XtGem Forum catalog
Có Tiền Có Thể Bắt Quỷ Đẩy Cối Xay

Có Tiền Có Thể Bắt Quỷ Đẩy Cối Xay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323511

Bình chọn: 10.00/10/351 lượt.

kia nói xong cũng đi đến

“Đã muốn chết!” Vân Mặc lạnh lùng cười,“Vậy cùng lên đi!”

Phòng trong nháy mắt ầm ĩ thành một đoàn, tiếng đánh nhau,tiếng chửi

bậy,tiếng cái bàn ngã xuống đất,chén khay rơi xuống đất,lẫn vào trong đó là tiếng thét chói tai,đau đớn…… Rầm rầm,đùng đoàng, trong lúc nhất

thời rất náo nhiệt.

Tiểu Xuyên Tử núp ở phía sau cửa nhìn mà kinh hãi.

“A Đại…… A Nhị…… A tam……” Tiểu Xuyên Tử quyết định thật nhanh nhanh

chóng chạy đến cửa thang lầu, mở giọng kêu,“Người đâu mau tới!”

Lời còn chưa dứt,từ ngoài trà lâu liền truyền đến tiếng bước chân hào hùng, nhóm cứu binh lấy tốc độ nhanh như chớp xuất hiện.

“Thiếu gia đâu?” A Đại cầm đầu rất bình tĩnh.

“Ở bên trong……” Tiểu Xuyên Tử yên tâm thấy có chổ dựa vững chắc đến,vì vậy đưa tay chỉ vào trong phòng,“Đánh nhau.”

Lời còn chưa dứt, A Nhị đã bước vào phòng, A Tam lại không thấy bóng

dáng…… Người ta trực tiếp thi triển khinh công từ cửa sổ bay vào trong

phòng.

Lão bản trà đâu mặt ủ mày chê đứng ở dưới lầu, ngửa đầu nhìn lên lại

thấy tình hình bên trên chiến đấu càng thêm kịch liệt, một trận gà bay

chó sủa xen lẫn tiếng khóc thét cùng với kêu thảm thiết,trong đầu bắt

đầu rỉ máu,một mặt tính toán tỉ mỉ tổn thất trong phòng. Lại một lát

sau,mới nhìn thấy thiếu gia tuấn tú từ trong kinh đến bị một gã sai kéo

ra ngoài.

Chỉ thấy vị thiếu gia vốn có khuôn mặt tuấn tú làm nữ nhân và trẻ em

mê đắm bây giờ bên khóe mắt có dấu bầm tím,khóe miệng bên phải còn có

tơ máu,ngay cả cẩm bào trắng cũng biến thành màu xám, lấy một chọi nhiều người hẳn là không chiếm bao nhiêu may mắn,gương mặt khó chịu xanh mét.

“Cút ngay! Ta thấy ngươi ở đâu thì đánh ở đó!” Vân Mặc còn đánh chưa đã nghiền, không, phải nói còn chưa nguôi giận chứ.

“Thiếu gia,cho bọn A Đại nghỉ ngơi một chút nha!” Tiểu Xuyên Tử cả

gan,cực khổ khuyên can,“Mấy người chính xác nên đánh, nhưng đừng làm ô

uế tay ngài…… Ngài trước xin bớt giận…… Xin bớt giận nha!”

Khuôn mặt Vân Mặc tràn đầy tức giận, thật sâu phun ra cơn tức trong

lòng ngực, xoay người mắt lạnh nhìn thảm trạng trong phòng,sau đó quay

đầu bước đi.

Tiểu Xuyên Tử nói không có sai, hắn đã mất đi vẻ kêu ngạo lực khống

chế thường ngày, nếu thật sự không đi hắn nhất định sẽ đánh bọn họ từ

sống thành chết!

Hắn không biết có phải nghe được những người đó dùng dâm ngôn nói Anh Ninh mà cảm thấy tức giận, hay là bởi vì bọn họ nói Anh Ninh lui tới

với tên họ Cổ mà tức giận.

