The Soda Pop
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327941

Bình chọn: 8.00/10/794 lượt.

ù nắp vẫn mở…

Tưởng chừng như…..nó đã đi theo chủ nhân của mình sang thế giới bên kia rồi!

Nửa năm sau….

Hạ Quyên.

Haiz…nghỉ hè bao lâu rồi mà

tôi vẫn cảm thấy chán nản tột cùng. Thằng em song sinh của tôi bây giờ

đã trở thành một người mẫu chuyên nghiệp, rất nhiều nhà thiết kế nổi

tiếng muốn mời nó quảng cáo cho bộ sưu tập của họ. Không những thế, nó

còn có cả một club fan cuồng với số lượng thành viên khổng lồ trong nước lẫn ngoài nước. Chả bù cho tôi, mỗi ngày chỉ biết ăn, ngủ, học

và….quanh quẩn các bệnh viện. Này này, đừng nghĩ tôi bị thần kinh

nhá…chỉ là…tôi vẫn hy vọng sẽ tìm được chút ít thông tin gì đó của Thanh Nguyên thôi. Dù ai nói gì đi nữa thì tôi vẫn tin anh còn sống, chừng

nào người ta trình diện được thi thể của anh trước mặt tôi thì tôi tin.

Đằng này…có gì đâu nào.

Chị Nguyệt Uyên về nước hoàn thành thủ

tục nhập cảnh xong thì nối nghiệp công ty chính với cương vị tổng giám

đốc uy quyền. Nhờ khả năng bẩm sinh và bộ óc thông minh tuyệt đỉnh của

chị mà nền kinh tế phát triển cứ theo đà mà đi lên. Nhìn phát thèm…thân

tôi là con thứ mà bị thằng con út vượt mặt đã không ưa rồi, ghét kinh

khủng. Giờ thêm bà chị…Hic…số phận tôi sẽ trôi về đâu đây?

-Không lo dậy đi còn nằm ườn ra đó nữa!

Đấy, mới nhắc là tới ngay. Thằng quỷ này mà chết chắc linh lắm.

-Kệ chị, hôm nay là chủ nhật, chị thích nằm, làm gì nhau? Sao không đi chụp hình nữa đi? – tôi hất hàm lên.

-Rõ hâm! Mai mới đi. – Nhật Anh quay ngoắt đi.

Biết là nó không nhìn thấy được ánh mắt rực cháy lửa nóng của tôi ngay

lúc này nhưng tôi vẫn liếc nó không rời. Chị mày chui ra trước mày mười

giây đấy!

Ngẫm lại, thằng em mình nói cũng đúng, nằm hoài chỉ

tổ…đau lưng thôi nên tôi ngồi dậy, vươn vai uể oải xong là bước vào

phòng tắm vệ sinh cá nhân ngay. Hôm nay thời tiết khá đẹp, sao mình

không đi ra ngoài dạo phố nhỉ? Nghĩ là phải làm ngay và luôn cho nóng.

Hehe.

Chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất, tôi lấy điện thoại gọi

cho chị Liễu Phi, định bụng sẽ rủ chị ra quán cafe với tôi tán gẫu và

chụp ảnh. Kể từ lúc biết chị yêu anh Hải Thanh thì tôi muốn được thân

thiết với chị hơn, xem chị như chị gái ruột của mình…thiết nghĩ…nó sẽ bù đắp cho chị một phần tổn thương trong lòng mà thủ phạm gây ra vết

thương ấy lại chính là tôi. Liễu Phi không nói ra nhưng tôi biết rõ…chị

rất đau khổ khi quyết định chôn giấu tình yêu thiêng liêng đầu đời của

mình để nhường hạnh phúc cho tôi. Xin lỗi chị nhiều lắm!

“Tút….tút….”

-Alo!

-Chị ơi, chị em mình đi dạo phố không? – tôi hí hửng.

-Em muốn đi đâu?

-Em định ra quán cafe Cool Feeling, ở đó có đủ loại hoa và cách trang

trí đẹp lắm, một nơi lí tưởng cho chị em chúng mình chụp hình đó.

-Ừ, nhưng chị đang bận việc nhà chút xíu. Em ra đó trước đi, đến chị sẽ gọi.

-Dạ vâng. Bye chị!

Ngắm mình trước gương chỉnh lại đầu tóc thêm lần nữa tôi mới chịu xách giỏ đi ra khỏi nhà.

.

Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ có những chậu xương rồng bé tí cực dễ

thương, tôi gọi trước ly cafe sữa rồi tranh thủ lôi điện thoại ra check

tin nhắn.

Mười lăm phút trôi qua chậm chạp. Cầm cái thìa khuấy đều ly cafe đã vơi hơn nửa, tôi chợt nhớ đến Nguyên, nhớ da diết!

Nhớ mái tóc màu đỏ tía mềm mượt của anh, nhớ làn da trắng, nhớ bầu má

mịn như má em bé….nhớ cả nụ cười dịu dàng như ánh trăng tròn vạnh đêm

khuya…và giọng nói trầm ấm êm dịu… Tại sao anh chưa chịu xuất hiện? Anh

đang phạt tôi vì những gì tôi đã đối xử với anh chăng?

Hay đúng là…anh đã chết?

Không…mày nói bậy quá Hạ Quyên à.

Mày phải vững tin chứ!

Khẽ nhắm mắt lại để giấu đi nỗi buồn sâu thẳm và tự an ủi chính mình,

tôi thở ra một hơi dài đằng đẵng. Nửa năm qua, trong mắt mọi người tôi

là người yêu của Hải Thanh. Được anh yêu thương, được anh che chở, chiều chuộng, trân trọng như một món báu vật. Tôi rất muốn đáp trả cho

anh…nhưng không thể… Hình bóng của Nguyên vốn đã in sâu vào trái tim

tôi, đến nỗi tôi luôn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt anh, cử chỉ, lời

nói….mỗi khi nhếch thấy bóng dáng ai giống anh hay có mái tóc màu đỏ.

Hic…

Tôi muốn được nhìn thấy Nguyên…

Muốn được nghe thấy giọng nói tràn đầy ấm áp của anh…

-Cho tôi hai ly cappuccino đem về!

Ơ…

…Giọng nói vừa rồi…

Tôi như bị đánh thức khỏi giấc mơ mộng mị khi nghe thấy tiếng nói của

một người con trai cất lên gọi cafe. Là Nguyên đúng không? Tôi không

nhầm chứ!???

-Của quý khách đây!

Ngoái đầu lại nhìn người vừa rời khỏi quầy thu ngân, tôi bàng hoàng không tin vào mắt mình.

Anh…!

Mái tóc kia tuy bị chiếc mũ lưỡi trai che khuất đi nhưng tôi vẫn nhận

ra được nó có màu đỏ tía sau khi người đó bước ra ngoài con đường ngập

tràn nắng.

Dáng người cao gầy với tướng đi nhanh nhẹn quen thuộc…

Cùng chất giọng vừa nãy…

Đúng là anh rồi!

Không do dự thêm một giây nào cả, tôi đặt tiền lên bàn rồi vội vàng đuổi theo.

……..

“Kính coong…kính coong…”

Bà giúp việc bên trong căn biệt thự sang trọng nghe thấy tiếng chuông

cửa liền lật đật lau tay vào chiếc tạp dề và đi ra mở cửa. Người đứng

ngoài hồ hởi:

-Cháu mua cafe về rồi, n