chạy xồng xộc đến chỗ Hạ Quyên, nó
cắn váy cưới của cô ngúc ngắc cái đầu về phía cửa ra. Hạ Quyên chăm chăm nhìn con chó lạ…mà quen.
-Cưng…là Anvil ư?
Con chó không thèm phản ứng, vẫn ngậm chặt đuôi váy cưới mà kéo cho bằng được.
Bất giác tiếng Dương gọi to:
-Hạ Quyên, đi với anh. – Anh chìa tay về hướng cô.
Cả căn phòng ồn ào náo loạn hết lên. Thực sự tình huống này vô cùng
khốn đốn đối với Hạ Quyên. Hải Thanh giữ chặt lấy tay cô, đầu óc anh
hiện hữu biết bao nhiêu thắc mắc lý do vì sao Trịnh Văn Dương xuất hiện
tại đây, ngay lúc này….còn bảo là….cướp cô dâu!
-Đi với anh nếu như em vẫn yêu người đã cứu em trên biển, hi sinh cho em không biết bao nhiêu lần! – Dương nói to thêm lần nữa.
Câu nói vừa rồi cơ hồ
tác động mạnh đến hệ thần kinh của Hạ Quyên. Bó hoa cưới phũ phàng rơi
xuống nền đất giá lạnh. Người anh vừa nói đến chẳng phải là người cô
luôn thương nhớ bao lâu nay sao? Là Nguyên….là Nguyên của cô đó! Như có
một sức mạnh vô hình thôi thúc trong lòng, Hạ Quyên muốn lao đến chỗ
Trịnh Văn Dương ngay. Nhưng lý trí lại bắt cô quay sang Hải Thanh, anh
đang nhìn cô bằng ánh mắt đau khổ tột cùng. Làn môi mỏng của anh run
run, đôi mắt long lanh như muốn khóc, nó khiến cô không nỡ bỏ rơi người
con trai này. Rồi bỗng nhiên anh ôm chầm lấy cô, chất giọng run rẩy, cô
cảm thấy có gì đó ướt ướt nhỏ xuống vai:
-Cậu ta vẫn còn sống! Em đi đi!
-Anh…tại sao anh biết…? – Hạ Quyên cảm thấy lùng bùng lỗ tai.
-Chuyện đó không quan trọng. Anh xin lỗi vì đã giấu em suốt thời gian
qua…thật sự Thanh Nguyên còn sống, bằng xương bằng thịt. Anh sẽ giải
quyết chuyện này…đợi một lát.
Hải Thanh buông tay khỏi Hạ
Quyên, cô thoáng nhìn thấy đôi mắt nâu của anh đỏ ngầu chứa một nỗi buồn đau sâu thăm thẳm. Anh khóc!
Hướng mắt thẳng về những con
người ở bên dưới, nơi có đấng sinh thành đang nhìn mình một cách khó
hiểu, Hải Thanh hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc:
-Thưa bố mẹ, các vị quan khách, con xin lỗi nhưng…người con gái con yêu thương và muốn lấy làm vợ, không phải là Hạ Quyên.
Bà Ngọc Anh đứng bật dậy thảng thốt:
-Con đang nói gì vậy hả Thanh?
-Con không thể cưới một người con không còn tình cảm được. Con muốn
cưới Hạnh Liễu Phi – con gái của Tổng giám đốc công ty điện tử Hạnh
Phương. Con đồng ý cưới Hạ Quyên vì muốn bố mẹ vui, nhưng suy nghĩ kĩ
thì con không thể sống nếu thiếu đi một nửa cuộc đời còn lại.
Hạ Quyên nghe những lời nói của người con trai đang nắm chặt tay cô
không muốn rời mà lòng đau như bị xé. Một mắt của Hải Thanh rơi xuống
giọt lệ đau đớn cho mối tình đầu không được trọn vẹn. Anh nhìn sang Hạ
Quyên, tay buông lơi…
-Lần này…anh sẽ bỏ em…chứ không còn là em bỏ anh nữa…
Gật đầu một cái, Hạ Quyên mỉm cười trong làn nước mắt. Cô cũng quay xuống nói với bố mẹ mình:
-Có thể con và anh Hải Thanh không nên duyên vợ chồng, nhưng vẫn sẽ là
anh em bạn bè. Con mong bố mẹ hãy chấp nhận. Con sẽ đưa về cho bố mẹ
chàng rể mà con ưng nhất bấy lâu nay. Bây giờ con sẽ đến chỗ anh ấy…con
xin phép!
Mọi ánh mắt ngỡ ngàng đổ dồn về phía cô gái khoác
trên người bộ váy cưới lộng lẫy bỏ chạy ra khỏi căn phòng hành lễ, con
chó trắng tíu tít chạy theo sau. Trịnh Văn Dương đón lấy bàn tay nhỏ
nhắn của Hạ Quyên rồi cả hai cùng chạy.
Trong phòng, Hải Thanh
thất thần ngó theo bóng dáng người mình yêu đang xa cách từng chút một.
Anh chới với loạng choạng quỳ sụp xuống sàn, một tay đưa lên che mặt,
thật ra là che đi những giọt nước mắt oan nghiệt đang tuôn trào như
suối. Hai cây kim trong chiếc đồng hồ đeo tay bỗng dưng đập ngang mắt
Hải Thanh.
19:27
“…8 giờ máy bay mới khởi hành…”
-Liễu Phi!
“Lộp…cộp…”
Có vật gì đó rớt ra khỏi túi quần Hải Thanh…một hộp nhẫn. Anh nhặt chiếc hộp lên nhớ lại lúc mình vừa bước vào phòng nghỉ…
-Anh! Quà của chị Liễu Phi này!
-Một cặp nhẫn à?
-Anh giữ nó nhé! – Hạ Quyên dúi mạnh hộp nhẫn vào tay Hải Thanh.
-Sao em không giữ?
Hạ Quyên cười nhí nhảnh nhưng không kém dịu dàng:
-Vì không chừng khi có nó trong người, anh sẽ nhận ra người anh cần nhất là ai!??
……………
“……anh sẽ nhận ra người anh cần nhất là ai!??”
Câu nói của Hạ Quyên văng vẳng bên tai Hải Thanh cứ như đinh đóng vào màng nhĩ. Không
chần chừ thêm giây nào, anh đứng bật dậy chạy ra khỏi phòng.
Quý vị phụ huynh không ai nói được lời nào, họ chỉ biết nhìn nhau mà thở dài.
-Bọn nhỏ còn bồng bột quá!
.
.
.
Trên con đường ngoằn ngoèo chơi vơi giữa vực sâu và biển rộng, chiếc
Mercedes trắng với tia lửa đỏ đặc trưng lao vun vút như thể nó là chủ
nhân của khu vực này, có quyền tung hoành tự do không thứ gì được phép
cản trở.
-Hạ Quyên! – Dương lên tiếng, mặt anh đầy vẻ suy tư.
-Em nghe ạ!
-Em có chắc chắn rằng mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh Nguyên chứ?
-Lúc này anh còn hỏi em câu đó được sao? – Hạ Quyên liếc một tia sắc lẻm.
Trịnh Văn Dương vẫn bình thản một tay lái xe, một tay chống lên thành
cửa kính. Hạ Quyên vuốt ve bộ lông xù mịn của chó Anvil nhưng trong lòng thì đang nổi lên những trận phong ba bão táp. Nói cho oai vậy thôi chứ
thậ