trẻ thì chắc có
lẽ sẽ nhảy cẫng lên luôn rồi. Đặc biệt là hai quý phu nhân, họ muốn có
cháu bồng từ năm nảo năm nào.
Hôm nay Hải Thanh dẫn cô vợ chưa
cưới đáng yêu của mình đi thử áo cưới. Gần hai tiếng đồng hồ Hạ Quyên
mới chọn được bộ ưng ý nhất. Sau đó họ cùng đi đặt và in thiệp cưới. Nụ
cười trên môi Hạ Quyên tràn ngập hạnh phúc, Hải Thanh cũng cảm nhận sự
gượng gạo vài tháng trước đây đã biến mất hoàn toàn. Đang in ra những
tấm thiệp thơm phức thì anh có điện thoại. Khối phó khoa Kinh tế Huỳnh
Nhã Nhi gọi anh và Hạ Quyên sáu giờ hãy đến phòng hội trường phía Tây
của trường dự tiệc chia tay Liễu Phi, cô dự định ra nước ngoài du học.
Hải Thanh nhìn lại đồng hồ, năm giờ kém mười. Quay qua báo tin cho Hạ
Quyên, cô tròn mắt rồi vội vã xin tờ giấy ghi lại địa chỉ nhà cho người
in gửi thiệp đến sau khi đã in xong. Xong xuôi, hai người tức tốc rời
khỏi cửa hàng.
Bữa tiệc tiễn Liễu Phi được tổ chức tại hội
trường phía Tây của trường đại học Banwa, đến chập tối thì các sinh viên thuộc khoa Kinh Tế có mặt rất đông đủ. Liễu Phi hôm nay trông thật xinh đẹp với chiếc váy dạ hội dài quyến rũ màu tím hoa oải hương kèm thêm
miếng dải lụa màu nhạt hơn khoác ngay khuỷu tay, mái tóc ép thẳng không
cúp vào như bình thường và cách trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên. Sinh viên trong khối ai cũng cảm thấy tiếc nuối khi hay tin cô sẽ ra nước ngoài.
Với họ, Liễu Phi không chỉ là một cô gái xinh đẹp, hoạt bát, nhanh
nhẹn…mà còn là Khối trưởng nhiệt tình, tốt bụng; cả nam lẫn nữ ai cũng
quý mến. Tất nhiên khi cô đi rồi thì Khối phó Nhã Nhi sẽ lên đảm nhiệm
thay chức vụ đó.
Phát biểu đôi lời về lý do của bữa tiệc và cảm nghĩ khi sắp sửa chia tay mọi người, Liễu Phi cố gắng mỉm cười để không khí man mác buồn không thể “xâm lược” nhưng đôi mắt đã phản bội cô rồi. Thấy Khối trưởng của mình khóc, một số sinh viên nữ cũng nghẹn ngào
theo.
Nhằm xua tan đi không khí buồn bã ấy, Liễu Phi kết thúc
nhanh bài phát biểu của mình rồi vỗ tay ra hiệu cho DJ nổi nhạc lên. Vừa bước xuống khỏi sân khấu, cô bị các cô bạn cùng những cô em lớp dưới
vây lấy:
-Huhu, chị đừng đi mà…
-Phải đó nàng, chuyện này đột ngột quá! Tụi này trở tay không kịp luôn.
-Chị Phi ơi, bao giờ chị về? Hic…
……
Liễu Phi mỉm cười trả lời:
-Hì, sớm thôi. Tại sẵn có chuyến bay, ba mẹ bảo tôi cũng nên đi để mở mang thêm kiến thức.
-Rồi khối mình sẽ buồn lắm đây. Trong trường chỉ có duy nhất một Khối trưởng là cậu bày ra đủ thứ trò vui.
-Yên tâm đi, Nhã Nhi cũng không vừa đâu, cậu ta giấu nghề đó!
…..
Hơn 6 giờ tối Hải Thanh và Hạ Quyên mới có mặt. Trông thấy Liễu Phi
đang đứng gần cửa hội trường, Hạ Quyên chạy đến chau mày giận dỗi, môi
dẩu lên giở giọng trách móc. Liễu Phi chỉ biết cười xòa giải thích qua
loa rằng đi để học. Nhưng dễ gì qua mắt được cô em tinh quái, Hạ Quyên
đành giả vờ tin cái lý do thường tình đó. Cô kiếm cớ nhìn Hải Thanh:
-Anh ơi, anh ở đây nói chuyện với chị ấy đi nhá! Em đi ăn đã… Đói…Hic…
Khuôn mặt phụng phịu trẻ con của Hạ Quyên khiến Hải Thanh không chịu được liền cốc nhẹ lên đầu cô:
-Ăn ít thôi, không khéo tuần sau anh phải hoãn đám cưới vì cô dâu mặc không vừa áo cưới, báo trước là muối mặt lắm đấy!
-Xí, ghét anh!
Hạ Quyên lè lưỡi rồi chạy biến đi nhanh như cơn gió.
Liễu Phi bây giờ mới biểu lộ vẻ mặt buồn rười rượi. Cô kéo tay áo Hải Thanh cười gượng:
-Cậu lên sân thượng nói chuyện với tôi một chút nhé!
-Được thôi! ^^
Hải Thanh ga lăng đưa tay ra cho Liễu Phi khoác vào. Hai người bước đi
song song với nhau, chỉ có vậy thôi mà khuôn miệng cô cong lên tạo thành hình bán nguyệt dịu dàng, ánh mắt thể hiện niềm vui quá mức đến nỗi
những mạch máu bên trong tưởng chừng như cũng được đong đầy.
Đứng trên sân thượng của phòng hội trường, gió lành lạnh thổi nhẹ khiến
nỗi buồn trong lòng Liễu Phi càng thêm tê tái. Hải Thanh đút tay vào túi quần lên tiếng trước:
-Tự nhiên cậu lại muốn đi du học một cách bất ngờ thế?
-Hihi, thích thì đi thôi. – Liễu Phi cười, đáp.
-Hay quá ha. Chừng nào đi?
-Ngay ngày cưới của cậu và bé Quyên! Trước khi đi tôi sẽ để lại quà mừng cho hai người.
Liễu Phi bật cười, điệu pha chút cay đắng, còn Hải Thanh tuy không nhìn cô nhưng mắt anh lại trợn lê Âm thanh kinh thiên động địa vang lên khiến mọi người trong phòng ai nấy giật bắn người. Kế đó là một giọng nói đanh thép cất lên từ phía sau,
nó nhanh chóng thu hút tròn 100% cặp mắt hiếu kì lẫn kinh ngạc, cô dâu
chú rể cũng không ngoại lệ.
Hạ Quyên sững sờ nhìn “kẻ phá đám”
đang đứng hiên ngang ở cửa, cổ họng như bị đóng băng cứng ngắc. Đôi môi
đỏ mọng của cô mấp máy muốn thốt ra điều gì đó nhưng Hải Thanh đã bật ra trước cô:
-Trịnh…Văn Dương!?
Chủ tịch Hoàng Quân tỏ vẻ bất bình chỉ tay về phía Dương hét lớn:
-Này cậu kia…cậu là ai mà có quyền lên tiếng phản đối ở đây!??
Dương tỉnh bơ giơ tay hai ngón lên cười nghịch ngợm với ông chủ tịch:
-Hello bác! Cháu đến cướp cô dâu ạ! :P
-Điên rồ! Bảo vệ! Bảo vệ đâu!!??? – Ông Quân tức giận loay hoay gọi bảo vệ.
Từ bên ngoài, con cho to lớn Anvil