ận tổng giám đốc tập đoàn Mạnh thị, nhất định là bận tối mày tối mặt với hai bên. Nhưng tôi còn chưa cảm thấy hạ cờ và buôn bán đi ngược lại nhau. Thật ra thì hai cái đều là đang đánh trận, để xem ai có thiên phú cao, kỹ xảo tốt, đủ nhẫn nại. Người kia là người nhà họ Doanh, hơn nữa, cuộc làm ăn này tôi đã bố trí rất lâu, không có lý do gì mà từ bỏ."
"Cũng không phải là muốn cậu từ bỏ, mà là hoãn lại một chút. Tôi nghe được vài tin đồn không tốt trong nội bộ câu lạc bộ, gây bất lợi cho cậu. Cho nên, 'anh ta' bảo tôi tới nói cho cậu biết, chậm mà chắc." Vẻ mặt Ưng Trí Lôi thay đổi, trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Không, tin tức này sẽ được công bố với truyền thông trong thời gian sắp tới, hoãn không được! Hơn nữa, trên đời này, bất cứ thứ gì tôi cũng không có lý do thua. Bất kể...là chuyện gì." Mấy chữ cuối cùng, giọng điệu của anh vô cùng trầm, phảng phất như đang tự lẩm bẩm, tự thuyết phục mình phải tin.
"Sồ Nhi, chuyện trên báo viết . . . là thật à?" Sau khi tan học, một người nổi tiếng là tay xào cổ phiếu bước tới cạnh Sồ Nhi, hỏi.
Phó Sồ Nhi đang dọn dẹp sách bút lắc đầu với nam sinh tò mò này: "Chuyện gì? Gần đây mình rất ít đọc báo, không rõ lắm."
"Chính là vị hôn phu của cậu thu mua ——" Cậu ta cười khan, dường như cũng nghe được tin đồn về hôn lễ lần trước, "Xin lỗi. Chắc anh ấy cũng được tính là vị hôn phu của cậu nhỉ! Gần đây trên lqđ truyền thông đều sôi nổi đưa tin chuyện này. Đó chính là vị hôn phu của cậu thu mua một tập đoàn cùng ngành khác. Bây giờ là tập đoàn độc chiếm giới bách hóa rồi!"
"Vậy à?" Phó Sồ Nhi cười, nhún vai, "Mình chưa bao giờ quan tâm những chuyện này. Anh Tư luôn chỉ chọn chuyện tốt nói cho mình. Anh ấy luôn nói trong cái đầu nhỏ của mình chỉ cần chứa mình anh ấy là đủ rồi, thêm một chút anh ấy không cho phép. Anh ấy không cho những chuyện khác chiếm lấy vị trí của anh ấy trong lòng mình. Thật là người đàn ông bá đạo, phải không?"
"Anh ấy đối xử với cậu thật tốt. Sồ Nhi, mình nghĩ, lấy ánh mắt của một người đàn ông mà nhìn, quả thực anh ấy rất yêu cậu."
"Vậy à?" Cô vẫn cười, nhún vai. Sâu trong lòng cô vẫn không quên được, tất cả lên men trong lòng cô, tình cảm sinh ra cũng đã sớm biến chất.
Điều cô quan tâm ấy à, đã sớm không liên quan gì tới chuyện hai người nói hôm đó. Cô phát hiện lúc đó điều mình quan tâm nhất là rốt cuộc Lệ Du Tư có yêu cô hay không?
Không phải là năm năm trước, mà là lúc này, anh yêu cô thật ư?
"Em có chuyện gì à?" Lệ Du Tư về tới nhà, vừa đi vào thư phòng đã nhìn thấy Phó Sồ Nhi đứng trong phòng, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Trong khoảnh khắc, anh cho rằng mình không cẩn thận đã trở về quá khứ. Có điều, anh lập tức phản ứng kịp, hỏi với giọng lạnh nhạt.
Giờ phút này, sắc mặt anh có vẻ tái nhợt, dưới áo sơ mi rộng mở, có thể lờ mờ thấy được vòng băng d.đ.l.q.đ quanh ngực. Phó Sồ Nhi không nhịn được, xông lên trước kéo cổ áo anh ra, lo lắng nói: "Anh hai gọi điện cho em nói anh bị người tập kích bị thương! Anh không sao chứ?"
"Không sao, chỉ bị rạch một dao, khâu mấy mũi là được rồi." Anh cười, đẩy cô ra, sau đó lướt qua cô tiến vào thư phòng.
"Có thật không? Nghe nói anh chảy rất nhiều máu . . ."
Anh quay lại, cười nhạt, nhìn cô dò xét: "Bất kể là ai nói tường tận tỉ mỉ cho em, người đó đúng là thổi phồng quá rồi!"
Phải không? Anh không có chuyện gì thật à? Nếu anh cứ như vậy mà chết đi. . . Nếu. . . cũng chỉ là nếu, anh chết, mà cô không còn được gặp lại anh nữa, cô nên làm cái gì bây giờ?!
Suýt chút nữa cô bị ý nghĩ trong đầu dọa phát khóc. Không! Cô không thể! Ngay lập tức, cô phát hiện một chuyện mà mình nên biết sớm, đó chính là năm năm qua, anh đã cắm rễ thật sâu trong lòng cô, trăm ngàn sợi tơ, cũng đã sớm không phân rõ rồi!
"Anh Tư, chúng ta . . ." Cô muốn nói cho anh biết để hai người tiếp tục lần nữa. Nhưng khi lời nói đã lên tới cổ họng thì lại nghẹn lại!
Lúc này, anh chặn lời cô, vẻ mặt lạnh nhạt dò xét khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ muốn nói lại thôi của cô: "Em từng nói em muốn rời đi, phải không?"
"Anh Tư. . ." Sao bỗng dưng anh ấy lại nói như vậy chứ? Tim Phó Sồ Nhi đập lỡ một nhịp, xuất hiện một chút dự cảm bất thường.
"Anh để em đi."
"Cái gì?! Tư. . ."
Suýt chút nữa là cô đứng không vững, cả người như thể bị sét đánh. Anh đang nói gì vậy? Vì sao . . .Vì sao cô như đã hiểu, rồi lại tình nguyện mình vĩnh viễn không hiểu chứ?!
Anh nói. . . muốn để cô đi ư?
"Chỉ là, anh có một điều kiện." Đôi mắt đen như mực của anh sâu thẳm như hồ nước, bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng, khiến người ta không biết lúc này trong lòng anh đang nghĩ gì.
Phó Sồ Nhi nín thở chờ đợi. Cô không biết là lời nói gì sẽ phát ra từ môi anh. Cô sợ. . . Nhưng lòng của cô lại chờ mong như vậy. Bởi vì, rất có thể điều kiện này là hy vọng cuối cùng để cô có thể ở lại bên anh.
"Tuy em chưa từng trở thành vợ của Lệ Du Tư anh nhưng quan hệ thân thiết giữa chúng ta là điều thật sự, không thể phủ nhận. Anh chỉ có một điều kiện, đó chính là nhà họ Lệ anh không cho lqđ phép huyết mạch gia tộc mình trôi dạt bên ngoài. Nếu em đã mang thai cốt nhục của anh vậy