Pair of Vintage Old School Fru
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327833

Bình chọn: 9.5.00/10/783 lượt.

t ra cô đang rất hồi hộp, còn hơn cả khi chuẩn bị bước vào lễ đường

nữa. Vì sao? Vì cô sắp được gặp người cô yêu bị chia cắt bao lâu nay. Và lần này…….có bị kề dao vào cổ thì cũng đừng mong cô buông người ấy ra.

-Anh xin lỗi vì những lời nói không phải lúc trước. Suy nghĩ kĩ lại thì anh đã quá ngu ngốc tự tiện chia rẽ hai người. – Dương (lại) lên tiếng

phá đi bầu không khí im lặng.

-Việc đó em sẽ xử lý anh sau!

Hạ Quyên cười tít mắt hồn nhiên, thốt ra một câu sặc mùi…đe dọa. Dương cũng phì cười sau câu nói ấy, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Chiếc xe chạy thêm được một lúc nữa thì…

“Két”

-Ơ…sao tự nhiên xe dừng lại vậy?

Dương bình tĩnh tháo dây an toàn rồi mở cửa đi ra ngoài. Dùng chìa khóa mở mui trước của xe lên, anh ngó lướt qua xong liền ôn tồn nói:

-Xe hư rồi. Em xuống đi trước đi Hạ Quyên!

-Trời ơi…sao lại bị hư vào lúc này vậy trời!????

Hạ Quyên tức tối lôi xềnh xệch bộ váy cưới bất tiện đi ra khỏi xe. Biết trước thế này thì cô mang theo đồ thay rồi.

-Em đi trước nhanh đi. Anh sẽ gọi điện cho công ty bảo hành đến!

-Nhưng…đi đâu giờ!?

-Em nghĩ thằng đó ở đâu thì đi! >:)

Dươn cười gian manh, lông mày nhướn nhướn lên trông đểu cực kỳ. Nhìn

con đường tối thui trước mặt, Hạ Quyên nuốt nước bọt cái ực rồi xách váy lên. Cô thầm nghĩ:

“Từ đây đến ngôi nhà cũng không xa…cố lên Hoàng Hạ Quyên!”

Khi cái bóng trắng toát của “cô dâu chạy trốn” biến mất, Dương cười ha

hả đóng rầm mui xe lại rồi bước vào trong ngồi xuống ghế lái. Con chó

Anvil vẫy đuôi nhanh như điện, cái lưỡi hồng hồng thè ra trông cực đáng

yêu. Dương xoa đầu con chó cười khoái chí:

-Thấy tao đóng kịch hay không? Haha, công nhận con bé ngây thơ thật, có vậy cũng tin. Haiz…

Phải! Chính Dương đã cố tình dừng xe lại và giả vờ bảo với Hạ Quyên

rằng xe bị hư. Thực sự thì nó hoàn toàn lành lặn không hư hỏng gì cả. Để cô tự đi tìm tình yêu đích thực của mình thì còn có ý nghĩa hơn là

người khác nhúng tay vào vạch sẵn ra.

Dương xoay vô-lăng để quay đầu xe về hướng ngược lại. Anh thong thả nhấn ga, thả trôi dòng suy nghĩ cho làn gió biển.

“Vậy là…đứa trẻ bất hạnh bị Thượng Đế bỏ rơi đã được một Thiên Thần đón nhận rồi!”

*Sân bay Ditan; 19:45 p.m:

Một chiếc taxi màu xanh đỗ xịch

lại trước cửa chính sân bay quốc tế Ditan. Người con trai mặc chiếc áo

sơ mi trắng, tay khoác theo chiếc áo vest đen nhẵn vội vã móc bóp trả

tiền cho tài xế rồi chạy vù vào bên trong. Khuôn mặt thanh tú của anh

đẫm mồ hôi khiến hai bên tóc bát ép chặt vào má. Có lẽ giờ này người anh cần tìm đã ngồi yên vị trên máy bay rồi.

