mới vừa qua, Hướng Vi liền thu dọn hành lý chuẩn bị trở về Thượng Hải.
Trần Mai không nỡ xa con gái, liền không ngừng cằn nhằn cô ở Thượng Hải
phải tự chăm sóc mình thật tốt, nếu có chuyện gì thì nhờ Chu Thần Dật
giúp một tay. Mấy ngày nay Trần Mai và Tiểu đậu đỏ cũng quen thuộc, thật tình đối xử với Tiểu đậu đỏ như cháu ngoại, suốt ngày gọi bảo bối, bây
giờ đứa nhỏ muốn đi, đúng là không nỡ xa ngay được.
Lúc chờ máy bay,Tiểu đậu đỏ chớp mắt nhìn xung quanh, “Mẹ nuôi, tại sao ba nuôi không trở về cùng với mình?”
Hướng Vi sờ sờ đầu Tiểu đậu đỏ, “Ngày nghỉ của ba nuôi vẫn còn chưa xong, chờ ba nuôi nghỉ hết rồi cũng sẽ về.”
Tiểu đậu đỏ không tình nguyện chu miệng, thân thể nhỏ bé giãy dụa, Hướng Vi
chặn bé lại, “Máy bay chuẩn bị cất cánh rồi, Tiểu đậu đỏ ngoan ngoãn
ngồi xuống nào.”
Lúc này Tiểu đậu đỏ mới ngoan ngoãn ngồi
ngồi xuống, tay nhỏ bé nắm dây an toàn của mình. Hướng Vi thấy dáng vẻ
hồi hộp của con trai, không khỏi cười mấy tiếng, lại kiểm tra dây nịt an toàn lần nữa, sờ sờ đầu con trai, hy vọng sẽ làm dịu tâm tình hồi hộp
của bé một chút, đi qua đường băng khá dài, rốt cục máy bay cũng cất
cánh. Ánh mắt Tiểu đậu đỏ nhìn ra bên ngoài, “A, a, bay, bay…”
Hướng Vi thở dài nhìn những đám mây trắng ngoài cửa sổ. Trở về không được bao lâu, mới vừa qua năm mới lại phải vội vàng rời đi, không thể bên cạnh
ba mẹ tận hiếu, trong lòng Hướng Vi có chút mất mác, tuy cô là con gái
được nhặt về nhưng ba mẹ đối xử với cô rất tốt. Mấy năm nay cô chỉ lo
bận rộn chuyện của mình mà không để mắt đến bọn họ, suy nghĩ lại một
chút, cô thật đúng không phải là một “Đứa bé ngoan”.
Lúc còn
nhỏ thì lo lắng con gái lớn lên, trường lớp bài vở, sau khi lớn lại lo
lắng chuyện hôn nhân đại sự của con gái, cả đời này ba mẹ không phải chỉ lao tâm khổ trí đến tương lai, sự nghiệp của con cái thôi sao? Ánh mắt
Hướng Vi hơi chua chát, vội vàng nghiêng mặt nhìn ra cửa sổ. Tháng năm
năm nay, cô đã tròn hai mươi sáu tuổi rồi. Lúc về Đại Liên cũng bị hỏi
đến chuyện riêng tư, cô cùng mợ trò chuyện với nhau rất nhiều. Mợ là một người rất tiến bộ, thậm chí cô còn cùng nói chuyện thầm mến năm đó với
mợ, rồi đến chuyện của Chu Thần Dật nữa, không thể không nói, sự từng
trải trong cuộc sống của mợ ấy phong phú hơn cô, hàng theo cậu bôn ba
bên ngoài, gặp chuyện cũng nhiều, lại cộng thêm đã kết hôn với cậu hơn
hai mươi năm, đã sinh được ba người con, mợ ấy nói ra những lời đó quả
thật làm cho cô rất xúc động.
