Snack's 1967
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327950

Bình chọn: 10.00/10/795 lượt.

Anh

không oán trách cô gái này, như thế tốt hơn nhiều.

-Cô đã tố

cáo ai là chủ mưu theo lời tôi yêu cầu, tôi nên biết ơn cô mới phải.

Thật tình, nếu mà được giảm án, không chừng tôi sẽ rất hận cô.

Phạm nhân Minh Duy bật cười. Lần đầu tiên Hoàng Hạ Quyên được nhìn thấy nụ cười thực sự của anh.

-Anh muốn như vậy thật ư? Không chút hối hận?

-Ừm, quá đủ rồi. Miễn là...nụ cười vẫn tồn tại trên môi Kim Thư. ^^ Nếu cô ấy là ác quỷ, thì tôi cũng vậy, vì tình yêu mà. Vả lại, người hầu

của ác quỷ, không chung một loài thì là gì.

-Hay thật. – Hạ Quyên nhíu mày về câu nói đùa của Minh Duy.

-Cô vẫn chưa tìm được người yêu hả?

Minh Duy hỏi. Hạ Quyên đột nhiên dịu mắt biểu lộ nét buồn rười rượi.

Viên giám hộ nhắc nhở sắp hết giờ thăm phạm nhân, Minh Duy gật đầu rồi nhẹ nhàng nói:

-Hoàng tiểu thư, cô hãy xác định rõ và đưa ra quyết định đúng đắn nhất, kẻo lại hối hận về sau. Trong trái tim cô có lẽ chứa đựng cùng lúc hai

người, nhưng chỉ một người được chọn. Nguồn sống kia sẽ dẫn lối, hiểu

chứ?

Minh Duy áp bàn tay vào vùng ngực trái của mình. Hạ Quyên ngước đôi mắt long lanh rưng rưng lệ, thì thào:

-Dạ...

-Thôi cô về đi, hết giờ rồi.

Minh Duy đứng dậy trước, người giám sát bên cạnh mở còng cho anh khỏi

khóa xích rồi dẫn vào trong. Hạ Quyên vẫn ngồi đó, suy nghĩ về lời nói

của Minh Duy.

Giữa Hải Thanh và Thanh Nguyên.......ai sẽ là bến đỗ cuối cùng cho hạnh phúc của cô?

........

........

“Bỏ nó vào bao, đem vứt xuống biển!”

“MÀY PHẢI CHẾT! HOÀNG HẠ QUYÊN!!!!!!!!!!!!!!!!”

“Nó chết rồi! Haha, nó chết rồi!...”

“Hải Thanh……em xin lỗi…..EM XIN LỖI!!!!!”

“Hạ Quyên…..khi ngọn lửa này rơi xuống, mày và tên đó…..sẽ xuống địa ngục ngay!”

“……mạng sống của người mà Hoàng Hạ Quyên yêu thương…..sẽ thuộc về con quỷ này đấy!”

“Không! Tôi phải giết được Hoàng Hạ Quyên!!!”

Bừng tỉnh!

Đôi mắt của cô gái nằm trong phòng biệt giam của bệnh viện tâm thần

Salin mở to thao láo bất ngờ. Cô cảm thấy đầu mình nhức nhối vô cùng,

như có con gì đang gặm nhấm những sợi dây thần kinh bên trong. Ý thức

bắt đầu xuất hiện mỗi lúc một rõ. Hình ảnh kí ức độc ác cũng hiện về như một cuốn phim tua chậm.

Bảo Kim Thư đã tỉnh lại!

Thuốc loạn tâm thần hết tác dụng rồi……

Kim Thư khó khăn ngồi dậy, tay xoa xoa cái đầu đang nhức như búa bổ. Cô loay hoay tự hỏi mình đang ở đâu, tại sao nó tối tăm ngột ngạt như thế

này!?

Tay Kim Thư chạm vào một vật gì đó. Cô hướng ánh nhìn khó hiểu vào nó: Một chiếc hộp nhạc.

