Ring ring
Có Tiền Có Thể Bắt Quỷ Đẩy Cối Xay

Có Tiền Có Thể Bắt Quỷ Đẩy Cối Xay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323173

Bình chọn: 9.00/10/317 lượt.

từ đầu đến cuối bùm bùm một phen phun ra mật vàng, chủ tử gian xảo khó hầu hạ không sợ hãi bây giờ lại “phụt”

cười lên tiếng.

“Thiếu gia?” Tiểu Xuyên Tử nhận được kinh sợ không nhỏ,nhất là nhìn

thấy chủ tử gần đây tâm tình khó chịu như có người thiếu mười mấy lạng

bạc,miệng hắn mở to cười đến có thể nhét hai quả trứng vào.

“Qua hai ngày nữa ngươi hãy đến, trong tiệm kia muốn bao nhiêu bạc cũng được, ngươi cứ việc làm theo không được cò kè mặc cả.”

Đáng tiếc chủ tử rất nhanh thu lại nụ cười, sau khi dặn dò xong lại

bắt đầu giả u buồn,gương mặt anh tuấn đủ để cho nữ nhân và trẻ em trong Ngọc Lăng thành thét chói tai,bây giờ lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, mày

nhíu lại không biết đang có tâm sự gì?

Vì thế qua hai ngày, Tiểu Xuyên Tử nghe theo chỉ thị lại đến “ Đắc Vị Cư”.

Trà lâu sạch sẽ thanh nhã u tĩnh như thường.

Trên cửa sổ trong phòng trồng mấy chậu hoa lan,xanh tươi,dịu dàng trong không khí lưu động nhàn nhạt mùi hương hoa lan.

Một mình bích loa xuân, một bộ trà cụ,một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm bào màu trắng.

Nghe được rèm cửa khẽ nhúc nhích,hắn ngẩng đầu,chỉ thấy trên gương

mặt tuấn dật,mũi phẳng,con ngươi đen như sao, đúng là tiểu hầu gia _Vân Mặc của Hiên Viên Hầu phủ .

“Thiếu gia, đồ ăn đến!”

Đại khái mưa dầm thấm đất, cùng Hứa chưởng quầy “ Đắc Vị Cư” giao

tiếp lâu,Tiểu Xuyên Tử cũng bắt đầu học được tên đồ ăn, hắn cười hì hì

nói:“Hôm nay món chính “lưỡi Tây Thi”,“ gà Quý phi”,“ đậu hủ Điêu thiền” và“vịt Chiêu quân”, thiếu gia những tên này cũng thú vị nha?”

Vân Mặc nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, vẫn lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở bên cạnh bàn,không có cầm lấy đũa.

Hắn nhìn thức ăn trên bàn không chỉ không hề động đũa, ngược lại nhìn những món mỹ thực làm người ta chảy nước miếng ròng ròng xuất thần, hắn đang ngh gì hoặc là nhớ lại gì?

Ánh mắt nhìn chằm chằm “đậu hủ Điêu Thiền” trước mắt, tựu phản phất

như đang nhìn gương mặt của tuyệt sắc mỹ nhân, quá mức chuyên chú lại

xen lẫn cảm xúc không thể nói rõ.

Tiểu Xuyên Tử thấy thế, thầm kêu không ổn! Lúc trước ở trà lâu ăn món do “ Đắc Vị Cư” làm,tình cảnh u ám còn rành rành trước mắt,nhớ tới

trong lòng còn sợ hãi, lỡ như chủ tử bị gì hắn làm sao giao phó với

Hách tổng quản hic?

Sợ chủ tử lại làm ra chuyện kỳ quái, Tiểu Xuyên Tử chạy nhanh nói

chêm lời chọc cười:“Thiếu gia,những món này tại sao tên như vậy nha? Cái gì “lưỡi Tây Thi”,“ vịt Chiêu quân”…… ,tiểu nhân cho tới bây giờ cũng

chưa từng nghe nói qua, liệu có câu chuyện nào cho mấy món này không

nha?”

Vân Mặc không rảnh nghe Tiểu Xuyên Tử lải nhải lẩm bẩm,hắn chuyên chú nhìn chằm chằm đậu hủ trước mắt.

Lại nói “đậu hủ Điêu thiền”, đậu hủ trắng noãn,hương vị ngon ngọt,

nước canh thơm ngon,hắn còn nhớ rõ,khi uống một ngụm,nước canh thích

hoạt đầu lưỡi rất thoải mái.

◎◎◎

Hắn quấn quít lấy nàng hỏi:“Anh tỷ tỷ,đây không phải là đậu hủ nhân cá trạch, tại sao gọi nói là“đậu hủ Điêu thuyền”?”

Nàng bận rộn vây quanh giữa nồi và bếp,cười khanh khách liếc hắn một

cái, tranh thủ lúc rảnh rỗi nói:“Thiếu gia cậu có nghe qua truyện “Tam

quốc” chưa? Cá trạch này dung để ví Đổng Trác gian trá kia,cá chạch ở

trong canh nóng gấp đến độ không có chỗ ẩn thân,mới có thể chui vào khe

trống đậu hủ, kết quả vẫn là đào thoát không được vận mệnh đun nấu.Đó

cũng giống như Vương Doãn hiến Điêu Thuyền,khéo léo sử dụng mỹ nhân kế!”

“Như vậy sao! Hắc hắc, thật thú vị……”Hắn bừng tỉnh đại ngộ.

Câu truyện từ trong miệng nàng kể ra đều rất hấp dẫn,mọi người trong

“Vong Trần Hiên” cũng rất yêu thích, rõ ràng là người nhìn qua an tĩnh

lạnh nhạt, trên người lại có loại hấp dẫn không cách nào hình dung

được,làm hắn không tự chủ được hướng tới gần nàng, sau đó sẽ không muốn

rời đi.

Ở chung với nàng từng phút từng giây đều là vô cùng vui vẻ, hắn yêu nàng chỉ muốn ở cùng nàng chung một nơi.

Nhưng mà nàng không yêu hắn.

Nửa tháng trước ở phủ quận thủ,bọn họ mỗi người đi một ngả.Hắn bởi vì nàng cự tuyệt mà thẹn quá hóa giận,rất có khí khái đại nam tử đuổi nàng đi,sau đó mượn rượu giải sầu.

Thật ra hắn đang lừa nàng, hắn căn bản là không có ý bắt đệ đệ

nàng,thậm chí nếu nàng không tới trước quận thủ để tìm bọn họ,chút nữa

về nhà hẳn là sẽ nhìn thấy bọn họ.

Hắn lừa nàng là vì không nắm chắc! Hắn bình sinh lần đầu tiên làm

việc mà không nắm chắc phần thắng,hắn có thể mơ hồ đoán được thất bại

cũng không nguyện ý đối mặt,lần nữa dốc toàn lực.

Anh tỷ tỷ của hắn không giống với bất kỳ nữ tử nào, nàng có chủ

trương cũng có gan dạ sáng suốt, ngay cả việc hôn nhân với Ngọc gia kia

nàng đều có thể nghĩ ra biện pháp hủy bỏ.

Bởi vậy hắn mới muốn ép nàng! Tốt nhất là bức nàng đáp ứng gả cho

hắn,trở thành nương tử của Vân Mặc này,chỉ cần thành vợ chồng hắn sẽ

không sợ nàng quay người bỏ rơi chính mình, đó mới là biện pháp sáng

suốt nhất.

Nhưng vẫn vô dụng! Hắn đối với nàng vẫn không quyết tâm được?

Nếuở trên thương trường gặp được đối thủ khó chơi như vậy, hắn đã sớm mang ra các trò đối phó với người ấy,“Mềm lòng” đó là cái gì?

Nhưng nàng không giống, nàng là Anh tỷ tỷ của hắn, là nữ nhân hắn

yêu,khi