ì sao? Vì sao hắn lại đón nhận? hắn nên
ghét cô mới đúng…….
Vì sao lại cố chấp như vậy, cô có bản lĩnh gì, để hắn tự nguyện chờ đợi mình như thê?
Khóe miệng khẽ nở nụ cười, trong mắt trào ra cảm động, vì sự si tình
của hắn mà trong lòng cảm thấy đau đớn, chua xót không thôi.
“Anh hoàn toàn yêu em yêu đến không thể kiềm chế bản thân luôn sao?”
Cô cầm chặt những tấm hình trên tay, mang nó dặt trong ngực mình, cảm
nhận từng cơn từng con rung động trong lòng.
“Kẻ khờ……….”
Người đàn ông như vậy…………bảo cô làm sao buông tay đây, làm thế nào lại tự nhiên rời đi?
Nếu như mới vừa rồi cô còn đang do dự, thì giờ phút này, khi biết hắn thật lòng, cô làm sao có thể thoải mái nói đi liền đi?
Hắn như vậy………….làm sao cô lại không thích, làm sao có thể không yêu?
Giờ khắc này, người đàn ông đó đã hoàn toàn tiến vào lòng cô, chiếm giữ hoàn toàn trái tim cô, ngay cả một kẽ hở cũng không còn.
Cô thật sự may mắn.
Đúng vậy, có thể thấy, hắn sẽ mang lại hạnh phúc, vui vẻ cho cô, coi
như bị mất đi tụ do, nhưng cô có được yêu tốt, không phải sao?
Kẻ khờ này…………….đã chiếm được trái tim cô.
Hắn dùng trái tim mình để làm cô rung động……………khiến cô cam tâm tình nguyện mà trở thành vợ hắn.
————–@@@—————–
Trời vừa rạng sáng.
Bên trong nhà vẫn không có tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có tiếng côn trùng kêu, cùng tiếng mưa rơi ở bên ngoài.
Có một bóng người bước đi không phát ra tiếng động, từ trong phòng đi ra, bước thẳng đến một phòng khác.
Khi đi đến trước cửa, bóng người đó nhẹ đẩy cửa ra, lặng lẽ tiến vào, sau đó đóng cửa lại.
Bóng người đó từ từ ngồi xổm xuống, quan sát tỉ mỉ một người khác đang nằm trên giường.
Giống như đưa ra một quyến định quan trọng, bóng dáng đứng bên giướng hít một hơi thật sâu, sau đó đem chăn mà người trên giướng đang đắp nhẹ nhàng vén lên, sau đó từ từ nắm xuống.
Phát hiện có người nằm bên cạnh mình, người đang ngủ say sưa trên giường chợt giật mình tỉnh dậy.
Vừa quay đầu—————
“Vân……..Vân Vi? Em……….sao em lại ở trong này?” Tinh thần của Sâm Xuyên liển trở nên tỉnh táo.
Liếc nhìn cách bày trí xung quanh phòng một cái, hắn khẳng định rõ ràng đây chính là phòng mình
Còn cô………….
Vân Vi không nói gì, mang theo nụ cười xinh đẹp, đôi mắt to tràn đầy
dịu dàng, cô đưa ra cánh tay mềm, một tay kéo hắn về phía mình, tự mình
dâng lên đôi môi mềm mại.
“Em……..” Sâm Xuyên không biết Vân Vi bị làm sao, trong lòng lo lắng không thôi.
Hôm nay sau khi họp xong, liền phát hiện hai mắt cô sưng sưng đỏ đỏ,
hỏi cô bị làm sao, cô cái gì cũng không chịu nói, chỉ nói cô gặp phải
một kẻ khờ.
Mà giờ này cô loại xuất hiện bên trong phòng cùa hắn, rốt cuộc là có ý gì?
“Cái gì cũng đừng nói, đừng hỏi được không?” Mở to đôi mắt bị vây một tầng sương mù, cô đưa mắt nhìn Sâm Xuyên
“Em sao vậy?” Hắn vẫn còn lo lắng a!
Cô ở trước mặt hắn, chưa bao giờ tỏ ra vẻ mặt yếu đuối thế này, muốn hắn không lo lắng căn bản là không thể.
“Chỉ là muốn anh yêu em…….” Vòng tay chắc qua cổ hắn, cô lại lần nữa chủ động đặt lên môi hắn một nụ hôn thật sâu.
Thân thể cô khẽ run làm hắn biết cô đang khẩn trương.
Mặc kệ là nguyên nhân gì, muốn một cô gái kiêu ngạo như cô ấy, nửa
đêm tiến vào bên trong phòng đàn ông, chắc chắn cô phải hạ quyết tâm rất lớn.
Nhìn hai gò má ửng đỏ của cô , đồi mắt to có vẻ bất lực và lo lắng, Sâm Xuyên xoay người phủ lên người cô.
“Em xác định? Sau này………..em có trốn cũng trốn không thoát đâu.” Hai
mắt của hắn tỏ vẻ kiên định, tựa như lời nói đầy quyết tâm của hắn.
“Em không trốn nữa rồi.” Cô nhẹ nhàng thốt ra câu này, đôi mắt ngượng ngùng rũ xuống.
Lời cô nói chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí của hắn, trong mắt Sâm Xuyên liền phát ra tia sáng.
Hắn dùng sức ôm cô vào trong ngực, thân thể không nhịn được có phần rung rung, cho thấy trong lòng hắn đang kích động.
Hắn không nghĩ rằng có thể nhanh như vậy đã khiến cô nói ra cậu nói
này, còn tưởng rằng phải cùng cô đấu tranh nhiều tháng nữa, không ngờ cô lại đồng ý không trốn nữa rồi.
“Yêu em, được không?” Cô lần nữa mở miệng nhẹ giọng yêu cầu, trong mắt mang theo vẻ khẩn cầu.
“Cuối cùng em cũng thuộc về tôi.” Hắn thở dài thỏa mãn, hôn lên môi cô.
Mặc dù hắn không biết điều gì làm cô thay đổi ý định, nhưng hắn vẫn cảm ơn điều đó đã làm con người cô thay đổi.
Nụ hôn không giống như lúc trước, môi của hắn như ngọn lửa đang bốc cháy, mang theo dục vọng hừng hực, như muốn thiêu cháy cô………
âm Xuyên ngồi trong phòng làm việc, vẻ mặt chăm chú nhìn tài liệu
trên tay, nhớ tới mấy ngày qua thật ngọt ngào, bỗng có một sự ấm áp khẽ
quét qua trái tim của hắn.
Hắn giờ đây, xem ra không còn khó thân cận như trong quá khứ, đôi mắt lạnh lẽo cũng trở nên dịu dàng, đường nét cương nghị cũng trở nên mềm
mại hơn, không còn làm cho người khác sợ hãi khi nhìn hắn nữa.
Mà toàn bộ công lao này, tất cả đều là nhờ công sức của người con gái hiện đang ngủ yên ổn ở phòng bên cạnh.
Nghĩ đến vừa rồi mới triền miên trong một hồi kích tình mãnh liệt,
Sâm Xuyên lại không nhịn được bật cười, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc.
Hắn bây giờ, hoàn toàn trở thành một người đàn ông