-Cái này…sao lại ở đây? Lâu rồi mình mới thấy…

Kim Thư cầm chiếc hộp lên, bấm nút khóa bên hông để mở nó ra. Bản nhạc

“Kiss The Rain” phát ra mang theo cảm giác trong trẻo nhè nhẹ. Đây là

món quà đầu tiên…do một cậu bé tặng cô trong lần sinh nhật thứ 4. Cậu bé ấy có một tuổi thơ bất hạnh được ba cô mang về nuôi dưỡng và giao nhiệm vụ bảo vệ cô, tên là….

Chợt Kim Thư trợn tròn mắt lên. Lời nói của chủ tòa xử phúc thẩm cách đây một tuần thình lình xuất hiện:

“…Bị cáo Minh Duy sẽ bị tử hình vào lúc 9 giờ sáng ngày 15/12…”

[…'>

Tay nắm chặt hộp nhạc, Kim Thư nhảy xuống khỏi giường lao đến chỗ cửa song sắt gào thét hoảng loạn:

-THẢ TÔI RA! TÔI LÀM GÌ MÀ CÁC NGƯỜI BẮT NHỐT TÔI??? TÔI PHẢI ĐẾN PHÁP TRƯỜNG! THẢ RA NHANH!!!!!!!!!!!!

Tiếc rằng, không một ai nghe thấy giọng của Kim Thư cả. Vì đó là phòng

bố trí cách ly, chỉ khi đến giờ giao bữa ăn và dùng phương pháp trị liệu thần kinh thì mới có người đến. Lúc này…đều không phải là 2 trường hợp

đó.

*8:40 a.m:

Chủ tịch Hội đồng thi hành án tử hình công bố

quyết định thi hành án, quyết định không kháng nghị của Chánh án Tòa án

nhân dân và Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao.

Một viên cảnh

sát đem một mâm cơm đến trước mặt Minh Duy, nhưng anh lắc đầu không ăn,

cũng không xin thêm ân huệ nào. Với anh, chết càng nhanh càng tốt. Tiếc

nuối chi cuộc sống phong trần đầy tội lỗi này. Chắp tay lại, anh lẩm bẩm xin tạ lỗi với ông bà Bảo Minh bao năm tốn công dưỡng dục, chưa làm

được gì nhiều cho họ mà anh đã phải lìa xa cõi đời. Thứ 2, anh cầu mong

cho người con gái anh yêu – Bảo Kim Thư – được sống an toàn và luôn có

thể mỉm cười. Thứ 3, sau khi chết, anh sẽ luôn giúp đỡ, phù hộ cho Hạ

Quyên lẫn Hải Thanh. Làm như vậy có lẽ không tẩy sạch được vết nhơ nhuốc lúc còn sống, nhưng có thể khiến linh hồn anh nhẹ nhõm hơn.

……

Giờ hành quyết đã đến.

Chiếc xe chở tử tù vừa đỗ xịch lại chốn pháp trường heo hút hiu quạnh.

Bầu trời được khoác lên một bộ áo có tông màu xám lạ lẫm. Nó mang hơi

hướng của sự tang tóc, nhiễu nhương…

Theo lệnh của Chủ tịch Hội đồng thi hành án, cảnh sát dẫn Minh Duy bước đến một cây cột cao vời vợi và trói anh vào đó.

Vậy là…

…Khoảnh khắc rời bỏ tất cả ở thế giới này để bước sang một thế giới khác sắp đến rồi… Chừng vài phút nữa thôi…

Việc thi hành án lần này dành cho các cảnh vệ trong Quân đội nhân dân.

Năm tay súng được điều đến đối diện với Minh Duy. Âm thanh lên đạn trong nòng súng khô khốc đến ghê người. Ấy thế mà anh không hề màng đến họ.

Minh Duy ngẩng mặt lên trời hít lấy một hơi không khí cuố