đầy 1 tiếng mà có nhiêu đây lượt xem thì đúng là kỉ lục. Vào đọc comment nghen!
Anh đưa tay bấm vào chữ “Comment” dưới tấm hình, lát sau nó hiện ra một đống lời bình luận. Choáng váng!
“Woa…..đáng yêu quá đi, cho em xin face chàng này đi anh!
“Haha, tướng ngủ độc nhờ, like like like like!!!!!! =))”
“Lần sau up nhiều tí nha anh, trùi ui cái mặt baby kìa :x iu chết đi được”
“Rất có triển vọng nha >:) phát huy tiếp nha em zai”
………………
Mặt Nguyên đỏ phừng phừng thấp thoáng lửa hận trả điện thoại lại cho
Phong. Cái tên facebook “Dương Manlỳ” đã tự tố cáo ai là thủ phạm của
chuyện này. Cậu tức tối gầm lên:
-THẰNG CHẾT TIỆT, TAO SẼ GIẾT MÀY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
(Dương: Hắt xì…..hic…..chuẩn bị cảm nữa rồi…..đi kiếm thuốc thôi! >”
-Hahahahaha!
Hạ Quyên cười lăn lộn, nghiêng ngả sau khi biết chuyện Nguyên bị đăng hình độc lên mạng.
-Ôi trời ơi…..ko ngờ luôn, hại não quá! =)) – Cô đưa tay vuốt ngực để bình tĩnh lại.
-Đây là anh chàng mới vô lớp Y dược thật đó hả? Mất hình tượng
quá…..:)) nhưng vẫn đẹp trai cực! :x – Một cô bạn gái ráng nín cười.
-Haha, đỡ ko nổi. Tí nữa nghỉ giải lao phải đi kiếm chọc cho chết luôn mới được.
Hạ Quyên cười gian xảo.
*Lớp của Hải Thanh:
-Ê ê tụi bây, coi tấm hình con bạn tao mới tag vô nè, tếu quá trời!!!
Một anh chàng lanh chanh chạy xuống chỗ cuối lớp ngồi buôn chuyện với
hội con trai mê game. Cả đám tụ tập chụm đầu vào coi, sau đó bật cười ha hả như một lũ bệnh vừa trốn trại. Liễu Phi tò mò đi lại chỗ một cô gái
hỏi:
-Chuyện gì mà mọi người cười dữ vậy?
-Ồ Liễu Phi, xem cái này vui lắm nè. – Cô bạn đó chìa cái điện thoại ra trước mặt Liễu Phi.
Cô cũng ko ngoại lệ khi vừa xem xong tấm hình, nhưng tế nhị hơn là cô
ko dám cười lớn, chỉ nhoẻn miệng mà thôi. Liễu Phi nhẹ nhàng về chỗ ngồi và khều vai Hải Thanh:
-Tôi biết có chuyện gì rồi!
-Chuyện gì vậy? :-/ - Hải Thanh hỏi.
-Một tấm hình của anh chàng nào đó bên lớp Y dược bị đăng lên mạng do có tư thế ngủ rất lạ. :P
-Lạ như thế nào?
-Cậu lại chỗ Nhã Nhi xem đi, cô ấy vẫn đang mở đấy!
-Ờ.
Hải Thanh đứng dậy tiến thẳng về phía bàn của Nhã Nhi – Khối phó khoa Kinh tế. Anh mỉm cười hỏi:
-Nhã Nhi, có thể cho tôi xem cái hình mà nãy giờ mọi người đang xem ko?
-Hihi, tất nhiên rồi, cậu xem đi, xem xong đừng chết ngất vì cười nhé!
Hải Thanh cảm ơn Nhã Nhi rồi nhẹ nhàng cầm điện thoại của cô lên. Nhờ
mái tóc màu đỏ đặc trưng mà anh có thể nhận ra ngay người trong hình là
ai. Anh cố gắng giữ cái miệng của mình ko cười quá lớn tiếng, lòng thầm
nghĩ:
“Trời ạ…..đúng là….. Hết sức tưởng tượng! Hahaha.”
