n dẹp, bỏ lại một cô gái thắt bím tóc 2 bên, cặp kính cận ngụy trang đã rơi mất từ lúc nào. Đôi mắt cô
nhạt nhòa nước mắt. Sự đau xót đang hoành hành trong lòng cô ko thể nào
diễn tả được. Cô òa khóc, lệ ướt đẫm cả hai bầu má hồng hồng.
Hối hận!
Em đã hại anh rồi…….
-Hải Thanh……em xin lỗi…..EM XIN LỖI!!!!!
Ánh sáng đỏ rực của bóng đèn bên ngoài phòng cấp cứu nãy giờ vẫn cứ
trơ lì ra ko chịu tắt. Đã 3 tiếng trôi qua rồi…..những người hiện diện
nơi đây, tổng cộng là 9 – mặt ai cũng lộ rõ sự lo lắng, thậm chí còn có ý nghĩ tiêu cực.
Hạ Quyên ngồi ko yên trên chiếc ghế nhựa lạnh
ngắt. Cô đang cầu nguyện, và đặt hết hy vọng của mình vào Trịnh Văn
Dương. Lúc cô gặp tai nạn bị thương rất nặng, chính anh đã cứu sống cô,
vậy thì lần này, xin anh…….hãy cứu lấy Hải Thanh!
“Pong”
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên và ánh đèn cấp cứu đã được tắt. Tất cả
mọi người hướng mắt về phía cánh cửa trắng toát lạnh lẽo. Rồi…..Trịnh
Văn Dương bước ra.
Ngay lập tức, Hạ Quyên níu lấy tay anh.
-Anh Dương! Hải Thanh sao rồi? Em xin anh hãy cứu sống anh ấy!
-Bác sĩ….con trai tôi ko sao chứ!? – Ông bà Nguyễn cũng lo lắng hỏi.
Dương tháo chiếc khẩu trang ra, gương mặt nghiêm trọng nhìn thẳng vào Hạ Quyên:
-Cậu ấy uống phải thuốc độc. Chúng tôi đã tiến hành súc ruột, nhưng
tình hình ko mấy khả quan. Đây là độc của một loại hoa rất hiếm có tên
là Huyết Lan. Chất độc này được lấy từ chất nhầy trên nhụy hoa, và thứ
có thể giải độc chính là lá của nó. Tuy nhiên, loại hoa này ko phải dễ
kiếm và bệnh viện lại ko có thuốc giải. Hiện tại, tôi đang cố gắng cầm
cự sự sống cho Hải Thanh, thật sự rất mong manh.
-Trời ơi…..con tôi……
Bà Ngọc Anh quá xúc động, kêu lên một tiếng rồi ngất xỉu. Dương vào trong phòng gọi mấy cô y tá ra đỡ bà vào phòng nghỉ.
Tâm trạng mỗi người ai cũng rối như tơ vò. Nếu ko có lá hoa…..Hải Thanh sẽ chết trong vòng chưa đầy 24 tiếng nữa.
Bỗng nhiên, Dương kéo tay Nguyên đi nhanh ra chỗ khác. Hành động đó thu hết vào tầm mắt của Hạ Quyên, rồi như nghe lòng nôn nao xúi giục, cô
đứng dậy chạy theo.
.
.
.
-Mày có muốn cứu Hải Thanh ko?
Dương nhìn trực diện vào mắt Nguyên hỏi chắc như đinh đóng cột.
Nguyên đứng lặng người nhìn Dương…….cậu hiểu anh đang muốn nói gì!
-Đến lúc này mày còn hỏi như vậy sao? Tất nhiên là muốn rồi!
-Vậy thì…..đây!
Dương ngập ngừng giây lát rồi rút từ trong túi chiếc áo blu trắng của mình ra một tờ giấy, nhét nó vào tay Nguyên.
