n bước ra khỏi chiếc xe taxi mà
không thèm đợi Liễu Phi trả tiền ở đằng sau. Cô đường hoàng bước vào
trong sở cảnh sát, nhẹ nhàng hỏi một anh bảo vệ đứng gần đó:
-Xin lỗi…..Lưu Tử Kiên làm việc ở tầng mấy?
-Anh ấy ở tầng thứ 10, thang máy ở bên kia!
-Cảm ơn.
Hạ Quyên quay mặt đi thẳng, Liễu Phi cũng đã đuổi kịp cô.
-Hạ Quyên, em đến đây để làm gì?
-Em muốn gặp Bảo Kim Thư và Minh Duy!
-Em hay nhỉ? Tại sao lại đi gặp những kẻ muốn giết mình chứ???
-Đó là chuyện riêng của em. Sẽ không sao đâu chị à.
Biết không thể cản được nữa, Liễu Phi đành im lặng đi vào thang máy với Hạ Quyên.
“Cốc…cốc…”
-Mời vào! – Một giọng nói nam trầm vang lên.
-Chào anh! – Hạ Quyên mở cửa đi vào trong.
-A, chào em. Đã khỏe hẳn chưa cô bé? Hải Thanh và Nhật Anh vừa về đấy.
Tử Kiên đứng dậy đón tiếp hai cô gái một cách niềm nở. Anh ra hiệu cho
hai cô ngồi xuống bộ ghế sofa ở góc phòng dùng để tiếp khách, chính mình cũng ngồi xuống và rót trà ra mời.
Nhấp một ít nước xong, Hạ Quyên nhỏ nhẹ nói:
-Em không đến để tìm Hải Thanh. Tử Kiên, em muốn nhờ anh một việc!
-Chuyện gì? – Tử Kiên cười.
-Em muốn đến tầng có phòng giam Bảo Kim Thư và Minh Duy. Em cần gặp họ.
-Tại sao?
-Em có vài chuyện. Được không ạ!?
-Hì, anh chỉ có thể dắt em xuống gặp Minh Duy thôi, còn Bảo Kim Thư thì không. Cô ta
được đặc cách giam lỏng ở bệnh viên tâm thần, vì trong kết quả khám nghiệm tâm lý nói cô ta có triệu chứng loạn tâm thần nhẹ.
-Cũng không sao, gặp Minh Duy được rồi ạ.
-Vậy anh sẽ đưa em xuống, cô Liễu Phi cũng muốn đi chứ?
-Ơ không, tôi sẽ xuống dưới sảnh đợi 2 người!
-Thế cũng được!
*Tầng giam phạm nhân B1:
“Pính poong”
Cánh cửa thang máy vang lên một âm thanh nhỏ rồi từ từ mở ra. Tầng giam này hơi tối
nhưng rất sạch sẽ và chắc chắn. Nhìn nơi này Hạ Quyên có cảm giác rờn
rợn giống trong bộ phim kinh dị “Tầng P2” mà cô từng xem.
-Hello sếp!
Một anh cán bộ quản giữ chức quản giáo đứng nghiêm chào Tử Kiên, anh
cũng thao tác chào lại. Tử Kiên ghé tai người quản giáo nói gì đó, người đó nghe xong liền gật đầu rồi bỏ đi vào trong. Tử Kiên vui vẻ nói:
-Chúng ta vào trong phòng hỏi cung đợi, anh ta sẽ dắt Minh Duy ra ngay.
-Vâng!
Khoảng 5 phút sau, có 2 dáng người đi qua bóng cửa sổ phòng hỏi cung. Hạ Quyên có vẻ căng thẳng, cô nói với Tử Kiên:
-Có thể cho em nói chuyện riêng với Minh Duy không? Phiền anh với anh kia ra ngoài….
-Được thôi. ^^ Bọn anh sẽ đứng ở ngoài cửa canh chừng.
-Em cảm ơn.
Còng tay Minh Duy vào móc xích khóa ở chân bàn xong, Tử Kiên cùng người quản giá Mùa thu kết thúc, gió vờn lành lạnh kéo theo những cơn mưa phùn lất phất báo hiệu đông về.
Có vẻ như ông trời biết hôm nay là một ngày không mấy vui vẻ nên hóa
phép cho thời tiết ảm đạm khôn cùng. Từng tảng mây đen ngòm nặng trịch
mang đầy hơi nước sà xuống thành phố hoa lệ Salin. Không gian âm u như
thế khiến ai cũng muốn trùm chăn cuộn tròn trên giường ngủ cho xong.
Nhưng…
Cũng có một bộ phận công dân hiếu kì…. Mới sáng sớm đã tập trung ở một
nơi rất đông. Các nhà báo, chủ doanh nghiệp, thương nhân… cũng không tài nào muốn vắng mặt.
Tòa nhà cao 27 tầng mang sắc thái cổ kính với tông màu nâu chật ních người người.
“Đây là đâu? Tại sao họ lại tập trung đông như thế?”
Hàng chữ màu trắng trên nóc tòa nhà đã trả lời cho câu hỏi chung kia:
TÒA ÁN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ
~oOo~
Cài chiếc nút áo cuối cùng trên chiếc áo sơ mi màu trắng ngà của mình
xong, Hoàng Hạ Quyên lơ đãng chẳng buồn soi gương xem mình đã chỉnh tề
như mọi khi chưa mà tiến lại gần chiếc bàn trang điểm. Cô bỏ chiếc điện
thoại vào túi, cầm lược chải lại mái tóc mượt mà óng ả rồi đi ra khỏi
phòng.
-Bé Quyên à, con xong chưa?
Nghe tiếng bước chân trên lầu, bà Lam cất giọng dịu dàng hỏi con gái. Hạ Quyên nhanh chóng đáp lại:
-Vâng, con xong rồi đây thưa mẹ!
-Ừm, mình đi thôi con.
Chiếc Rolls Royce loáng cóng từ từ lăn bánh ra khỏi khu đinh thự mới
của Hoàng gia. Cả gia đình đông đủ không thiếu 1 ai, mỗi người một tâm
trạng khác nhau. Hạ Quyên tựa đầu vào vai Nhật Anh lặng lẽ nhìn khung
cảnh bên ngoài. Những giọt mưa bé li ti mặc nhiên đùa nghịch ngoài vùng
trời lạnh lẽo tiêu điều. Hàng mi cong dài của cô khe khẽ nhắm lại…miên
man đến một cõi u mê nào đó.
Người ấy….liệu có đang lạnh không?
Người ấy….đang nơi nào?
Sao….chưa chịu về?
“HẠ QUYÊN!!!!!!!!”
Hình ảnh người con trai yêu thương đầy máu nhầy nhụa toàn thân giơ bàn tay gầy giơ xương về phía mình cùng tiếng thét đau lòng vang lên khiến
Hạ Quyên bừng tỉnh. Cô không thể tin những gì vừa hiện ra trong ý thức.
-Chị sao thế? – Nhật Anh thắc mắc hỏi.
-À, chị không sao. – Hạ Quyên đánh trống lảng - Không biết bao giờ mới đến em ha?
-Ôi chị tôi hâm thật. :-< Trước mặt rồi kìa má.
-Ủa, sao nhanh dzạ? o_O
Nhật Anh lắc đầu ngán ngẩm không trả lời chị mình quay đầu ra phía cửa
sổ. Hạ Quyên ngơ ngác hỏi Nguyệt Uyên mới biết mình ngủ quên được gần cả tiếng rồi. =.=
Vậy ra.....đó chỉ là mơ!?
.....
Đứng trước cánh cổng chính của Tòa án, sự hồi hộp bỗng dư
