cuối chap 9) cơ hồ in sâu vào trong trí óc tôi. Rồi sau khi tôi xuất viện, anh cũng giúp đỡ và xả thân cứu tôi rất
nhiều lần, kể cả khi nãy bất chấp tính mạng mà đối đầu với ông Cyrus.
Tôi nợ anh ko sao kể hết.......vậy mà.......
-Hạ Quyên, em uống nước nhé!
Tôi lặng lẽ gật đầu.....vì nếu bật ra tiếng nói, nước mắt cũng sẽ trào ra mất!
Từ bên ngoài, giọng nói ồm ồm của ông Cyrus vang lên:
-Này chàng trai, cô gái ấy đã tỉnh chưa?
-Tỉnh rồi ạ! – Nguyên trả lời.
Tôi hướng mắt ra ngoài cánh cửa nhà, bóng đen của ông Cyrus đang tiến vào.......
-Đây là thuốc từ lá Huyết Lan, cậu cầm lấy!
Ông Cyrus đưa cho Nguyên một cái lọ nhỏ, bên trong là một thứ nước hơi
đặc màu xanh nõn. Anh cúi đầu cảm ơn ông, ông quay qua nhìn tôi, lúc này trông bộ dạng quái vật của ông chẳng đáng sợ tí nào:
-Một chút hiểu nhầm đáng tiếc, cho ta xin lỗi nhé cô bé!
-A, ko sao ạ! – Tôi luống cuống.
-Hai người nhớ lấy điều này – Ông ngồi xuống chiếc ghế bành to tướng – tuyệt đối phải giữ bí mật về khu rừng này, cũng như ta!
-Bọn cháu xin hứa! – Nguyên thay tôi trả lời.
-Vậy…..nếu còn thấy mệt thì có thể ngồi nghỉ thêm chút nữa. Tôi khuyên
khi về đến bệnh viện cậu hãy đi chữa trị cánh tay ngay đi.
-Cảm ơn ông đã quan tâm, nó đỡ đau rồi. Bây giờ cháu xin phép đưa cô ấy về cùng với thuốc cho kịp.
Nghe Nguyên nói tôi liền cố gắng ngồi dậy…..phải rồi……mạng sống của Hải Thanh quan trọng hơn tình cảm của tôi bây giờ nhiều. Thật là lơ tơ mơ
quá! >.
-Để ta tiễn!
Ông Cyrus tự thân tiễn tôi với
Nguyên ra chỗ đỗ xe. Chỉ còn một tay thì sao anh có thể lái xe được, vậy nên tôi nhanh chân tranh ghế lái. Tôi lái xe ko tồi đâu nhé, đã qua
khuôn học tập cực khổ “made by Hải Thanh” rồi.
Chào tạm biệt
ông lão khổng lồ lần nữa, tôi nổ máy rồi đạp ga chạy đi. Cánh rừng hoang vu dần dần khuất xa…….chỉ còn vang vọng tiếng tru dài vút cao của quái
vật Cyrus mà thôi…….
-San!
Một cô nàng người Tây tóc bạch kim ăn mặc sành điệu cất tiếng gọi cô gái đang ngồi gật gù bên quầy rượu tại quán bar Raiyi. Cô
tiến lại gần hỏi anh chàng Bartender đứng bên trong (bằng tiếng Anh):
-Cô ấy ở đây lâu chưa?
-Đã lâu lắm rồi thưa cô Tracy, hình như Bảo tiểu thư đang có chuyện buồn, cô ấy vừa uống rượu vừa khóc rất nhiều.
-OK, để tôi nói chuyện xem sao. Phiền anh làm cho tôi một ly Whisky nhiều đá.
-Có ngay!
Anh chàng Bartender quay đi tiếp tục công việc của mình. Tracy kéo ghế ngồi xuống cạnh Bảo Kim Thư, ra sức lay cô dậy.
-San! Dậy đi! San…..
