Phi đã đứng trước cửa phòng VIP đặc biệt. Nhẹ
nhàng mở cửa bước vào, cô thấy chỉ có một mình Hải Thanh ở lại với Hạ
Quyên. Chắc người lớn về nhà nghỉ ngơi hoặc đến công ty làm việc rồi.
Anh đang ngủ rất say bên mép chiếc giường êm ái. Ko nỡ đánh thức Hải
Thanh dậy, Liễu Phi rón rén đặt phần súp nóng lên bàn, lấy một chiếc
chăn trên hộc tủ bên kia giường khoác lên người anh.
-Chắc cậu ta mệt lắm! – Liễu Phi lẩm bẩm.
Cô nhấc nhẹ một chiếc ghế ở góc phòng ra ngồi cạnh Hạ Quyên. Xót xa khi thấy cô em gái kết nghĩa nằm bất động trên giường, xung quanh là các
thiết bị máy móc hỗ trợ cho việc giành lại sự sống với thần chết. Tại
sao đấng tối cao lại nỡ đối xử bất công với một cô gái đáng yêu như thế
này vậy chứ?
Một lúc sau, Hải Thanh trở mình rồi tỉnh dậy. Thấy có người đang ở trong phòng, anh dụi dụi mắt cho cơn buồn ngủ mau chóng tan đi.
-Liễu Phi à?
-Ừ! Dậy rồi hả? Thấy cậu ngủ ngon quá tôi ko nỡ đánh thức!
-Hì…..cám ơn! – Hải Thanh cười, nhưng ko đủ để giấu đi vẻ mệt mỏi trên đôi mắt nâu sâu thẳm của mình.
Liễu Phi đứng dậy, đi đến chiếc bàn đối diện lấy phần súp cua và một lon nước yến trong tủ lạnh đưa cho Hải Thanh:
-Tôi có mua súp cua đây, ăn một chút đi để còn có sức trông nom Hạ Quyên, nhìn cậu cũng sắp gục đến nơi rồi đấy!
-Đến thế cơ àk?
-Hừm….ăn đi….nguội rồi kìa!
Hải Thanh gật đầu một cái rồi rút cái muỗng dưới đế ly súp. Vừa mới nhấp được nửa muỗng thì……
“Bịch!”
-HẢI THANH!
Liễu Phi hốt hoảng hét lên khi Hải Thanh ngã xuống khỏi ghế, ly súp đổ
ra văng tung tóe vì rơi xuống đất. Chạy lại đỡ Hải Thanh lên, Liễu Phi
loay hoay gọi anh và lớn giọng gọi bác sĩ, nhưng đáp lại chỉ là sự im
lặng. Cô phát hiện ra một cái nút màu đỏ kế bên cánh cửa, ở dưới có mảnh giấy ghi chữ “KHẨN CẤP”. Ko chần chừ Liễu Phi chồm người lên nhấn ngay. Nó phát ra âm thanh báo hiệu một cách inh ỏi, vang vọng khắp cả bệnh
viện.
Tiếng bước chân vội vã càng ngày càng đến gần căn phòng
VIP. Các y tá mở cửa ra thì thấy một cô gái đang đỡ một chàng trai ngất
xỉu trên tay. Chưa kịp hỏi có chuyện gì thì cô gái ấy đã lớn tiếng nói:
-Mau giúp cậu ấy với! Nhanh lên!!!!!
Một y tá nam chạy lên nhận nhiệm vụ cõng Hải Thanh. Tất cả mọi người
nhanh chóng rời khỏi phòng, chỉ còn lại một mình Hạ Quyên. Chỉ chờ cho
đến khi bóng mọi người khuất đi, một bóng đen khẽ đẩy cửa bước vào.
Người con trai đẹp hoàn hảo nổi bật với mái tóc màu đỏ tía, mặc bộ đồng
phục màu kem của người bệnh…….
-Bảo Trân…….
Đặng Thanh Nguyên ngồi lên giường cạnh Hạ Quyên, cậu dịu dàng nắm lấy bàn tay
trắng mịn của cô. Dải băng trắng băng quanh đầu, ổng thở oxy trên gương
mặt tuyệt mỹ, dây gắn chằng chịt trên cánh tay….. Tất cả, tất cả đều làm trái tim Nguyên nhói đau vô cùng. Cậu cứ nghĩ ngày hôm đó mình đã bảo
vệ được người mình yêu rồi, nhưng ông trời lại tráo đổi quân cờ để có
thể tiếp tục có thêm quyền thử thách.
-Này đồ lùn, dậy đi chứ!? Giờ này mà còn ngủ àk?
-Thế này thì chắc khỏi ăn sáng rồi….. Cơ hội lần cuối đấy, dậy đi rồi tôi làm món lẩu phô mai cho cô ăn!
-Bảo Trân…..ko nghe tôi gọi sao? Làm gì mà ngủ li bì thế hả? Dậy ngay cho tôi!!!!!!
Hạ Quyên vẫn nằm đó, im lặng, ko nói nửa lời. Như vậy Nguyên lại càng
đau lòng hơn. Hôn nhẹ lên trán Hạ Quyên…..Nguyên nhìn cô, giọng nói như
đang van xin:
-Xin em…..hãy tỉnh lại đi!
Lại có tiếng bước chân vọng lại từ xa. Nguyên ngó đông ngó tây tìm chỗ để ẩn nấp. Ko có nơi nào ngoại trừ chỗ trống đằng sau cánh cửa thôi.
Cậu lẩn vào đó nhẹ hơn cả ko khí, có tiếng nói. Đảo mắt qua khung cửa
nhỏ, Nguyên quan sát xung quanh thật chăm chú. Chỉ là 2 bệnh nhân đi
ngang qua phòng VIP mà thôi. Nghe tiếng nói chuyện thì chắc là họ muốn
thăm quan nơi chăm sóc những người quyền lực giàu có nhất. Thở phào nhẹ
nhõm, Nguyên lại đi đến bên chiếc giường có người con gái mà cậu yêu.
Bỗng nhiên nhịp thở của Hạ Quyên trở nên đều đặn hơn. Hàng mi dài cong
vút của cô khẽ rung rinh nhấp nháy. Nó đang dần dần hé mở. Đã lâu rồi,
đôi mắt đen láy long lanh mang vẻ mơ màng hút hồn ấy mới được mở ra, dù
chỉ là 1 chút.
-Bảo Trân!
Nguyên ko thể nào kìm chế
nổi cảm xúc của mình, cậu reo lên mừng rỡ y như một đứa con nít thấy
kẹo. Nhưng ngay sau đó, Hạ Quyên lại nhắm mắt, ko cử động thêm gì nữa.
-Trân! Trân! Tỉnh dậy đi! Chẳng phải mới mở mắt rồi sao?
Nếu gọi bác sĩ, chắc sẽ ko ai nghe vì tầng lầu này dành cho những phòng VIP, mà chỉ có mỗi mình Hạ Quyên ở tầng này nên bác sĩ và y tá ko
nhiều. Khổ nỗi là Nguyên đã bị mất điện thoại sau khi rơi xuống biển,
cậu ko thể gọi cho Dương được. Quay qua quay lại, Nguyên cũng thấy một
cái nút màu đỏ ở trên tường có dòng chữ ghi KHẨN CẤP ở dưới.
Một lần nữa……… âm thanh nhức óc của cái nút ấy lại vang lên……………..
Bệnh nhân ko sao cả! Chỉ là do ăn uống ko đều và thiếu ngủ thôi, huyết áp hạ quá thấp gây mệt mỏi dẫn đến ngất xỉu! Cô nên bồi bổ những món ăn đầy đủ dinh dưỡng, ko nên để cậu ấy làm gì quá sức, tất nhiên phải bắt
ngủ đủ nữa!
-Vâng, cảm ơn bác sĩ! – Liễu Phi nghe xong cảm thấy thật nhẹ lòng, nhưng cũng còn vương