ế nào lại thấy Nguyên đứng ngay cửa nhìn mình chằm chằm
ko hề chớp.
-Ng….
Cô cất tiếng gọi nhưng chưa gì đã bị đám phóng viên nhiều chuyện bao vây. Và chẳng mấy chốc Nguyên cũng đã biến mất.
Hạ Quyên quay qua nhìn Hải Thanh, vẻ mặt anh trông như khá hài lòng về nụ hôn vừa rồi. Cô ghé sát tai anh hỏi nhỏ:
-Sao anh lại hôn em tại chỗ này chứ? Có biết ngượng lắm ko?
-Làm thế cũng để xóa tan cái tin đồn nhảm nhí kia! – Hải Thanh khẽ cười dịu dàng.
-Nhưng…….
-Ko nhưng gì cả. Thế là từ nay em ko phải lo bị nói này nói nọ nữa nhé!
-Hải Thanh……
-Nhật Anh ra rồi kìa! Em về cẩn thận nha bé yêu!
Hải Thanh hôn nhẹ lên bầu má phúng phính hồng của Hạ Quyên rồi chạy
xuống tầng hầm. Về phần Hạ Quyên, ánh mắt của Nguyên khi nhìn thấy cảnh
tượng kia cứ ám ảnh cô. Cô sợ một cái gì đó…..mà ko thể diễn đạt!
-Chị trêu em, em giận đi ngủ đây!
Hạ Quyên tung chăn lên rồi trùm kín mít, giả giọng hờn dỗi đánh trống
ảng. Nguyệt Uyên trông thấy cô như vậy cũng ko nói gì nữa mà chuyển sang chủ đề khác. Ko phải là cô bỏ qua, nhưng tốt nhất trong tình huống này
thì “im lặng là vàng”.
-Định mặc cả bộ đầm đó ngủ hả? Con gái con đứa……dậy đi tắm rồi muốn ngủ gì thì ngủ!
-Kệ em, Nhật Anh nó đang tắm, chẳng lẽ em xông vào à?
-Hai đứa từ lúc mới sinh cho đến năm 13 tuổi vẫn tắm chung thì lo gì.
-Chị! Em 18 tuổi rồi!!!!!!!
-(:| Thôi đợi Nhật Anh ra rồi đi tắm, sau đó mới được ngủ nghe chưa?
Chị ở đây bao lâu thì sẽ uốn nắn lại nề nếp kỉ cương của em bấy lâu.
-Chị đi ngủ đi, muộn rồi đấy!
-Vâng, tôi biết thưa cô!
Nguyệt Uyên đi ra ngoài để lại ko gian riêng cho Hạ Quyên.
Tâm trí rối bời kinh khủng!
Tại sao anh lại có ánh mắt đó?
Nó có ý nghĩa gì?
Tại sao em lại cảm thấy hụt hẫng……?
Hiu…..hiu……
Những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang dần dần hé lộ qua những áng mây nhạt mỏng tang. Dù vậy, ko phải cảm giác lành
lạnh của sương đêm mùa đông đã bị xua tan biến hoàn toàn.
Trước cửa một căn nhà trung lưu sơn màu trắng xám nhạt có một cô gái ngồi dựa lưng vào đó. Toàn thân bê bết máu, nhiều nhất là vết thương trên ngực
trái. Đôi mắt cô nhắm nghiền, thỉnh thoảng hàng mi khẽ rung rinh vì gió
lướt tạt qua.
Từng vũng máu nhỏ khô đọng lại khắp nơi trên cơ
thể Lan Du khiến cho người khác có thể liên tưởng đến việc cô vừa bước
ra khỏi một đầm lầy máu. Gió lạnh khiến máu đông rất nhanh, khắp người
biến sắc một màu trắng bệch ghê rợn. Vậy mà trên gương mặt của cô lại ko có biểu hiện gì của sự đau đớn cả. Nó thanh thoát ko gợn chút nỗi niềm
nào.
“Cạch”
Một người phụ nữ trung niên tay xách một
túi rác từ trong nhà mở cửa đi ra. Nhưng bỗng có tiếng động lạ vang lên
ngay khi bà vừa vặn nắm cửa đẩy nhẹ.
-Cái gì vậy?
Bà
thắc mắc rướn người lên trước quan sát một cách thận trọng. Và đập vào
mắt bà là thân xác tái lạnh cạnh vũng máu của Lan Du. Màu tóc đặc trưng
khiến bà ko thể nhầm lẫn với ai khác được.
-Trời ơi con tôi!!!!
Tiếng la toáng thất thanh như vang vọng khắp cả con hẻm nhỏ. Người phụ nữ nhào đến ôm lấy xác con mà lay, lay mãi……
-Lan Du, con sao thế này? Tỉnh lại đi con!
-Ai giúp với, giúp con tôi với!!!!!!
Mấy người hàng xóm nghe tiếng kêu cứu liền kéo nhau chạy ra. Một cô gái thấy cảnh tượng kia thì rút điện thoại ra gọi cấp cứu ngay. Lát sau xe
cứu thương cũng đến, các y tá vội vàng giúp đỡ bà mẹ đáng thương kia bế
con gái mình đặt lên cái cáng được trải ga trắng muốt. Âm thanh từ chiếc còi xe cứ vang lên ko dứt, buồn thảm ai oán.........
Hạ Quyên.
Trường Đại học Banwa vốn là một nơi chốn bình yên
đối với mọi người theo học tại đây, nhưng dạo này nó bị quấy nhiễu khá
nhiều bởi những chiếc xe màu trắng đen có chiếc còi đỏ kêu réo rắt inh
tai ở trên nóc.
Chiếc xe Rolls Royce của tôi dừng lại ngay vỉa
hè cách trường chừng 4 - 5m. Tôi chỉnh lại chiếc áo khoác cùng với chiếc túi xách của mình rồi mới chịu bước xuống xe. Hôm nay có vụ gì mà cổng
trường mình đông vui thế nhở? Muốn biết thì phải lăn vào đó thôi >:).
Xe cảnh sát? o_O
Cảnh sát đến trường mình làm gì vậy? Hay là bắt trộm?
Ngó nghiêng một lúc thì tôi thấy anh chàng Trung tá Lưu Tử Kiên đang
đứng hỏi han bà cô hiệu phó của trường. Tôi cất tiếng gọi:
-Tử Kiên!!!
Nghe tiếng gọi tên mình, anh ta theo phản xạ loay hoay tìm kiếm. Tôi
vẫy tay ra hiệu với anh, anh chào bà hiệu phó rồi đi đến chỗ tôi.
-Chào Hoàng tiểu thư! Lâu rồi ko gặp!
-Chào anh. Hôm nay có chuyện gì mà anh đến trường em vậy ạ?
-À……
-Nói nghe xem nào! :-
-Có một vụ giết người, nạn nhân là sinh viên của trường này, anh đến đây để điều tra!
-What? Giết người ák? Là ai vậy anh?
-Chắc em ko biết đâu!
-Có nói ko thì bảo!??
Tôi đe dọa Tử Kiên bằng cách đưa tay vào phần hông của anh chuẩn bị….véo! Anh né qua một bên rồi cười nhẹ, nhỏ giọng:
-Từ từ…..nạn nhân được xác định là Diệp Lan Du, sinh viên năm I khoa Kĩ thuật, tử vong do vết đâm chí mạng vào tim. Đây là ảnh của cô ấy!
Tử Kiên đưa cho tôi một tấm ảnh 4x6 của một cô gái có mái tóc màu cà
phê đứng giữa cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ với nụ cười rất tươi.