XtGem Forum catalog
Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn

Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323604

Bình chọn: 7.00/10/360 lượt.

thấy thân thể mềm mại trong ngực đột nhiên mất đi, anh kéo tay cô lại, nhanh chóng in lên môi cô một nụ hôn, sau đó mới buông

ra, “Đúng vậy, ngày mai cô vào công ty lập tức copy mười lăm tờ cho

tôi…”

Che đôi môi bị anh hôn lại, hai gò má ửng hồng, cô thật vô dụng, chỉ

là một nụ hôn mà thôi, cô còn cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức sắp

nhảy ra khỏi lòng ngực, cô như vậy thì nên làm sao mới tốt ?

Bây giờ đã gần nửa đêm, không cần thiết phải làm một bữa ăn long

trọng gì cả, Hạ Di Hàng chỉ nấu hai tô mì, đặt lên chiếc bàn nhỏ trong

phòng khách.

Rau dưa màu xanh biếc, con tôm xinh đẹp, mì cùng nước canh chính là

bữa ăn khuya của bọn họ. Sở thích ăn hải sản của anh cô hiểu rất rõ

ràng, nếu chỉ tùy tiện làm rau dưa thịt băm, sợ rằng anh sẽ trực tiếp

lật bàn cho cô xem, vậy nên dưới tình huống bắt buộc, cô đành làm món mì tôm đơn giản này vậy.

Anh đi ra từ phòng ngủ, ngồi xuống trước bàn ăn, cô nhanh chóng đưa cho anh hai chiếc đũa sạch sẽ.

“Tại sao lại có rau chân vịt?” Quẳng chiếc đũa đi, lông mi nhíu lại, lão Đại mất hứng.

Thầm thở dài trong lòng, người đàn ông này, càng hiểu rõ anh thì càng phát hiện, ngoại trừ vẻ ngoài lãnh đạm của anh, thì ra anh cũng có một

mặt đáng yêu, soi mói thức ăn đến mức làm người ta phát điên, nhất là

khi anh phát hiện những thứ mình không thích ăn. Nhưng chẳng lẽ rau chân vit cũng xếp vào ba món ghét sao ?

Cô thầm nghĩ trong lòng, hôm nay cô cũng có ý xấu, cố ý bỏ rau chân

vịt vào, trước kia, cô luôn nghĩ mọi cách, giấu rau chân vịt đi để anh

không phát hiện được, thì ra thói quen xấu này của cô vẫn không hề thay

đổi. Chỉ cần anh làm cô không vui, cô nhất định sẽ dùng những món anh

ghét để trừng phạt anh, ai bảo anh xấu xa, cô đang đói bụng mà còn bắt

cô quay cuồng trên giường cùng anh, thể lực tiêu hao vô cùng.

Nghĩ tới đây, gương mặt cô ửng đỏ, hôm nay thời gian có hạn, cô không thể nhanh chóng giấu rau chân vịt đi được, lại thêm một chút cố ý, khi

cô đưa thức ăn lên bàn đã sớm dự liệu được, anh sẽ nổi giận.

“Em chỉ bỏ vào một chút thôi, thỉnh thoảng ăn rau chân vịt rất tốt cho sức khỏe.” Nụ cười của cô vừa ngọt vừa dịu dàng

Hận nhất là người ta kêu anh ăn những món anh ghét. Thấy đã phiền

chán rồi, cười ngọt mấy cũng vô dụng, Bách Lăng Phong lấy điện thoại di

động ra, bắt đầu gọi điện thoại.

“Anh làm gì vậy?” Không hiểu anh định làm gì, theo lý thuyết mà nói, công sự của anh đã được giải quyết hết rồi nha.

“Kêu thức ăn đến.” Lại còn do đầu bếp chính của khách sạn năm sao

làm, bảo đảm sẽ không có món anh ghét xuất hiện,”Hứa Mạn Tuyết, cô lập

tức…” Lời còn chưa dứt, điện thoại di động đã bị giật mất, cô nhấn tắt.

Nhướng mày, nhìn cô gái đột nhiên lớn gan này, anh không hề tức giận.

Gương mặt Hạ Di Hàng tuy bình tĩnh nhưng trong lòng không khỏi than

thở, thật không hiểu sao cô lại phiền đến vậy. Anh không thích ăn rau

chân vịt thì cứ lấy ra là được rồi, tại sao cứ nhất định muốn anh ăn chứ ? Trừ một chút tâm tư muốn trêu cợt anh, những điều khác …..

Kén ăn hay không kén ăn là chuyện của anh, thân thể có tốt hay không

cũng là chuyện của anh, có quan hệ gì đến cô mà cô phải quan tâm đến anh chứ?

Nhưng cô lại muốn anh ăn những món ăn cô chuẩn bị vì anh, cảm giác

này làm cho cô trở nên lớn gan, cúi người xuống, gương mặt đỏ như lòng

đỏ trứng, cô nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai anh, nói một câu nói.

Tròng mắt thâm thúy của anh lóe lên một cái, trong mắt xuất hiện hứng thú , không nói một câu nhìn cô.

Ánh mắt của anh quá sắc bén, quá nóng bỏng, làm cô không cách nào

chóng đỡ được, không dám nhìn anh, tại sao anh lại không nói gì? Có phải anh cảm thấy cô quá … Trời ạ, hôm nay cô bị gì vậy, sao lại đề xuất một ý kiến như thế chứ ?

Cô gái này, nếu cứ tiếp tục ửng đỏ nữa thì sợ rằng con tôm trong tô

mì cũng không bằng.Bách Lăng Phong nhìn cô chằm chằm, càng nhìn lại càng thây cô không đơn giản như lúc ban đầu, giống như càng ở gần cô lại

càng cảm thấy được những điều thú vị từ cô, và dường như anh không hề

chán ghét điều đó.

Rốt cuộc anh muốn nhìn bao lâu nữa? Đầu của Hạ Di Hàng cô sắp cúi

thấp đến xuống đất rồi, đáng chết, cô thật sự biến thành người xấu rồi,

nói những câu như vậy với anh, dựa vào tính tình của anh nhất định sẽ

mặc kệ cô, anh …

“Để em bưng vào vậy.” Nhiệt độ trên mặt làm cô không dám ngẩng đầu

lên, có lẽ do đầu óc của cô không được rõ ràng lắm, thậm chí còn nghĩ

anh sẽ vì một câu nói của cô mà thay đổi thói quen, ngây thơ, thật là

ngây thơ, tốt nhất là nên thức thời trước khi anh mở miệng từ chối cô

“Bưng đi thì anh làm sao ăn đây?” Âm thanh của người đàn ông vang lên, ngay cả tiếng bát đũa cũng chầm chậm vang lên.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn người đàn ông bắt đầu ăn, ngay cả rau chân vịt ghét nhất cũng đưa vào miệng.

Anh …

“Mau ăn đi, anh đang đợi em thực hiện lời hứa đấy.” Nhìn cô gái đang

sửng sốt đến mức cứng người, Bách Lăng Phong điềm nhiên thưởng thức tay

nghề của cô, đúng là ngày càng tiến bộ, chết tiệt, nếu không có mùi của

rau chân vịt thì càng tốt hơn.

Nhưng vừa nghĩ đến chuyện sau đó, rau chân vịt khó