, đôi mắt thâm sâu nhìn cô một cái, sau đó mới rời đi.
————@@@———-
Sau đó ngủ gần một giờ đồng hồ, Vân Vi nằm trên giường, bị một hồi chuông đánh thức.
“Gì vậy?” Cô miễng cưỡng bò dậy khỏi giường: “Điện thoại của mình sao? Ai vậy?”
Sau khi đến Nhật Bản, cô đã không sử dụng điện thoại di động lâu lắm
rồi, ngày hôm qua vì gọi điện cho Chi Liễn ở Zehder, cô mới mở điện
thoại di động, sau đó liền quên không tất máy.
“Chắc là Chi Liễn gọi đến, thật là, tại sao lâu như vậy mới gọi đến đến chứ?”
Cô vừa nhấn nút nhận cuộc gọi, cứ ngỡ đầu bên kia là người đã lâu
không gặp—Chi Liễn, không ngờ giọng nói phát ra, là người chủ cho thuê
nhà Tây Sa Na mà lúc trước cô tìm kiếm nhà, cô vô cùng hốt hoảng dùng
tiếng Zehder, nhanh chóng nói.
“Ông nói chậm một chút được không? Nhanh quá tôi nghe không hiểu.” Vân Vi dùng những từ ngữ đơn giản nhất để nói.
Cũng may lúc đầu cô đi theo Chi Liễn, học được một ích câu nói tiếng
Zehder, nếu không chỉ sợ ngay cả một chữ cô cũng nghe không hiểu.
“Không thấy Hạ tiểu thư, tôi……..tôi vừa mới trở về, liền phát hiện Hạ tiểu thư mang tất cả đồ của mình đi, không đề lại bất cứ thông tin nào
nói cô ấy đi đâu.” Tây Sa Na hoảng sợ nói, trong giọng nói có chút gấp
gáp.
“Thế nào mà không thấy chứ?” Cả người Vân Vi cũng tỉnh táo.
“Trước đó vài ngày, Chi Liễn cứu một người đàn ông bị trúng đạn, nhìn dáng vẻ của anh ta, có lẻ là một nhân vật đáng sợ cũng nên, lúc tôi vừa trở về, liền không thấy hai người đó, tôi nghĩ có lẻ cô ấy đã bị người
đàn ông đó dẫn đi.” Tây Sa Na vừa tự trách vừa đau lòng nói, sớm biết
như vậy đã không đồng ý để cho Chi Liễn cứu người đàn ông đó.
“Người đàn ông bị trúng đạn?” Chi Liễn biết người đàn ông như vậy khi nào? Vân Vi hơi nhíu mày, trong lòng bắt đầu lo lắng.
“Tôi hiểu rõ rồi, tôi sẽ nhanh chóng đến chỗ của ông.” Vừa nói xong, Vân Vi liền gác máy.
“Phải rồi, Sâm Xuyên.” Cô nhớ Sâm Xuyên vừa rời đi không bao lâu.
Cô nhanh chóng thay quần áo, không chút suy nghĩ chạy thẳng vào thư phòng của Sâm Xuyên, nhất điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không có tín hiệu…….”
Vân Vi nhớ giờ phút này Sâm Xuyên đang trên máy bay mới phải.
“Không còn cách, cứ đi trước rồi nói…….”
Cô lấy từ trong tủ quần áo ra một cái túi nhỏ, sau đó gom một ít hành ly đơn giản, liền rời đi.
————@@@————-
Ba ngày sau.
“Tôi mời các người đến đây chơi phải không? Kim ngạch kinh doanh của
nửa tháng này đã xảy ra chuyện gì? Trả lời.” Ngồi trong phòng họp, ánh
mắt của người đàn ông lạnh lẽo, lại vô cùng sắc bén, quét mắt nhìn mỗi
một người có mặt, giọng nói lạnh như băng.
“Tổng, tổng tài, là người muốn chúng tôi, chúng tôi ách……….” Một
người chủ quản bị hắn chỉ tay, lắp bắp muốn mang mọi chuyện nói rõ ràng, nhưng ánh mắt kia của tổng tài thật quá dọa người, cứ nhìn thẳng vào
hắn, giống như có một chút không vui sẽ liền giết hắn vậy.
Ôi ôi ôi…….làm sao lại như vậy, rõ ràng là lúc trước hắn yêu cầu mọi
mọi người, gác công việc qua một bên để chuẩn bị hôn lễ cho hắn, tại sao lúc này lại trách mọi người như vậy?? Ôi ôi ôi……………
“Nửa tháng sau, tôi muốn thấy kết quả khiến tôi hài lòng.” Cả người
Sâm Xuyên vô cùng lạnh lẽo, so với trước kia càng thêm đáng sợ.
Vừa nói xong, hắn lập tức rời đi, bỏ lại các vị chủ quản vẫn còn ngồi ở vị trí củ.
“Anh thật ngu!” Sâm Xuyên vừa đi, sau đó mọi người xác định cửa đã
đóng lại, liền thả lỏng thờ ra một hơi, tiếp đó cả đàm người quay đầu mở miệng, nhìn tên chủ quản mới vừa rồi nói bậy mắng cho một tiếng.
“Tôi…….tôi chỉ nói sự thật! Thật sự là tổng tài muốn chúng ta gác
công việc sang một bên, đi chuẩn bị hôn lễ, không phải sao?” Bị mọi
người mắng cho một tiếng, người đàn ông vẻ mặt vô tội, oán trách.
“Nhưng bây giờ Hạ tiểu thư đã bỏ đi, anh còn nói làm gì nữa? Cố tình
muốn làm tổng tài khó chịu à!” Thật là không nhìn hoàn cảnh mà nói
chuyện. Nữ chủ quản lắc đầu thở dài.
Một khi hắn nói như vậy, tâm trạng của tổng tài sẽ càng thêm tệ, lúc đó mọi người còn thảm hơn.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mọi người đều biết Hạ tiểu thư không nói
một lời liền bỏ đi, tổng tài của ngày trước lại trở về rồi………..không!
phải nói là còn tệ hơn, ngày trước hắn chỉ lạnh lùng làm người ta không
dám đến gần, bây giờ còn thêm dễ dàng nổi giận, càng làm cho người ta
khó có thể hiểu được.
Lúc này lại không liên lạc được với lão tổng tài, nghỉ xem những nhân viên nhỏ nhoi như bọn họ thì phải làm gì bây giờ? Ai biết được Hạ tiểu
thư có trở lại hay không? Với lại vì sao phải bỏ đi?
Chẳng lẽ mọi người lại được quay về với những ngày thê thảm như trước kia sao?
“Tôi, tôi biết rồi.” Ngồi ở một góc khuất, một vị nam chủ quản đột nhiện lên tiếng.
“Biết gì?” Mọi người đồng thanh lên tiếng.
“Hạ tiểu thư thừa dịp tổng tài đi công tác lén trốn đi.” Hắn dựa theo tình hình thực tế nói với mọi người.
“Sao có thể!” Mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin được, ý nói chính là không tin.
“Thật. Tôi không nói xạo.” Biểu hiện trên mặt mọi người khiến hắn xấu hổ vội vã giải thích.
“Nếu như Hạ tiểu thư trốn đi, cô ấy sẽ đi đâu? Tổ