ột ánh mắt cùng nụ cười an ủi. Anh biết cô là vì bảo vệ Cẩn
mới nói như vậy.
"Cho tôi chút thời gian, cô sẽ thấy được tâm ý
của tôi đối với Cẩn." Vẻ mặt Nhân Hạo thành thật nói, sau đó đưa mắt
nhìn người bên cạnh thật lâu.
"Hừ! Lời như thế tôi cũng nói được. . . . . . Chờ một chút, anh? Anh nói được tiếng Trung?" Nhã Văn không
khách khí trừng mắt liếc anh ta một cái, cô vừa mới phát hiện người đàn
ông ở trước mắt cùng cô nói cùng một loại ngôn ngữ.
"Cậu bây giờ
mới phát hiện. . . . . ." Cẩn che đầu không nhịn được thở dài, cô bạn
này chính là như vậy, lúc tức giận lên cái gì cũng quên hết trơn. Người
ta cùng cô nói chuyện lâu như vậy, mà đến giờ cô mới phát hiện.
"Được rồi được rồi." Nhã Văn không vui bĩu môi.
"Mình thấy cậu không cần cùng mình đi mua quần áo nữa, cậu và anh ta cùng
nhau đi chơi đi!" Mặc dù không hài lòng đối với người đàn ông này, nhưng khi nhìn bộ dáng anh ta thâm tình, Nhã Văn cũng không nói thêm gì. Cô
đứng lên, lại trợn mắt nhìn Nhân Hạo một cái, ngay sau đó cầm túi lên đi ra ngoài.
"Trở về sớm chút, còn nữa, cẩn thận an toàn biết
không? Người đàn ông này nếu như dẫn cậu đi chỗ nào kỳ quái, cậu cũng
đừng ngốc nghếch đi theo, biết không?" Cho đến khi bóng dáng của Nhã Văn biến mất ở cửa ra vào, Cẩn lúc này mới quay đầu lại.
"Thật xin lỗi, anh đừng để ý lời Nhã Văn nói, cô ấy chỉ là quan tâm em." Cô không nhịn được vì bạn tốt nói chuyện.
"Không sao, tôi hiểu mà, em có một người bạn rất tốt." Nhân Hạo lắc đầu, hoàn toàn không để ý, ngược lại vì Cẩn cao hứng.
"Anh hôm nay không có công việc sao?"
"Ừ, mới vừa xử lý xong, cho nên mới tới tìm em." Ngữ khí anh thoải mái,
trên thực tế anh vì muốn sớm được gặp cô mới cố gắng hoàn thành công
việc sớm. Có lẽ là người đang yêu dễ dàng mù quáng, sẽ không nghĩ tới
chuyện gì ngoài đối phương. Cho nên từ lúc gặp gỡ đến bây giờ, Cẩn chưa
từng hỏi anh đến nước Pháp là vì chuyện gì, còn có công việc của anh; mà Nhân Hạo cũng không hỏi chuyện ở Đài Loan của cô, cùng với nguyên nhân
vì sao cô phải tới Pháp.
"Hôm nay có muốn đi đâu không?" Nhân Hạo dịu dàng phủ lấy mái tóc dài đen nhánh của cô, vẻ mặt mê đắm nhìn đôi
mắt to đáng yêu tràn đầy sức sống của cô.
"Không có, vốn là phải cùng Nhã Văn đi mua quần áo."
Cô bình thường thì không phải là một người thích náo nhiệt hay đi dạo phố. Trong lúc rãnh rỗi thì niềm vui thú lớn nhất của cô chính là ở nhà,
nghe nhạc hưởng thụ không khí yên tĩnh, hoặc là xem một bộ phim yêu
thích.
"Như vậy. . . . . . Đi theo tôi, tôi dẫn em đến một nơi
tôi vô cùng thích, tôi nghĩ em nhất định cũng rất ưa thích ." Nhân Hạo
đề nghị.
"Được."
Hình ảnh hai người đứng cùng một chỗ,
giống như một bức tranh hoàn mỹ không tỳ vết. Nhất cử nhất động của bọn
họ, đều trở thành tiêu điểm cho mọi người nhìn chăm chú. Đàn ông có mặt ở đây đều dùng ánh mắt hâm mộ đối với Xa Nhân Hạo, hận sao mình không thể là người đứng bên cạnh giai nhân lúc này. Xa Nhân Hạo thì dùng tư thái
chiếm hữu, đem Cẩn ôm vào trong ngực, cũng đồng thời trở thành người đàn ông có điều kiện tốt trong lòng các cô gái.
Một đôi tình nhân này nhìn thế nào cũng là trời đất tạo nên, cứ như vậy ở trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, lên xe rời đi.-- Đi tới trên lưng chừng sườn núi, người ở thưa thớt, gió mang theo hơi lạnh thổi đến. Cẩn mặc áo khoác ngoài mà Xa Nhân Hạo đã vì cô chuẩn bị. Từ
trên núi nhìn xuống, một trận gió thổi qua phía sau cô, cô buộc lại mái
tóc bị thổi rối, đôi mắt sáng long lanh nhìn cảnh đẹp trước mắt.
Đưa mắt nhìn ra xa, cả một biển hoa đẹp không sao tả xiết đập vào tầm mắt
của cô , đỏ, tím . . . . . . Nhiều loại màu sắc, nếu chỉ nghĩ thì không
thể tưởng tượng được.
"Thật là đẹp nha. . . . . ." Cẩn không nhịn được sợ hãi than, khóe miệng khẽ hiện lên nụ cười ngọt ngào lại mê người.
"Đúng vậy . . . . . .Rất là đẹp."
Nhân Hạo cũng ngây người, không phải vì biển hoa mà là vì cô. Nhìn cử chỉ
đơn thuần không chút nào làm bộ của cô, nhìn gió lay động một khoảnh
khắc kia, mái tóc của cô giống như có một loại ma lực tung bay, khiến cô nhìn tựa như tinh linh từ trên cao hạ xuống, đặc biệt mê hoặc lòng
người. Không nghĩ tới mình cũng có một ngày như thế, đối với một cô gái
quen chưa được mấy ngày, mê luyến đến không cách nào tự kềm chế. Cô dùng nhu tình cùng sự ngây thơ nắm chặt tim của anh, khiến anh không cách
nào không nhớ cô. Anh biết mình đã yêu cô gái chỉ mới quen biết được một tuần này, anh muốn để cho cô trở thành của anh, vĩnh viễn vĩnh viễn
thuộc về anh, trở thành vợ cả đời của anh. Vợ. . . . . .
Xưng hô
này làm cho anh có một loại cảm giác thỏa mãn. Lúc này, trên mặt cô hiện lên nụ cười mê người, cả người giống như phát ra ánh sáng, làm cho
người ta muốn đem cô nắm chặt, rất sợ nếu mình buông tay, cô sẽ mà biến
mất không thấy gì nữa. Lúc Nhân Hạo kịp phản ứng, anh đã sớm vươn tay ôm lấy cô. Lưng của cô dán chặt trong vòm ngực rộng lớn mà có lực của anh. Hai người liền duy trì tư thế này, giống như tâm dán tâm, dính sát ở
một chỗ, không có ai muốn rời khỏi đối phương.
"Nhân Hạo." Cẩn đưa mắt