Thanh Nguyên.
Một ngày tồi tệ ê cả mặt!
Thằng khốn Dương quỷ sứ ấy…..nhất định về nhà tôi sẽ lấy gối đập đầu nó ngay.
Chưa được nửa buổi mà tôi đã trở thành người vô cùng nổi tiếng, đi ra
khỏi lớp rồi mà bọn trong lớp vẫn ko thôi đùa giỡn. Tức thật, thằng bạn
thân của tôi quá ********! X-(
Đứng trước cửa lớp Hạ Quyên, tôi vừa muốn vào rủ em đi ăn trưa mà vừa muốn ko. Chắc chắn em đã biết
chuyện tấm hình ấy. Ôi với tính cách của em, tôi mà chường mặt ra thế
nào em cười đến rũ rượi toàn thân mới thôi.
Mặc kệ, lâu lâu mặt phải dày hơn tí để có đàn hồi mới tốt chứ. Tôi ló đầu vào trong cất tiếng gọi:
-Hạ Quyên!
-Aha, nhân vật chính kìa bà con!
Trông thấy tôi, Hạ Quyên reo lên thích thú. Vẫn chưa hiểu cái mô tê gì thì mấy đứa con gái ngồi gần em nhốn nháo lên hẳn.
-A…..đẹp trai quá!
-Bạn nói thật ko Hạ Quyên? Đẹp trai baby thế kia sao là cái anh trong hình được?
-Ui, tin hay ko tùy các cô. – Hạ Quyên nhún vai rồi hất mặt nhìn tôi phát ghét – Qua tìm tiểu thư có việc gì ko? :))
-Tôi định mời tiểu thư đi ăn, ko biết có được ko ạk? – Tôi lườm xéo em.
-He, ngươi đã có lòng thì ta cũng chẳng nỡ từ chối >:)
-Láu cá quá >.
-Đi chứ, ăn chùa mà anh :P
Em hồn nhiên đáp rồi nhí nhảnh kéo tôi chạy vù xuống canteen.
Bảo Kim Thư bí mật lén lút đi ra đằng sau nhà vệ sinh nữ, nơi có một
vách tường khá cao che chắn, cốt để ko ai có thể trốn học trèo ra ngoài. Một người đàn bà kì lạ mặc trang phục toàn một màu đen đã đứng đợi sẵn ở đó. Kim Thư bước lại gần mỉm cười nói:
-Cứ tưởng các người sẽ giao hàng ko kịp chứ?
-Chúng tôi rất biết giữ chữ tín, đây là thuốc của cô, pha với nước nó
sẽ tự hòa tan, nếu ko có thuốc giải thì sau 1 ngày sẽ chết.
-Tôi biết, cảm ơn! Số tiền kia tôi sẽ chuyển vào tài khoản của bà.
Kim Thư giơ cái lọ nhỏ lên ngắm nghía, thứ chất lỏng sóng sánh có màu
xanh nõn chuối bên trong thật đẹp……nhưng chứa đầy độc tố chết người!
Haiz……tôi đang chìm vào vùng đầm lầy nhục nhã ê chề đây! Ngồi ăn chung với tôi mà Hạ Quyên cứ cười mãi ko ngớt. Lúc cười tủm tỉm, lúc cười mỉm chi, rồi cười phá lên đầy vẻ châm chọc. Tôi biết em vẫn bị ám ảnh bởi
cái hình ảnh độc đáo kia.
-Em có thể thôi cười đi được ko? :-
-Muốn lắm nhưng ko được :)) haha, em rất tiếc!
-Khi về anh sẽ giết thằng Dương…….
Tôi chống tay lên cằm lẩm bẩm. Hạ Quyên rốt cuộc cũng chịu ngồi yên mà
ăn hết dĩa salad trộn. Em rút một tờ khăn giấy lau miệng rồi hồ hởi nói
với tôi: