hiện lên trong óc cô. Vẻ ngượng ngịu của câụ cho cô biết rằng tất cả
những gì vừa xảy ra đều là sự thật.
Tuy cô đã sớm biết tình cảm
của Diệp Tử Khiêm dành cho mình, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được
chàng trai kiêu ngạo kia lại có ngày bày tỏ với mình. Loạn rồi, thế giới này loạn hết rồi! Đầu óc Tô Mạc đang ngổn ngang suy nghĩ. Thấy chàng
trai vẫn đau đáu nhìn cô để chờ đợi, rõ rang là đang mong nhận một lời
đáp từ cô.
Bất giác, cô chỉ tay về phía sau lưng Tử Khiêm, vẻ mặt kinh hoảng ấy hốt hoảng và “ Á” lên một tiếng. Diệp Tử Khiêm theo phản
xạ nhìn theo hướng cô chỉ, nhân lúc đó Tô Mạc co chân chạy một mạch.
May mà có hai chiếc xe buýt đến bến cùng một lúc, cô không quan tâm xe nào đi về đâu, cứ leo bừa lên một chiếc xe đã, chẳng mấy chốc chiếc xe lăn
bánh.
Cô thở phào nhẹ nhõm, qua lớp cửa kính cô thấy rõ Diệp Tử
Khiêm đang đuổi theo trong cơn thịnh nộ. Nheng cô thấy nhẹ nhõm như vừa
thoát khỏi mớ nợ.
Lạ là tuy không đuổi kịp theo, nhưng khuôn mặt
Diệp Tử Khiêm thoáng lên một vẻ rất lạ. Cậu dừng bước, nhếch mép cười
với Tô Mạc và nói to một câu gì đó. Nhìn vào miệng cậu, cô đoán ra được
có năm chữ. Năm chữ ấy khiến cô giật nảy cả người tới chuếnh choáng, hai tai văng vẳng không dứt tiếng cười gằn của chàng trai.
Cậu ấy nói: “ Cậu không thoát được đây!”
“ Tô Mạc, cậu không thoát được đâu!”
Tiếng ai lại vang vọng trong đầu, êm dịu amà trầm đục, khiến cô không còn kiểm soát được trái tim loạn nhịp âý nữa.
Khổ sở lắm Tô Mạc mới về được tới nhà. Tuyến xe cô chọn lúc nãy không phải
tuyến đường cô cần đi, cô xuống ngay chuyến sau, chuyển xe khác rồi mới
về.
Nhưng vừa đặt chân qua cổng thì có người lao tới ôm chặt cô từ phía sau.
Tưởng có ke lạ bắt cóc, cô la lên thất thanh nhưng người kia đã kịp lên tiếng:
- Tô Mạc, anh đây!
Hơi thở quen thuộc hòa lẫn trong hơi rượu say nồng xộc vào mũi cô. Cô chẳng cần quay lại nhưng cũng hình dung ra bộ dạng say mềm của anh. Cô không
biết phải phản ứng ra sao nữa, hơi thở của anh mỗi lúc một gần, xóa nhòa khoảng cách giữa hai người. Tô Mạc trấn tĩnh, đinh nói gì đó nhưng anh
đã cướp lời. Giọng nói của anh khẩn khoản nhưng vẫn làn ra vẻ bình thản:
- Mạc, nói chuyện với anh một chút được không?
Tô Mạc im lặng, anh lại lên tiếng tha thiết hơn:
- Coi như anh cầu xin em đấy! Hai chữ “cầu xin”
khiến cô hóa đá. Trải qua bao nhiêu năm, mọi sự đều có thể thay đổi được nhưng Ôn Tư Niên không nên khụy lụy như thế này một chút nào. Đôi mắt
cô nhắm nghiền, cảm nhận rõ một giọt sương nhỏ đang làm lạnh nơi khóe
mắt. Hai tai lùng bùng giọng nói của anh:
- Mạc, hôm nay anh đã theo sau bọn e suốt.
-…
- anh thấy em dẫn cậu ấy đi ăn tôm chiên. Anh cũng đã thấy cậu ấy hôn em.
- Thế thì sao? – Cô không thể im lặng thêm một giây nào nữa, anh ôm cô
chặt đấy nhưng làm vậy cô chỉ càng cảm thấy đau đớn mà thôi. Cô lại nhắm mắt và nhận ra một điều, thì ra mình cũng có thể tàn nhẫn, phũ phàng
như thế. – Ôn Tư Niên, anh bảo anh chỉ coi em như e gái thôi mà.
-…
- Còn em cũng đang cố gắng hết sức để coi anh như anh trai đây.
-…
- Vì vậy đừng tới làm phiền em nữa. Coi như em cầu xin anh đấy!
-…
- Còn chuyện gì nữa không anh? Nếu không thì em…
- Mạc, đừng nói như vậy có được không? Anh chỉ muốn nói chuyện với em như ngày trước mà thôi. – Ôn Tư Niên đột ngột ngắt lời cô, giọng nói ôn như nhưng chất chứa bao nhiêu đau khổ và gánh nặng.
“ Nếu thật sự
có gánh nặng, tại sao không thể chia sẻ cùng em? Cho dù đúng là anh có
nỗi khổ khó nói, chí ít cũng phải cho em hay chứ? Tư Niên, em đâu phải
ai khác, mà chính là Tô Mạc cùng lớn lên bên anh, là Tô Mạc anh luôn yêu quý nhất cơ mà?” những mệt nhọc dần hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô buộc
lòng phải vùng ra nhưng anh không chịu buông tay. Anh chỉ muốn ôm cô
thật chặt, bởi lẽ được ôm cô trong tay, anh như được ôm cả thế giới.
Nhưng Tô Mạc không muốn ở yên trong vòng tay ấy nữa, mặc cho anh khổ sở
van nài, cô vùng vằng để thoát khỏi anh bằng được.
Ôn Tư Niên bật khóc. Khóc rấm rứt, âm ỉ, lặng lẽ như thể không dám ;àm kinh động tới người khác.
Thấy thế, Tô Mạc bỗng đứng yên cho anh ôm, tỏng lòng chất chồng những đau
khổ. Đây không phải là lần đầu tiên cô trông thấy anh khóc, nhưng chưa
bao giờ cô quen được những giọt lệ của anh. Trong kí ức của cô, anh luôn là một Ôn Tư Niên to lớn, vĩ đại, kiêu hùng, đôi mắt anh có lửa và luôn luôn nhìn thẳng.
Anh không nên khóc lóc thảm thiết thế này, và
càng không nên như thế trước mặt cô. Tô Mạc càng nhắm chặt mắt vì nếu
chỉ hé ra khe khẽ thôi, nước mắt sẽ đổ ào như cơn lũ tràn qua đập ngăn.
Dù vẻ ngoài của cô có rắn rỏi đến đâu, thì Ôn Tư Niên luôn là điểm yếu
nhất đối với cô. Ai lỡ tay chạm một chút thôi, cô sẽ run lên như có ai
khoan sâu vào tận đáy lòng.
Ôn Tư Niên khẽ run run vì nước mắt
rơi tí tách lên tay anh bỏng rát, anh lại càng ôm cô chặt hơn. Cô có thể nghe thấy tiếng anh khóc trong câm lặng. Ôn tư Niên run rẩy lên tiếng:
- Mạc, anh xin lỗi. Chúng ta chỉ có thể thế này thôi, không còn lối đi
nào cho chúng ta nữa đâu. – Anh đang nói chuyện với cô