Những âm thanh nhạc sàn xập xình chát chúa vang lên át hẳn tiếng gọi
của Tracy. Cô ghé môi lại gần tai Kim Thư và gọi, hình như Kim Thư có
thể nghe thấy vì cô ta bắt đầu ngẩng mặt lên.
-San!
-Tracy?....
-Yes……sao cô lại uống đến nỗi say khướt như thế này vậy hả? Mặt mũi này…..tèm lem nước mắt…..
Tracy vừa hỏi vừa lấy một tờ khăn giấy ướt ra lau mặt cho Kim Thư. Hất
mặt sang chỗ khác, Kim Thư tiếp tục rót rượu vào ly rồi uống cạn một
hơi. Tracy thở dài một cái và điềm tĩnh hỏi:
-Có chuyện gì thì cứ nói ra cho nhẹ lòng, bạn bè ko cần ngại gì cả!
Kim Thư nấc lên một tiếng, khuôn mặt cô đỏ gấc và nước mắt tiếp tục trào ra.
-Tracy…..cô đã từng yêu ai đó chưa?
-Hả? Tôi yêu nhiều lắm, papa mama, 2 brother…..v..v….nhiều kinh khủng. Tôi cũng yêu cô nè!
Dù say nhưng nghe xong câu trả lời cực kỳ ngây thơ của Tracy, Kim Thư chỉ muốn ngủ ngay tại bàn luôn thôi.
-Ý tôi ko phải vậy…..cô hiểu mà……
-Cô kể cho tôi nghe chuyện của cô trước đi nào!
Kim Thư nốc thêm một ly rượu nữa. Sự hối hận ùa về khiến cô ko kịp nén lại, đành để nó tuôn ra trong vô thức.
-Có một người con trai….tuy chỉ là đơn phương nhưng tôi yêu người đó
lắm, hơn cả chính bản thân mình….. Thế nhưng phận đời đâu ai biêt trước
được, nó đã cho xuất hiện thêm một đứa con gái khác và cướp anh ấy
đi…..tôi hận….tôi hận lắm!
Tracy nhận lấy thức uống của mình
vừa được đem ra, nhấp nhẹ một hồi. Đặt ly rượu xuống, cô nhẹ nhàng nói
đủ để cho Kim Thư nghe và tránh để tiếng ồn lấn áp:
-San à! Tại sao cô lại hận? Tuy ko muốn nói thẳng nhưng…..lỗi là do cô. Cô ko chịu
bày tỏ tình cảm của mình cho anh chàng kia biết, để rồi khi anh ta có
người khác thì cô lại đâm ra hận. Nghĩ đi, chính cô đã tạo cơ hội cho cô gái đó bước vào cuộc đời người cô yêu cơ mà!
“Chính cô đã tạo cơ hội cho cô gái đó bước vào cuộc đời người cô yêu”
Tạo cơ hội……….
Kim Thư như bừng tỉnh khỏi cơn mê muội ngập ngụa hương rượu cay nồng cùng với nỗi đau thù hận.
“Ko xong rồi…..Hạ Quyên mà cứu được Hải Thanh….chắc chắn anh ấy sẽ càng yêu thương nó nhiều hơn. Mình ngu dại quá…..lúc này đâu phải lúc để
ngồi đây khóc lóc. Mình đã tạo cơ hội cho con nhỏ đó……”
Khốn kiếp!
Đập mạnh cái ly thủy tinh kiểu cách tinh tế xuống bàn vỡ tan, Bảo Kim
Thư loạng choạng xách túi bước đi, bỏ lại vẻ mặt ngơ ngác của Tracy cùng với sự ngạc nhiên của Bartender. Tracy ngồi thả mình theo điệu nhạc
thêm một lúc lâu, rồi đành kêu người tính luôn cả hóa đơn của Kim Thư
cho mình.
Ngồi bên chỗ bồn cây đợi Minh Duy đến đón, Kim Thư
nửa tỉnh nửa mê sau chầu