-Cái gì đây? :-/
-Đó là khu rừng có tồn tại hoa Huyết Lan, tao tìm thấy trong phòng lão
giám đốc sau khi mày gọi điện báo cho tao biết mày ngửi thấy mùi của nó. Hãy cẩn thận, trong khu rừng đó hình như có quỷ!
-Quỷ?
-Ừm. Huyết Lan vốn do một giáo sư người Anh tạo ra. Theo những thông
tin mà tao biết được, ông ta do ko muốn loài hoa lan quý hiếm này rơi
vào tay bọn xấu nên đã đem chúng vào rừng sâu thăm thẳm, xây một căn nhà nhỏ sinh sống. Tại đó, ông cũng lai tạo được một thí nghiệm dùng để bảo vệ mình và vườn hoa. Các tiều phu vào đó nói rằng mình gặp một quái vật khổng lồ với những chiếc nanh nhọn hoắc. Tao nghĩ ông ta đã tạo ra một
chủng loài lai mới thành công. Với hàng trăm thủ thuật của mày, tao nghĩ chắc chắn sẽ trộm được hoa lan. Mày còn khoảng 18 tiếng. Từ đây đến khu rừng đó mất hơn một tiếng, mày cứ xuống hầm lấy xe của tao. Hiểu chưa?
-Tao biết rồi!
Nguyên gật đầu trả lời. Một giọng nói chợt vang lên:
-Khoan! Em cũng đi!
-Hạ Quyên!??
Nguyên trố mắt ngạc nhiên nhìn Hạ Quyên. Cô túm lấy tay anh:
-Cho em đi nữa……em muốn đi tìm cây hoa đó để cứu Hải Thanh!
-Ko được, rất nguy hiểm. – Dương ngăn cản cô.
-Nguy hiểm đến đâu em cũng mặc. Cho em đi với Nguyên, em xin anh!!!
Ánh mắt cương quyết của Hạ Quyên xoáy sâu vào mắt Nguyên. Cậu buông thõng hai tay……nhẹ cười chua xót.
Vì Hải Thanh mà cô bất chấp tất cả để cứu được anh.
Hiểu rồi……đành vậy thôi!
-Vậy…..thì đi!
-Nguyên….mày….. – Dương gắt.
-Ko sao…..tao sẽ chăm sóc cho cô ấy. Chúng ta ko còn nhiều thời gian
nữa. Mày hãy cố gắng duy trì sự sống cho Hải Thanh đi. Tao nhất định sẽ
lấy được hoa lan đem về.
Dứt lời, Nguyên nắm tay Hạ Quyên chạy đi. Dương chỉ biết nhìn theo mà ko thể ngăn cản thêm được. Anh thì thầm:
-Hãy cẩn thận!
“Brừm! Brừm!......”
Chiếc Mercedes trắng mang dấu hiệu tia
lửa đỏ ở hai bên hông đang xé gió lao đi vun vút giữa con đường cao tốc
đầy xe cộ qua lại.
Nhấn ga để tăng thêm tốc độ, chàng trai ngồi bên trong tập trung lái xe sao cho thật nhanh hơn nữa. Bên cạnh là một
cô gái đang ngồi sợ điếng người do bị bất ngờ bởi tài lái xe kinh hoàng
của cậu.
-Em ráng mà giữ vững thăng bằng, anh sẽ còn chạy nhanh hơn nữa…..thời gian trôi rất nhanh!
Thanh Nguyên lên tiếng nhắc khéo để Hạ Quyên biết những gì có thể xảy ra tiếp theo. Cô đáp lại bằng giọng run run yếu ớt:
-Em…biết rồi!............AAAAAAAAAAAAA!!!
Vận tốc đã tăng lên rất nhiều, đến tận 140km/h. Nguyên điều khiển
vôlăng một cách rất thuần thục, cậu khéo léo luồn lách qua những chiếc
xe tải hạng nặng, ôtô khác để mình có thêm khoảng c
