Cô Dâu Của Thiếu Gia

Cô Dâu Của Thiếu Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323771

Bình chọn: 8.5.00/10/377 lượt.

cũng lười xem, chẳng qua, người đó là bạn học của anh trai em, em chỉ có thể vui vẻ mà nhận thư thôi!”

“Em muốn nhận lời anh ta sao?”

“Nhận lời? Nhận lời gì cơ?”

“Bình thường, sau khi nhận thư tình của một người, chẳng phải là người nhận sẽ đáp trả tình cảm của đối phương hoặc là nói lời xin lỗi sao?” Anh ngồi trước mặt cô, giống như một người thầy hiền lành đang ân cần dạy bảo.

“Thật vậy sao? Em còn cho rằng. . . . .chỉ cần nhận thư là sẽ xong chuyện rồi!” Phó Sồ Nhi chợt phát hiện, hình như mình đã ôm thêm một chuyện phiền toái vào người rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở nhíu lại.

Lệ Du Tư không khỏi bật cười, anh nghĩ cô gái nhỏ này đã quá ngây thơ rồi, nhưng mà, nụ cười trên môi cô đã biến mất, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào bức thư trong tay. Một cỗ tình cảm khác thường bất chợt nảy lên trong lòng anh.

Anh hẳn là phải sớm nghĩ đến. . . . . Không, phải nói rằng, chuyện này vốn là một chuyện vô cùng tự nhiên, một thiếu nữ ngây thơ trong sáng, xinh đẹp khéo léo giống như Sồ Nhi, người thích cô, e rằng không chỉ có một mình chàng trai này!

“Anh Tư, anh đang nghĩ cái gì vậy?” Phó Sồ Nhi nghiêng người, giơ lên cánh tay nhỏ bé huơ huơ ở trước mặt anh.

Lệ Du Tư bị tiếng nói trong trẻo của cô làm tỉnh lại, anh lắc lắc đầu cười nói: “Không có gì, Sồ Nhi, em bây giờ vẫn còn là học sinh, nói chuyện yêu đương. . . .hình như vẫn còn quá sớm, đúng không?”

“Anh Tư, anh nói chuyện cũng y chang như ba mẹ em, thiệt là lạc hậu!” Cô bướng bỉnh, khinh thường nhìn anh: “Anh biết không? Một số bạn nữ trong lớp em đã bắt đầu yêu đương rồi đấy, sau đợt nghỉ hè năm hai, nghe nói đã có hai người phải đi ‘gắp trẻ con’, tuy rằng bọn họ không nói, nhưng tất cả mọi người đều biết, chỉ là giả bộ làm như không biết mà thôi.”

“Gắp trẻ con?” Ngữ khí của Lệ Du Tư có chút buồn bực, mày rậm khẽ nhếch lên.

“Ừ, chắc là rất đau!” Cô vô cùng đồng tình gật đầu nói.

“Sao lại đau ——” Bỗng nhiên anh im bặt, bừng tỉnh hiểu ra, bật cười không ngớt: “Thì ra là vậy, tiểu gia hỏa, suýt chút nữa thì anh bị em làm cho ngớ ngẩn rồi, người hiện đại mà nói những từ quái lạ cũng nhiều thật!”

“Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy? Em nghe chả hiểu gì cả.” Cô quăng bức thư lên bàn, mắt đẹp rũ xuống nhìn bức thư, thần thái yên tĩnh giống như người lớn: “Em không muốn nói chuyện yêu đương, không phải bởi vì em còn nhỏ, mà là vì em không muốn yêu nam sinh này, bởi vì em nghĩ mình sẽ không thích anh ấy! Vậy nên ngày mai em sẽ từ chối, nhưng mà. . . . Nếu anh ấy tức giận hoặc khóc thì em phải làm sao bây giờ?”

Nói xong, cô lo lắng nhìn anh, khuôn mặt bé nhỏ hiện lên vẻ hoang mang và khó xử.

Anh đưa tay vuốt ve từng lọn tóc mềm mại của cô, mỉm cười nói: “Nếu là một người đàn ông tốt thì họ sẽ vô cùng phong độ mà chấp nhận kết quả, cho dù kết quả đó có phải là điều mà anh ta muốn hay không, Sồ Nhi, nếu em lo lắng, ngày mai lúc tan học, anh đến đón em, như vậy thì em có thể. . . . .”

“Không cần!” Cô kiên định lắc đầu, lập tức phát hiện vẻ mặt của anh có chút kinh ngạc, nhưng mà, cô cảm thấy thật cao hứng, bởi vì bản thân mình cũng có thể khiến anh kinh ngạc như vậy: “Chuyện này tự em có thể giải quyết được mà! Anh Tư, nếu ngay cả một chuyện cỏn con này mà em cũng không có biện pháp xử lý, chẳng phải là rất vô dụng hay sao?”

“Đừng cậy mạnh!” Anh nhìn cô chăm chú, chậm rãi lắc đầu giống như đang nhắc nhở.

“Em biết mà!”

Cô cười tít mắt gật gật đầu, vẻ mặt đáng yêu giống như đột nhiên lại trở thành cô bé mười lăm tuổi, cầm cuốn sách toán ở trên bàn học, để xuống trước mặt anh.

“Anh Tư, nếu anh rảnh rỗi quan tâm đến chuyện thư tình của em, vậy thì làm ơn hãy giúp em môn này đi! Ngày mai. . . . Lớp em kiểm tra toán rồi!”

Chín giờ tối, Lệ Du Tư trở về nơi ở của mình, từ trong miệng người làm anh mới biết, ông nội đã ở đây đợi hơn ba tiếng đồng hồ. Anh hiểu lý do tại sao ông đến đây, vậy nên, vẻ mặt của anh từ đầu đến cuối hoàn toàn lạnh nhạt.

“Cháu không đồng ý!” Nghe xong ý đồ của ông nội, vẻ mặt của anh lại càng lạnh hơn.

Lệ Đức Minh ngồi trước mặt cháu trai, cố ý cười hề hề làm hòa nói: “A Tư, chúng ta cũng là vì muốn tốt cho cháu, nếu cháu có thể dành chút thời gian rảnh. . . . .”

“Cháu không rảnh, một chút thời gian cũng không thể dành ra được, ông nội, xin ông trở về nói với bà ngoại, chuyện này cháu tuyệt đối không đáp ứng!”

“A Tư, không phải là cháu đã nói với ta, bây giờ mỗi chiều thứ bảy cháu đều không có bận việc gì sao? Vậy thì cứ chọn buổi tối thứ bảy, thu xếp tìm một nhà hàng. . . .”

Đối với đề nghị của ông nội, Lệ Du Tư chỉ trưng ra một nụ cười mê người, nhưng miệng thì lại cự tuyệt: “Cháu không có thời gian, nhất là chiều thứ bảy, ông nội, xin hãy trở về nói với bà ngoại, đối với chuyện này, một chút hứng thú cháu cũng không có!”

Hôm sau, nhân lúc mọi người không ai để ý, sự kiện thư tình đã kết thúc. Sau khi ‘đàm phán’ với đối phương trở về nhà, Phó Sồ Nhi hoàn toàn không nói năng gì, khi đối mặt với mọi người, cô chỉ cười cười một cách thần bí, đối với vấn đề của bọn họ lại càng không muốn trả lời, vì vậy, chuyện giữa Lệ Du Tư và


XtGem Forum catalog