được giấu trong chiếc kính đen to bản kia dần hoa đi, nhưng mặc kệ, cậu vẫn gắng sức đuổi theo Trân. Họ còn cách ngôi nhà nhỏ đến
gần 1km.
*1:00 p.m:
Ame ni nureta hoho wa
Namida no nioi ga shiita
Yasashi manazashi ino
Tabibito………
Giọng hát trong trẻo trong chiếc điện thoại di động nhẹ nhàng vang lên. Trân mê tít bài hát này của Nguyên. Giai điệu du dương, pha lẫn tâm
trạng buồn thương với giọng hát ngọt ngào của Makino Yui, bài hát “You
Are My Love” càng hay thêm gấp bội phần.
-Trân à! Cô nghe bài
đó ko chán hả? Tôi thì chán rồi đấy! – Nguyên nằm trên ghế sofa cạnh
Trân (Trân thì ngồi :D) mắt nhắm lại ngán ngẩm nói.
-Hi, ko chán! Bài hát này hay cực, tôi chẳng thấy chán chút nào cả.
Bảo Trân xoay người qua, bới xù mái tóc màu đỏ ánh tím của Nguyên lên
tỏ vẻ thích thú. Nguyên cũng nằm yên cho cô nghịch thế nào thì nghịch.
Ai có nhìn vào chắc cũng sẽ nghĩ đây là 1 cặp vợ chồng mới cưới sống
hạnh phúc, bình yên trong căn nhà nhỏ được bao quanh bởi hàng hoa giấy
đủ màu sắc mỏng manh.
Ngả lưng nằm chưa đầy 15 phút, chiếc quạt điện được mở số mát nhất nhưng sao toàn thân của Nguyên nóng lên hừng
hực, khuôn mặt trắng mịn đang bị những giọt mồ hôi “xâm lược” và dần
chuyển sang màu đỏ ửng. Bảo Trân thấy lạ liền cuống cuồng lay người
Nguyên, hốt hoảng hỏi:
-Nguyên, anh bị sao vậy? Tự nhiên người nóng thế này!?
Nguyên thở khó nhọc ko trả lời, mắt cậu từ từ hé ra, nhưng tất cả thực quá mơ hồ!
-Tôi….mệt, muốn nghỉ! – Nguyên nói.
“Hừ! Chắc định kiếm cớ ko làm việc nhà đây mà. Được lắm, anh biết tay tôi!l” Trân thầm nghĩ.
“BỐP! BỐP!”
-ASH!!!! CÔ LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ HẢ? MUỐN GIẾT NGƯỜI SAO?????
Nguyên bật dậy sau khi bị Trân đánh 2 cái vào ngực. Vẻ mặt mệt mỏi của
cậu đang xuống sắc dần đi, từ từ rồi ngã phịch xuống sofa.
-Nguyên! Nguyên! Anh sao thế? Tỉnh dậy đi! – Trân hốt hoảng gọi nhưng ko hề có hồi âm – Hic….làm sao bây giờ?
Trân loay hoay tìm cách. Lát sau cô dùng hết sức lực nhỏ nhoi của mình
để kéo Nguyên ngồi dậy và đỡ cậu đi vào phòng. Một cô gái nhỏ nhắn cao
1m63 gồng mình lên đỡ 1 tên con trai cao 1m8, nhìn sao thấy tội ghê!
Thả Nguyên nằm xuống giường, Trân lau mồ hôi trên trán rồi đấm đấm vào
vai cho đỡ mỏi. Bật quạt ở mức độ vừa đủ mát, Trân mở cửa sổ phòng ra
cho thoáng. Kéo rèm lại cho căn phòng ko bị nắng trưa phá đám, cô chạy
lại sờ trán Nguyên.
-Nóng quá!
Trân mím chặt môi lại.