Nguyễn Hải Thanh cầm chắc điện thoại trong tay, ngón trỏ lướt nhanh đến mạnh bạo trên màn hình mục danh bạ.

Đây rồi!

Bật cuộc gọi, anh dáo dác ngó nghiêng ngó thẳng. Vẫn còn đổ chuông…cô ấy chưa tắt máy. Lạy trời…bắt máy đi!!!



-Xin chào quý khách, quý khách cần dùng thức uống gì không ạ?

Cô tiếp viên đẩy xe đồ uống nhiệt tình hỏi cô gái đeo cặp kính to bản đang ngồi bắt chéo chân ở hàng ghế hạng nhất.

Hạnh Liễu Phi nhẹ ngước lên, môi nhoẻn cười khéo léo từ chối:

-Tôi không, cảm ơn cô.

-Vâng, nếu quý khách cần gì cứ gọi ạ! Mà hình như…valy của quý khách

đang rung thì phải. 10 phút nữa máy bay sẽ cất cánh nên quý khách hãy

tắt hết mọi đồ dùng điện tử cá nhân trước lúc đó nhé!

Nghe cô

tiếp viên nhắc thì Liễu Phi mới để ý. Cô bỏ điện thoại trong valy để

tránh trường hợp trộm cắp hay gì đó đại loại. Giờ này thì còn ai gọi

điện nữa nhỉ?

Liễu Phi mở khóa kéo ngăn ngoài cùng ra. Nhìn vào màn hình điện thoại hiển thị “Hải Thanh is calling” cô không khỏi ngạc

nhiên.

-Alo!

-Liễu Phi, em đang ở đâu? – tiếng Hải Thanh phát ra vồn vã, anh nói mà cứ như hét vào điện thoại.

-Em đang ở trên máy bay, anh gọi có chuyện gì không?

-Em đừng đi…hãy xuống máy bay đi!

-Dạ? Anh nói gì? Em không nghe được. Giọng anh lạ quá!

Hải Thanh đứng giữa phi trường cúi người mệt mỏi. Đến lúc này mà pin

yếu mới bực chứ. Nếu anh để Liễu Phi đi như vậy…thì anh sẽ ân hận không

thấu được mất. Ruột gan anh chẳng mấy chốc cảm thấy cồn cào khó chịu.

Anh hét lớn vào điện thoại khiến không ít người đổ mắt nhìn anh như một

sinh vật lạ…

-EM ĐỪNG ĐI…ANH CẦN CÓ EM Ở BÊN ANH TRONG CUỘC ĐỜI NÀY!!!!!

“Click”

Một âm thanh quen quen vang lên bên tai làm Hải Thanh giật mình nhìn lại.

Hết pin!

Bất lực hoàn toàn, số phận đang đùa giỡn với anh đây mà!

*20:00 p.m:

Ngồi phịch xuống cái ghế gần cửa ra…Hải Thanh hướng ánh mắt tuyệt vọng nhìn chiếc máy bay lấp lánh ánh đèn vừa rời khỏi đường băng. Khi nó đã

bị khuất dần tầm mắt bởi những đám mây trên trời, anh mới gục mặt xuống

đầy thất vọng.

Vậy là Liễu Phi đi rồi…

Lỗi do anh không chịu nhận ra sớm…

Giờ trách được ai đây?

Môi Hải Thanh nhếch lên tạo thành nụ cười nửa miệng tự khinh chính

mình. Anh chống tay lên gối vò đầu, mặt vẫn cúi gằm xuống đất không muốn ai trong thấy được sự buồn bã khó coi đang hiện diện trên đó.

….

-Nguyễn Hải Thanh, anh là đồ đại ngốc!

Một giọng nữ thanh thoát pha chút trách móc cất lên. Hải Thanh vẫn gục

mặt bên dưới, nhưng hai m