h đi!??
Liễu Phi tròn mắt nhìn trực diện với khuôn mặt nhăn nhó của Nguyên. Cô nhíu mày lại đáp:
-Tôi cần gì phải khuyên chính mình. Tôi khuyên cậu là muốn tốt cho cả 3 người, tôi có làm gì đâu mà phải khuyên.
-Cô thích Nguyễn Hải Thanh!
Nguyên lên tiếng khẳng định chắc nịch. Đôi mắt đen láy của cậu dường
như có thể xoáy sâu vào tâm can của Liễu Phi. Bằng chứng là khi câu nói
vừa dứt, mọi dây thần kinh trong cơ thể cô như ngừng hoạt động.
-Tôi nói cấm có sai! – Nguyên quay mặt sang chỗ khác nhoẻn miệng cười.
Liễu Phi chọn cách im lặng. Cô cũng cười, nhưng ko phải vì vui. Nguyên
lặng lẽ đứng dậy, giọng pha chút hóm hỉnh để giảm bớt sự ngột ngạt:
-Đi vào thôi, mắc công cảm lạnh rồi lại đổ lỗi là do ra đây ngồi với tôi.
-…….Ừm!
Cô kéo chiếc khăn voan mỏng trên cổ mình cho đỡ lạnh rồi đứng lên cùng Nguyên đi vào trong.
-Ủa? Đâu mất tiêu rồi?
Nhận thấy sự vắng mặt của Nguyên, Hạ
Quyên dáo dác đảo mắt tìm kiếm anh. Cô đang định rời khỏi sảnh thì bỗng
có một bàn tay kéo cô lại, ko ai khác ngoài Hải Thanh.
-Em định đi đâu?
-Ơ….em định ra ngoài dạo tý…… (nói dối nhá :-
Hải Thanh ko đáp mà liếc mắt về phía bàn của Dương. Hạ Quyên đâu có giỏi nói dối, nhìn sơ qua là anh biết ngay.
Ko có!
-Em ra ngoài kiếm Đặng Thanh Nguyên đúng ko?
-Ơ....ừm. Tự nhiên anh ấy biến mất tiêu. – Hạ Quyên thật thà nói.
-Việc gì phải kiếm cậu ta, cậu ta có phải con nít đâu!
Hải Thanh cảm thấy tưng tức trong người, anh ko dám to tiếng với Hạ
Quyên vì một phần nơi đây đang có rất nhiều phóng viên dõi theo họ, hai
là anh ko muốn tình cảm bao năm nay bỗng dưng có một vết ố ko đáng có.
Hạ Quyên nhíu mày vì thái độ của Hải Thanh, cô ko phải là một đứa ngốc.
Anh chắc chắn đang bực bội chuyện gì đó, bằng chứng là tay cô đang bị
Hải Thanh bóp rất chặt.
-Đau, anh Hải Thanh......
Đôi
mắt Hải Thanh trở lại màu nâu vốn có của mình sau khi nghe thấy tiếng
rên của Hạ Quyên. Anh luống cuống thả tay cô ra. Hạ Quyên xoa xoa cổ tay đang đỏ ửng lên, cô khó chịu nói:
-Dạo này anh lạ lắm đấy nhé, hành xử kì cục. Em đi ra ngoài một chút rồi vào ngay!
-Hạ Quyên!!!
Hải Thanh gọi giữ Hạ Quyên lại, nhưng cô đã chạy ra khỏi sảnh mất rồi.
Anh đứng yên tại chỗ khổ sở nhìn theo. Hai bàn tay nắm chặt lại nghe
được cả tiếng răng rắc của khớp tay.
-Đặng Thanh Nguyên, tôi ko nể nang gì nữa đâu!
.
.
-Nguyên, anh đâu rồi?
-Hửm?
-Á!!!
