' được chứ ? » Hôm sau Duẫn Tử Hàm cố ý hỏi Tiêu Thỏ.

Tiêu Thỏ vô cùng uể oải. « Nó 'chiến' tớ thì có... »

« Để tớ giảng giúp cho. »

« Được a ! »

Vì thế, Duẫn Tử Hàm bắt đầu giảng bài cho Tiêu Thỏ, vừa giảng, vừa

nhịn không được liếc mắt khẽ nhìn sang ngắm Tiêu Thỏ qua khóe mắt.

Mặt của nàng không quá xinh đẹp, nhưng cũng rất dễ nhìn, đặc biệt là

khi gặp việc gì đó vô cùng vui vẻ, đôi con mắt đen lay láy trong sáng

như hắc ngọc kia sẽ bừng sáng lên trong vắt, đôi môi hồng phấn mịn màng

hơi hơi bĩu, có chút ngốc nghếch lại có chút đáng yêu. Lúc này hai người thật ra đang ngồi rất gần nhau, Duẫn Tử Hàm càng nhìn Tiêu Thỏ, càng

cảm thấy cả người nóng bừng lên, nhịn không được muốn sáp lại gần hơn

một chút... lại gần hơn một ch


Polaroid