ách chiều rộng trên
con đường dài ngoằng thẳng tắp.
Dựa theo tấm bản đồ mini của Dương cùng với việc phóng xe ko giới hạn tốc độ, Nguyên và Hạ Quyên đã gần đến đích.
Khu rừng mang theo không khí âm u đáng sợ chằng chịt toàn cây là cây.
Nguyên chạy xe từ từ vào trong, cậu cũng đang sợ lắm đây….. Bóng tối bao phủ khắp nơi, vài chỗ le lói ánh trăng vàng nhạt trông càng ghê rợn
hơn. Thấy Nguyên có vẻ lạ so với thường ngày, Hạ Quyên lo lắng đặt tay
lên vai cậu hỏi:
-Nguyên, anh bị sao thế?
-Á trời ơi…..làm giật mình! – Nguyên giật thót cả tim quay lại ngó Hạ Quyên.
-He, đừng nói là anh sợ ma nhé
Hạ Quyên nhe răng cười gian manh trước vẻ mặt bị bắt thóp của Nguyên. Cậu nói cứng:
-Đâu nào…..:-
-Hừm….chối làm gì…… - Hạ Quyên xoa xoa cằm định trêu chọc Nguyên 1 tí – Ối…..Nguyên…..có cái bóng trắng sau xe mình kia……….
Tự nhiên chiếc xe tăng ga lên đột ngột làm Hạ Quyên suýt tí nữa bật ngửa ra đằng sau.
-Haha, đúng là anh sợ ma! =))
-Xùy…..mình chỉ còn có mười mấy tiếng thôi đó cô nương, sợ sợ cái gì? :-
-Ừ…..nhanh lên anh!
Nghe Nguyên thông báo thời gian như vậy, Hạ Quyên ko cười nữa, nét mặt
chuyển lại thành sự lo lắng. Cô thúc giục cậu chạy càng nhanh càng tốt.
Hải Thanh được đưa vào phòng cách ly để được chăm sóc đặc biệt. Bốn vị phụ huynh đã về nhà nghỉ, chỉ còn Nguyệt Uyên, Liễu Phi và Nhật Anh ở
lại. Đứng ngoài khung cửa kính nhìn Hải Thanh đang giành giật quyền được sống với Tử Thần, Liễu Phi cắn môi để ngăn ko cho nước mắt cùng tiếng
nấc thoát ra.
Thân xác của Hải Thanh trông yểu xìu rũ rượi
trong bộ trang phục bệnh nhân. Xung quanh anh là những dụng cụ y tế tiên tiến nhất. Làn da trắng bệch thiếu sức sống cơ hồ có thể toát ra được
cả âm khí.
-Liễu Phi, chị buồn ngủ chưa?
Nhật Anh mang một ly trà nóng đến cho Liễu Phi, cô mỉm cười cầm lấy rồi khẽ nói:
-Chị chưa, chị Uyên đâu rồi em?
-Chị ấy xuống canteen bệnh viện ăn ít cháo. Chị có muốn xuống đó ăn cái gì ko?
-Ừm, cũng được, chị em mình cùng đi nhé! ^^
Hai cái bóng ngả dài trên sàn dần dần khuất xa, rồi biến mất hoàn toàn.
Như chỉ đợi có thế, một cô gái xinh đẹp với mái tóc thẳng mượt thướt tha chạy ngay đến chỗ khung kính………
Trông thấy Hải Thanh, Bảo Kim Thư ko giấu nỗi sự xúc động. Người con
trai mà cô yêu nhất, hơn cả bản thân mình đang nằm trên giường bệnh mà
thoi thóp với những cơn đau bất chợt. Kim Thư đau lòng gọi tên anh trong vô thức:
-Hải Thanh………..
-Em xin lỗi…….em ko cố ý hại anh! Mục tiêu của em chính là Hoàng Hạ Quyên…..em ko ngờ…..