Bỗng nhiên Nguyên xuất hiện từ đằng sau lên tiếng làm Hạ Quyên giật nảy cả mình. Cô thở phào trách cậu:
-Làm người ta hết hồn, lần sau là tát chết đấy nhá! :-
-Hì, kiếm anh có gì ko?
-Có gì là có gì? Ko thấy đâu thì đi tìm thôi.
-Tìm chi vậy? Quan tâm đến anh phải ko? – Nguyên cười đểu.
-Her, anh nằm mơ. Tại tí nữa có món bánh kếp tráng miệng rất ngon nên
ra gọi, ko ăn cũng được, đỡ tốn. – Hạ Quyên kiêu kì quay mặt sang chỗ
khác khoanh tay trước ngực.
-Chứ ko phải do để ý đến anh à?
Nguyên xụ mặt giọng buồn bã như một đứa con nít vừa bị cướp mất kẹo. Hạ Quyên lườm cậu nửa con mắt rồi nói:
-Giờ có đi vào ko thì bảo!?
-Đi! ^^
Thái độ thay đổi 180 độ chóng cả mặt. Khuôn mặt tươi như hoa của Nguyên khiến Hạ Quyên cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô mỉm cười nhẹ rồi quay
lưng đi vào trong, cậu cũng lẽo đẽo đi theo sau.
Lúc nãy khi Hạ Quyên đến, Nguyên đã nhanh chóng đẩy Liễu Phi ẩn vào một bụi cây gần
đó. Cô bước ra, nhìn hai bóng dáng một trai một gái xa xa khuất sau cửa
chính mà ko khỏi thở dài:
-Rốt cuộc......tình cảm của em là như thế nào vậy Hạ Quyên? Xin em đừng làm khổ cậu ấy!
-A trời ơi, sung sướng cuộc đời quá!!!
Hạ Quyên quăng cả thân hình của mình lên chiếc giường êm ái thật mạnh, rồi “phè phởn” hưởng
thụ cảm giác mát lạnh từ chiếc máy điều hòa. Nhật Anh lẳng lặng mặc kệ
cô chị của mình làm gì thì làm, có đập đầu xuống gối tự kỷ cũng được,
tóm lại cậu cứ đi tắm trước đã.
Nguyệt Uyên mở cửa bước vào, nom thấy em gái mình đang rất vô tư thoải mái nên nổi hứng trêu ghẹo một tí.
-Biết hưởng thụ quá ha. Gặp phải gia đình nghèo khó thì sao đây hả?
-Ơ chị, hehe, sao lại nói em nó như thế? >:)
-Bộ tôi nói sai sao? À đúng rồi, ko hiểu cũng phải. Vẫn còn đang chìm
đắm trong cảm giác lâng lâng từ cái kiss lãng mạn của Hải Thanh đúng ko?
Nguyệt Uyên vừa dứt lời thì thái độ của Hạ Quyên thay đổi trái ngược ngay lập tức. Cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu như treo cả hàng
trăm tảng đá. Khi bữa tiệc kết thúc đã có một sự kiện nho nhỏ mà thế nào ngày mai cũng sẽ được đăng lên trang nhất của các tờ báo.
-Hạ Quyên, ai đưa em về?
Hải Thanh chạy ra hỏi Hạ Quyên một cách vội vã. Cô nghiêng đầu khó hiểu nhưng vẫn bình tĩnh trả lời:
-Em về với Nhật Anh, có chuyện gì sao?
-À…..ko có gì. Định chúc em ngủ ngon!
-Hihi, được rồi, em cảm ơn, thôi bye nhé!
Hạ Quyên vẫy tay toan quay gót thì đột ngột bị Hải Thanh kéo lại, cô
chưa hiểu rõ sự tình như thế nào thì cảm giác ấm nóng nơi bờ môi đã nói
lên tất cả. Ánh đèn flash khắp nơi ko biết từ đâu xuất hiện nhiều vô kể.
Nụ hôn này chỉ kéo dài chưa đầy 10 giây. Hạ Quyên vẫn còn bất
ngờ mà lơ ngơ th
