gằn từ chữ một hỏi Dương.
-…….
Dương im lặng, khẽ gật đầu. Nguyên buông tay ra khỏi cổ áo anh, ngồi
thừ ra. Nhưng chỉ vài giây sau, một nụ cười mỉm trông rất hạnh phúc hiện hữu trên môi cậu. Dương ngồi trầm ngâm nhìn Nguyên, mắt anh dịu xuống,
nhặt quả táo dưới sàn lên bỏ vào bọc nilông.
-Cô ấy……là gì đối với mày?
-Hả?
Tưởng Nguyên ko nghe rõ, Dương nhắc lại lần nữa:
-Tao hỏi cô ấy là gì đối với mày!?
-Ko phận sự miễn bàn được ko? – Nguyên cười cười, 2 ngón trỏ chích
chích vào nhau, nhìn cậu lúc này vừa ngố mà vừa đáng yêu y như con nít
vậy.
-Đập vào mặt mày chứ ở đó mà ko phận sự miễn bàn! – Dương giơ nắm đấm lên.
-Ấy ấy…..có gì từ từ….ko nên dùng hành động….dù gì em nó cũng là bệnh nhân mà!
-Nói nhanh ko tao cho mày vào “phòng đông lạnh” của bệnh viện bây giờ!
-Ờ thì….hổng biết! Hìhì :D.
Dương khựng lại, đôi lông mày kiêu hãnh của anh giật giật vài cái. Hạ tay xuống, anh nói:
-Mày nói một câu nghe vui tai dữ ha!
-Hehe, anh đây mà lị! Này, mày nói Bảo Trân đang ở đây, thế cô ấy đâu?
Nguyên ngồi gần mép giường gần Dương hỏi với vẻ mặt tươi rói, khác xa
với hình ảnh sầu não của những hôm đầu mới nhập viện. Tất nhiên điều này khỏi phải nói rồi, từ lâu Trân đã trở thành một phần tử quan trọng
trong cuộc sống của Nguyên. Cậu đã xả thân bảo vệ Trân khỏi bị ám hại
trên con đường “Rắn Tử Thần”. Rơi từ vực trên cao xuống lòng biển ko
phải ai cũng có thể sống sót. Chứng tỏ ông trời còn thương Nguyên lắm.
Giờ còn hay tin người con gái mình yêu đang ở trong cùng bệnh viện nữa,
cậu ko vui vẻ mới là chuyện lạ.
-Trước tiên hãy kể cho tao biết, chuyện gì đã xảy ra!?? – Dương nghiêm mặt.
-Mày nói cho tao biết Bảo Trân đang ở đâu cái đã!
-Mày kể đi, ko thì tao ko nói!
Trước vẻ kiên quyết của Dương, Nguyên đành nhượng bộ. Cậu với lấy cái
gối để trên đầu giường mà ôm, đang chuẩn bị mở miệng kể thì có một cô y
tá ko biết từ đâu hớt hải chạy vào:
-Bác sĩ Dương, đúng là anh ở đây!
-Có chuyện gì vậy? – Dương đứng lên.
-Tiểu thư Hoàng Hạ Quyên…..đột nhiên có chuyển biến xấu…..giám đốc Lăng cho gọi anh đến gấp! – Cô y tá đưa tay lên lau những những giọt mồ hôi
trên trán nói.
“Tiểu thư Hoàng Hạ Quyên…..đột nhiên có chuyển biến xấu…..”
Câu nói vừa rồi làm Nguyên như bị sét đánh bên tai. Thân phận thật của
Trân chính là cô tiểu thư danh giá Hoàng Hạ Quyên….vậy ko lẽ?
Nghĩ đến đấy, Nguyên nhanh chóng rút mấy sợi dây trên người ra, nhảy xuống giường vào bỏ chạy ra khỏi phòng.
-Nguyên!!!! Thiệt tình!
Dương ko chần chừ mà chạy theo ngay. Thể trạng Nguyên còn chưa bình
phục hoàn toàn, giờ lại chạy thế này nên rất nhanh mất sức. Chẳng mấy
chốc cậu đã bị Dương đuổi kịp.
-Với tư cách là bác sĩ, yêu cầu mày về phòng ngay!
-Mày làm trò gì thế hả thằng khốn!??
-Bảo Trân bây giờ chính là Hoàng Hạ Quyên, tập đoàn Hoàng Quân và
Nguyễn Đan trông coi cô ấy rất kĩ. Nếu mày bước vào thì sẽ giải thích
thế nào khi họ hỏi mày là ai đây?
-Nhưng cô ấy…..
-Mày quên tao là ai và khả năng của tao như thế nào àk? Sao mày thua
tao có một đơn vị thôi mà ngốc thế? Yên tâm về phòng đi, tao vào xem xét xong sẽ báo cho mày biết ngay!
Dương đẩy Nguyên theo hướng đi
về phòng của cậu rồi chạy ngay đến phòng VIP đặc biệt. Nhưng Nguyên đâu
dễ dàng nghe lời như thế, cậu quay lại và đi theo dãy hành lang Dương
vừa đi qua. Băng qua hai 2 tầng lầu Nguyên mới đến được một căn phòng
với diện tích khá lớn có cái bảng ghi chữ đỏ trên đầu cánh cửa: Phòng
VIP đặc biệt – Hoàng Hạ Quyên.
Trái tim của Nguyên bỗng đập
thình thịch khó kiểm soát. Từ từ…..Nguyên tiến lại gần ô cửa số nhỏ trên cánh cửa, hồi hộp quá! Có thật là người ấy đang ở trong đó ko? Sao lại
“đột nhiên có chuyển biến xấu”? Chẳng phải cậu đã bảo vệ được cô trong
vụ tai nạn xe kia sao? Đã có chuyện gì xảy ra sau đó vậy!??
Lặng lẽ nhìn vào trong, Nguyên tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy Nguyễn
Hải Thanh đang đứng cạnh một người đàn ông trung niên mặc vest đen,
tướng mạo rất đỗi uy nghiêm. Liếc mắt qua chiếc giường màu trắng đang bị 3 người bác sĩ, trong đó có Dương, vây quanh kiểm tra nhịp thở, huyết
áp……..
Mái tóc dài suông mượt uốn gợn nhẹ nhàng, làn da trắng nõn nà ấy…….. Đó là………
“Hoa lyly trắng chợt đổi màu…..một màu sắc đầy bi thương! Cũng như em…...đã rời xa anh để trở lại những ngày tháng trước kia!” -Cô ơi, bán cho cháu một phần súp cua đi ạ, nhiều nhiều một chút!
-Có ngay!
Liễu Phi chỉnh lại cái túi xách màu đỏ sọc trắng của mình trên vai cho
thật ngay ngắn, từng cử chỉ hành động của cô toát lên sự dịu dàng thanh
khiết như một nữ thần. Khuôn mặt thanh tú được nắng vàng tô điểm lên
trông càng xinh đẹp hơn. Dự định của Liễu Phi bây giờ là đến bệnh viện
thăm Hạ Quyên, sẵn tiện mua một ít súp cua cho Hải Thanh luôn. Cô biết
trước là Hải Thanh sẽ ko chịu ăn uống điều độ khi mà anh đã ở bên Hạ
Quyên.
-Của cháu đây!
-Vâng, cô cho cháu gửi!
Nhận lấy phần súp nóng hổi nghi ngút khói, Liễu Phi trả tiền cho chủ
quán rồi leo lên chiếc xe Vision màu đỏ tươi tắn nổ máy chạy đi.
Khoảng 30 phút sau, Liễu