trong hai mở hộp ra kiểm tra, chỉ là vài món đồ vật yêu thích của
Bảo Kim Thư. Kim Thư cầm lấy cái hộp, ngây ngô cười tít mắt lại như con
nít vừa được tặng đồ chơi. Cô kêu luôn miệng:
-Chơi...chơi... Thư thích chơi....
-Chúng ta đi thôi! – Hai nữ cảnh sát nói rồi dẫn Kim Thư đi. Cô ngoảnh đầu lại nhìn bố mẹ vô tư:
-Thương hai người lắm! Thư thích cái hộp đồ chơi, thích lắm! Hihi.
Lúc này cảm xúc đã đánh tan bức tường có tên “Giới Hạn”. Bà Linh Nga
dựa đầu vào vai chồng khóc không ngớt, nghẹn ngào gọi tên con gái trong
tuyệt vọng. Ông Bảo Minh thì ngóng theo Minh Duy. Kể từ lúc đem anh về
nuôi, ông xem anh như con đẻ, tin tưởng giao trách nhiệm bảo vệ con gái
cưng cho anh. Vậy mà...cả hai lại gây ra biết bao chuyện tày trời không
thể dung thứ.
Hạ Quyên xót thương cho Minh Duy vô cùng. Anh hi sinh cả cuộc đời chỉ
để bảo vệ người con gái mình yêu, dù rằng tình cảm ấy không hề được đáp
lại mà còn bị lãng quên đến vô tình. Cô vội vã đứng bật dậy chạy đến gần chỗ Minh Duy hét lớn:
-Minh Duy! Em sẽ làm đơn xin giảm án cho anh, em sẽ làm...
Hạ Quyên im bặt. Lại là gương mặt bình thản đến đau lòng đó. Minh Duy ngoái lại nhìn cô, lắc đầu nói:
-Cô làm vậy, tôi chết cũng không nhắm mắt. Với lại, tôi muốn việc đó
mau được thực thi để còn có thể tạ lỗi với một người. Diệp Lan Du bị
giết chết chỉ vì tôi...tôi không nên để cô ấy ở dưới đó một mình được! : )
-Minh Duy!!!
-Con gái, sao con lại phải làm đơn giảm án chứ? Nó đã định giết con mà... – Bà Lam kéo tay Hạ Quyên lại gắt lên.
-Không....con phải làm....người đó không cố ý....sự thật không phải là anh ta....
Hạ Quyên lặng lẽ nhìn bóng Kim Thư và Minh Duy khuất dần giữa dòng
người đang ùa nhau bước ra khỏi phòng. Hải Thanh nhẹ nhàng ôm lấy Hạ
Quyên an ủi, anh bảo với mọi người:
-Ba mẹ cứ về trước đi, một lát con sẽ đưa Hạ Quyên về.
-Thế cũng được. Nhờ con nhé! – Chủ tịch Hoàng Quân lên tiếng rồi dắt
phu nhân của mình cùng ông bà Nguyễn và những thành viên khác ra về.
Nhật Anh liếc mắt về phía góc phòng nơi một người mặc vest đen vừa đứng
lên. Anh ta mỉm cười với cậu, gật đầu tỏ ý chào.
“Trịnh....Văn Dương?” - Nhật Anh ngạc nhiên thầm nghĩ.
-Nhật Anh, nhanh đi em! – Nguyệt Uyên gọi khi trông thấy cậu em mình đứng tồng ngồng giữa phòng. Nhật Anh quay sang đáp lại:
-Em ra ngay!
Cậu quay đầu lại chỗ góc phòng thì người đó đã biến mất. Quái! Mới đứng đó thôi mà, có đi ra thì cậu cũng phải thấy khi trả lời Nguyệt Uyên
chứ. Chẳng lẽ ảo giác!?
.....
Hạ Quyên quỳ sụp xuống
sàn, rất may là căn phòng không còn bất cứ ai nên hoàn toàn thoải mái để cho cô oà khóc. Hải Thanh không biết làm gì hơn, anh ôm và vuốt nhẹ tóc cô dỗ dành. Hạ Quyên khóc nhiều lắm, cô ôm chặt lấy Hải Thanh xả hết
nỗi đau ẩn mình dưới dòng nước mắt trong veo.
Bên ngoài cánh
cửa, chàng trai mặc vest đen ngồi ở góc phòng lúc nãy dựa lưng vào
tường, từ từ tháo cặp kính đen ra. Anh lẩm bẩm:
-Đúng vậy đấy
Hạ Quyên, Hải Thanh là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cuộc đời em, hãy
quên Thanh Nguyên đi! Như thế tốt hơn cho cả ba người...
Dứt câu, nét mặt chàng trai buồn man mác. Anh đeo kính lên rồi khoan thai bỏ đi về hướng thang máy.
*17:00p.m:
-Cô chủ, dậy uống chút sữa đi. Cô không ăn gì từ tối qua đến giờ rồi, không khéo lại bệnh mất.
Cô giúp việc mới của Hoàng gia vâng lệnh bà chủ mang ly sữa pha mật ong lên phòng của Hạ Quyên. Tuy làm việc đã hơn một tháng nhưng cô chưa bao giờ thấy cô chủ vui vẻ lần nào.
Hạ Quyên nằm trên giường mệt mỏi không thèm trở người, giọng yếu ớt trả lời:
-Cô cứ để trên bàn lát nữa tôi uống.
Không biết nói gì hơn, biết cô chủ vẫn đang buồn phiền chuyện riêng tư
nên cô gái giúp việc nhẹ nhàng đặt ly sữa lên bàn rồi lẳng lặng đi ra
ngoài.
Hạ Quyên úp mặt xuống gối, nước mắt lại tuôn trào. Một
tháng trôi qua, cô vẫn chưa tìm được tung tích gì của Đặng Thanh Nguyên. Đáng buồn hơn, đơn xin giảm án tử hình cho Minh Duy của cô đã bị tòa án nhân dân bác bỏ, anh vẫn nhận mức án tử hình. Nó sẽ được thực hiện
trong vòng 5 ngày nữa.
Khi phiên tòa xử phúc thẩm ra quyết định cuối cùng, Hạ Quyên bàng hoàng ngồi chết lặng đi. Cô quan sát thái độ
của Minh Duy trước khi bị giải về trại giam, anh chỉ nhếch môi cười đầy
chua xót. Ông trời thật bất công! THẬT BẤT CÔNG!
Về phần Thanh
Nguyên, cô gần như đã xới tung toàn bộ các bệnh viện trong thành phố,
nhờ người quen tìm kiếm ở các bệnh viện lân cận và nhiều khu vực khác.
Nhưng không có kết quả. Nguyên như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời Hạ
Quyên, cậu chết thật rồi sao? Không, cậu không thể chết được, không
thể...
-Nguyên ơi....anh ở đâu....mau về bên em đi....
Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên câu nói đứt quãng, Hạ Quyên cắn chặt răng chịu đựng nỗi đau mất mát quá lớn đang giằng xé trái tim bé nhỏ thoi
thóp của mình.
*4 ngày sau tại trại giam dành cho các tử tù, phòng thăm nuôi:
-Xin lỗi, em không giúp gì được cho anh...
Hạ Quyên nhẹ cúi đầu trước chàng trai cách mình một tấm kính. Anh ta
chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt đầy ắp sự ưu tư, phiền muộn của cô.