Nếu như khoảng thời gian trước
cô và Chu thần Dật có chút bất hòa, anh đuổi theo, cô trốn tránh, thì
sau khi trở về, quan hệ của hai người có chút biến hóa nhỏ. Sau khi từ
Đại Liên trở về Bắc Kinh, Hướng Vi đã nghĩ, mọi thứ cứ thuận theo tự
nhiên thôi, lại nói cô cũng không ghét anh không phải sao, quả thật cô
cũng không thể cứ một mực trốn tránh, cứ giằng co như vậy cũng không
được.
Hướng Vi mở lớn hai mắt, quay đầu lại, thấy Tiểu đậu đỏ vẫn nhìn mình, cô cười cười, “Tiểu đậu đỏ, mệt thì ngủ một lát đi, đợi
đến khi con dậy thì chúng ta đã đến Thượng Hải rồi.”
Tiểu đậu đỏ gật đầu một cái, Hướng Vi sửa sang quần áo của bé lại một chút, rồi lấy một tấm chăn nhỏ đắp lên người bé.
Sau khi hai người xuống máy bay, Hướng Vi đón Taxi về chỗ ở, đến siêu thị
gần nhà mua chút đồ ăn, về đến nhà quả nhiên là chị Julie vẫn chưa về.
Hướng Vi vào bếp làm cơm tối, Tiểu đậu đỏ ở phòng khách nghịch điện
thoại của mẹ nuôi, được một lát lại tung tăng chạy tới, “Mẹ nuôi, mẹ
nuôi, tin nhắn của ba nuôi.”
Mặc dù Tiểu đậu đỏ biết chữ
không nhiều lắm, nhưng những chữ trên điện thoại thì lại biết, Hướng Vi
đang bận cầm cái xẻng trong nồi, nghiêng đầu nói với Tiểu đậu đỏ: “Tiểu
đậu đỏ, bây giờ mẹ nuôi đang bận, con ra ngoài chơi trước đi.”
Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu đậu đỏ trề ra, “Con muốn gọi điện thoại cho ba nuôi…”
Không lâu sau liền nghe thấy âm thanh non nớt của Tiểu đậu đỏ truyền đến,
Hướng Vi nghe bé nói chuyện trong phòng khách rất vui vẻ, lắc đầu cười
một cái, bưng cơm tối ra. Tiểu đậu đỏ thấy mẹ nuôi đi ra, tròng mắt nhìn Hướng Vi xoay chuyển, trong miệng nói thật nhanh: “Ba nuôi, Tiểu đậu đỏ phải ăn cơm rồi.”
Ở bên kia không biết Chu Thần Dật nói gì,
Tiểu đậu đỏ liền cầm điện thoại lật đật chạy tới, nhìn Hướng Vi nói: “Mẹ nuôi, ba nuôi hỏi mẹ nuôi làm món ăn ngon gì vậy?”
Hướng Vi nhìn Tiểu đậu đỏ một cái, “Nhanh đi rửa tay rồi ăn cơm.”
Tiểu đậu đỏ cầm điện thoại, trả lời: “Ba nuôi, rửa tay ăn cơm, oa, toàn là món con thích, ba nuôi có muốn ăn không?”
Bên trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Chu Thần Dật, Hướng Vi nhìn
Tiểu đậu đỏ một cái, xới cơm ra, “Tiểu đậu đỏ, phải ăn cơm rồi, nói tạm
biệt với ba nuôi đi.”
Tiểu đậu đỏ chu cái miệng nhỏ nhắn lên, cười híp mắt, nói vào điện thoại: “Ba nuôi, tạm biệt! Ba nuôi nhớ về
dẫn Tiểu đậu đỏ đi chơi nha!”
Tiểu đậu đỏ bĩu môi, vừa nghe điện thoại vừa ngẩng đầu nhìn Hướng Vi, “Dạ, Tiểu đậu đỏ biết rồi. Tạm biệt ba nuôi.”
Tiểu đậu đỏ đặt điện thoại lên bàn, chạy vào bếp rửa tay.
Mới vừa cơm nước xong không bao lâu thì nhận được điện thoại của chị J