Nước mắt thi nhau lăn dài trên mặt Kim Thư, cô khóc nức nở như một đứa trẻ, như tức nước vỡ bờ.
Cô đang hối hận!
Cô nhận thức được những việc mình đã làm……..
Cô ko thể quay trở về được nữa rồi!
………………………
“Két”
-Sao vậy, ko đi được nữa ư?
Hạ Quyên nhướn
người lên đằng trước để quan sát. Đúng là từ đoạn này, cô và Nguyên ko
thể chạy xe vào được nữa rồi. Chỉ còn một cách là đi bộ thôi…..
-Khóa xe kỹ nha anh!
-Ờ!
Nguyên hoang mang trả lời. Bốn phía chỉ có cây, bụi rậm dại, bóng
tối….v…v…. Nói chung tất cả mấy thứ ở đây đều khiến cho người ta rợn
người, nổi hết cả da gà. Hạ Quyên thì chẳng thèm để ý gì, cô vô tư đi
thẳng vào trong rừng. Với cô, lúc này ko gì quan trọng bằng việc tìm
được Huyết Lan về để cứu Hải Thanh.
Một tiếng hú ghê rợn ko
biết từ đâu âm vang đến khiến cho Hạ Quyên đứng khựng lại, ko dám tiến
thêm một bước nào nữa. Nguyên nhíu mày chạy đến bên cô.
-Em nghe thấy chứ!?
-Đây ko phải là tiếng chó sói! – Hạ Quyên khẳng định.
-Ừm, chúng ta nên đi nhẹ thôi, cho chắc chắn.
Hai người bắt đầu nhích lên từng bước, chú ý ko gây một tiếng động nào. Đang ngó loay hoay xem có gì khả nghi ko thì bất chợt Nguyên đâm sầm
vào người Hạ Quyên. Cô đứng yên mắt nhìn trừng trừng kinh ngạc về một
cái bụi rậm lớn. Nguyên thắc mắc hỏi:
-Sao ko đi tiếp đi, đứng lại chi vậy?
-Anh…..đó…..là……..
Hạ Quyên lắp bắp khó hiểu, tay run rẩy chỉ vào bóng tối. Nguyên hướng
mắt nhìn theo phía cô chỉ. Bỗng nhiên chỗ đó xuất hiện 2 con mắt loé
sáng dữ tợn. Cậu trợn mắt sững sờ, nhưng vẫn đủ bình tĩnh nắm tay Hạ
Quyên lùi lại từ từ, nói thật nhỏ chỉ đủ cho 2 người nghe:
-Anh đếm đến 3, ta chạy nhé!
-V….vâng!
-1….2……..3!!!
“Grào”
Tiếng gầm rú vang trời làm náo động đến sự tĩnh lặng của khu rừng. Mặt
đất rung chuyển khá mạnh ngay khi cái-thứ-gì-đó nhảy xổ ra khỏi bóng
tối. Nguyên vừa kéo Hạ Quyên chạy thật nhanh về chỗ chiếc xe vừa ngoái
đầu lại.
Nó……
Con quái vật gì thế này???
Á!
-Hạ Quyên! Em ko sao chứ?
Đặng Thanh Nguyên nhanh chóng đỡ Hạ Quyên dậy ngay sau khi cô bị vấp té. Nhưng đã muộn, thứ
quái dị khổng lồ kia đang đứng trước mặt họ thở phì phò, dữ tợn nhe nanh gầm gừ. Nó đưa bàn tay đầy vuốt nhọn về phía cả hai, Nguyên ôm lấy Hạ
Quyên che chắn cho cô. Từng phút từng giây còn lại của cuộc đời chỉ mong manh thế này thôi ư?
-Các người đến đây làm gì?
Nghe
thấy giọng nói lạ, Nguyên mở mắt hấp hé nhìn. Nhưng ngoài con quái vật
đang đứng sừng sững trước mặt ra có còn ai nữa đâu.
-Ngươi vừa nói đó hả? – Cậ