Cô đi xuống bếp lấy 1 thau nước và 1 chiếc khăn sạch để chườm trán cho
Nguyên. Trân nhúng chiếc khăn vào nước rồi vắt chừa lại ít nước cho mát
đắp lên trán Nguyên. Nguyên ngủ thiếp đi, trông mệt mỏi vô cùng. Trân
lấy thêm 1 chiếc khăn nữa để lau người hạ nhiệt cho cậu. Cô nhẹ nhàng
lau xung quanh cổ, tay và mặt Nguyên. Đến phần ngực thì cô cảm thấy
ngại, nên chỉ lau phần dưới cổ một chút. Con cún Anvil nằm xuống cạnh
chân của Trân, bộ lông xù mềm mượt của nó cứ cạ cạ vào chân cô. Trân cúi xuống bế con cún lên:
-Anvil, ở nhà trông anh Nguyên cho chị, chị đi tìm bác sĩ về khám cho anh ấy, nhé!
Trân hôn nhẹ lên cái mũi ươn ướt của Anvil rồi đặt nó xuống sàn, cô
quay lại nhìn Nguyên. Khuôn mặt đẹp như thiên thần ấy đang biểu lộ vẻ
khó chịu, hơi thở mệt nhọc thở ra từng hồi. Trân đưa tay búng cái chóc
vào má Nguyên, cậu nhăn mặt rồi ngủ tiếp. Trân vẫn nhìn Nguyên 1 cách
xót xa, cô cúi mặt nói nhỏ:
-Đồ ngốc! Làm gì mà để ra thế này vậy hả?
Trân quay mặt qua 1 bên, đưa tay quệt đi giọt nước li ti ở khóe mắt rồi nói tiếp:
-Ở nhà đợi tôi, tôi đi kiếm bác sĩ về cho anh!
Đưa tay nhúng lại chiếc khăn trên trán Nguyên vào thau nước, Trân vắt
nhẹ nhàng rồi đắp lên trán cậu. Cô đứng dậy, mở tủ đồ của mình ra lấy 1
chiếc quần dài với 1 chiếc áo sơ mi và đi vào phòng tắm thay. Khi đã
chuẩn bị xong xuôi, Trân cầm lấy chiếc áo khoác và nón của Nguyên toan
bước ra khỏi cửa. Nhưng cô khựng lại, nhìn vào căn phòng nơi Nguyên đang nằm, Trân thì thầm:
-Đợi tôi đấy, đồ cây sào di động!
Đóng cửa nhà lại thật cẩn thận, Trân chạy ngay đến bệnh viện Đa khoa Thành phố cách đó đến 4km.
“Anh không được xảy ra chuyện gì nhé!” *Dinh thự nhà họ Bảo:
Trong căn phòng màu xanh biển, một cô gái xinh đẹp đang nằm trằn trọc ko yên trên chiếc giường êm ái được đặt làm theo phong cách của 1 công chúa.
Bảo Kim Thư về nhà mà vẫn
chưa hết hoảng sợ. Cô tự nhốt mình ở trong phòng mà ko cho bất cứ ai đi
vào đã 2 tiếng đồng hồ rồi. Tâm trạng của Kim Thư bây giờ vô cùng bấn
loạn. Hình ảnh người con gái ở trong nhà vệ sinh của Hana Plaza ấy cứ ám ảnh cô mãi. Thư cứ tự lẩm bẩm 1 mình hoài ko ngừng nghỉ:
-Ko….tất cả….chỉ…chỉ là ảo….giác…… Chỉ là…ảo giác thôi!.....
Minh Duy vừa mới từ đi công việc về, anh hỏi những người giúp việc tiểu thư ở đâu. Họ kể cho anh nghe những thái độ kì lạ của Kim Thư. Minh Duy nhanh chóng vứt cái áo khoác sang 1 bên rồi chạy lên lầu. Đứng trước
cửa phòng Kim Thư, anh gõ cửa nói vọng vào trong:
-Tiểu thư! Là tôi, Minh Duy đây! Cô ra mở cửa cho tôi đi!
Kim Thư giật nảy mình lên vì tiếng gọi. Cô hét lên:
-ĐI ĐI! ĐỂ TÔI YÊN!!!!
-Cô ko ra mở l