Trong lúc nhất thời,lòng tràn đầy mệt mỏi,nản lòng và uể oải đánh úp lại phía hắn……

Vì sao chỉ cần đụng đến chuyện có liên quan đến nàng,hắn sẽ lập tức mất đi lý trí?

Một lát sau, Tiểu Xuyên Tử ân cần hầu hạ, Vân Mặc ở một gian khác

thay y phục sạch sẽ,buộc lại tóc,đắp thuốc trị thương,tẩy sạch rảnh

tay,tiếp theo lau mặt, mới lạnh lùng hỏi một câu:“Người đâu?”

Ơ! Xem ra thiếu gia còn chưa nguôi giận nha! Tiểu Xuyên Tử chạy nhanh nói:“A Nhị đem tất cả bọn họ quăng ra sau ngỏ, thiếu gia, ngài muốn đến đó sao?”

“Đi đến đó nhìn chút,có mấy người còn sống?” Ngữ khí Vân Mặc âm trầm.

Tiểu Xuyên Tử giật mình một cái, thiếu gia lúc này…… Chỉ sợ rất tức giận.

Một chủ một tớ,một trước một sau, chậm rãi đi đến sau ngõ, thật xa

liền nhìn đến,hừm. Nhất, nhị, tam, tứ, hơn nữa hai người hầu, một người

cũng không thiếu tất cả đều gục trên tường!

“Vị thiếu gia này,không, vị đại gia này! Chúng tiểu nhân biết sai

rồi, về sau không dám,xin đại gia tha chúng ta!” Chu, Mã, Ngưu,Dương bốn người kia chịu khổ da thịt, vừa thấy Vân Mặc đến đây lập tức khóc cha

gọi mẹ,tràng diện là “Nước mắt cùng nước mũi bay ra, tiếng khóc thét

cũng vang lên”.

Thật sự người không thể chỉ nhìn bề ngoài! Công tử này thoạt nhìn tuấn tú thật sự rất tàn ác!

Tâm ác!Nắm đấm mạnh! Không muốn sống!

“Sai sao?” Đáng tiếc vị công tử kia vẫn khó chịu, lơ đễnh phát ra lạnh thanh:“Các ngươi đều biết sai rồi?”

“Đúng vậy đúng vậy, chúng tiểu nhân đều biết……” Mọi người gật đầu như băm tỏi.

“Được rồi,vậy nói xem sai chỗ nào?”Mặt Vân Mặc lãnh trầm, nhàn nhạt nhìn lướt qua đối phương.

“Chúng tiểu nhân không nên quấy rầy đại gia thanh tĩnh……” Nghĩ tới

nghĩ lui, mọi người cũng không biết bản than đắc tội gì với vị công tử

này,nghĩ nát óc cũng chỉ có lý do như vậy.

“Sai rồi.”

Gì, sai sao? Trời ạ! Rốt cuộc bọn họ chọc vị công tử này chổ nào nha? Ai có thể nói với bọn họ được không?

Vân Mặc khẽ mỉm cười, nói chuyện với đại hán đứng ở bên cạnh:“A

Đại,chúng ta lần trước ở Miêu Cương mang về “Huyết trùng phấn” rất thú

vị, có mang theo trên người hay không?”

Gì? “Huyết trùng phấn” là cái gì?

“Dạ có!” A Đại luôn nghe theo mệnh lệnh chủ tử, lập tức từ trong vạt

áo lấy ra một cái bình nhỏ màu trắng, cung kính dâng hai tay.

Vân Mặc tiếp nhận, chậm rãi lay động bình nhỏ, lấy giọng vô cùng thân thiết nói:“Nói vậy chư vị không biết “Huyết trùng phấn” là gì sao?”

Chu,Mã,Ngưu,Dương bốn người một mặt mờ mịt,nhìn nụ cười trên mặt Vân Mặc, không hẹn mà cùng co rúm lại một chút.

“Người Miêu chế tạo thuốc này, bọn họ đem rắn độc,lươn,cá,rết,ếch,bò

cạp, giun,bọ ngựa,sên,ong độc,ve….rồi đem tất cả loài bò