pacman, rainbows, and roller s
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325922

Bình chọn: 9.00/10/592 lượt.

Sự tình phát triển đến đây, nếu cô còn không hiểu được, thì thật sự cô đúng là heo rồi.

Tả Phán Tình định lùi lại, thì tay lại bị Hiên Viên Diêu giữ chặt, ngoài cửa, truyền đến tiếng kêu thê lương của cô bé đáng thương kia. Tim đập

nhanh hơn, cô cắn răng một cái, trở tay nắm lấy tay của Hiên Viên Diêu.

“Tôi xin anh, anh thả cô bé ra đi.”

“Chỉ như vậy thôi sao?” Hiên Viên Diêu cười nhạt, khóe môi mang theo một tia nghiền ngẫm: “Lời thỉnh cầu này của em thật đúng là một chút thành ý cũng không có.”

“Hiên Viên Diêu, tôi cầu xin anh thả cô bé đi.” Cô bé đó mới mười lăm

tuổi, nếu bị bắt đến nơi đó, thì cả đời sẽ bị hủy hoại mất.

Hiên Viên Diêu rất đắc ý, duỗi cánh tay ra, kéo Tả Phán Tình vào trong

ngực mình, ngồi lên trên đùi anh ta, phả hơi thở đảo qua cổ của cô, cô

chỉ cảm thấy nơi cổ mình lạnh buốt: “Hiên Viên Diêu, anh buông ra.”

“Tôi nói rồi, tôi sẽ buộc em phải cầu xin tôi.” Hiên Viên Diêu phất phất tay, cô bé kia lại bị dẫn vào.

“Tả Phán Tình, bắt em đổi lấy cô ta.”

“. . . . . .” Tả Phán Tình không nói, con mắt tràn đầy ý chí quật cường: “Tôi đã kết hôn rồi.”

“Tôi biết.” Hiên Viên Diêu vỗ vỗ tay: “Tôi cho em thời gian một tháng,

chỉ cần một tháng, em ở lại đây. Tôi sẽ làm cho em yêu tôi.”

“Không có khả năng.” Cho cô một năm đi chăng nữa, cô cũng sẽ không yêu Hiên Viên Diêu.

“Tôi vẫn cho rằng, trên thế giới này không có chuyện gì là không có khả

năng.” Nhẹ nhàng vân vê lòng bàn tay Tả Phán Tình, Hiên Viên Diêu hướng

đến gần cô một chút: “Mấy ngày trước, em vừa mới nói, em sẽ tuyệt đối

không cầu xin tôi. Hiện tại thì sao? Em đang làm gì?”

Một trận rùng mình từ bàn chân truyền lên đến tận tim Tả Phán Tình. Hiên Viên Diêu đã sớm mưu tính mọi việc, anh ta giăng lưới chỉ chờ cô nhảy

xuống.

“Hiên Viên Diêu. . . . . .” Giọng nói có vài phần vỡ vụn, từng trận lại

từng trận lạnh lẽo. Cô đột nhiên hiểu được, người đàn ông trước mắt này, rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ.

“Tính kiên nhẫn của tôi tốt lắm.” Hiên Viên Diêu cảm giác được sự run

rẩy của cô, cánh tay càng ôm chặt, giọng nói mềm mại du dương: “Tôi có

thể chờ em đồng ý. Nhưng nó thì chưa chắc có thể chờ được.”

Cứng ngắc quay đầu đi, phía sau là cô bé kia, vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt

sớm sưng lên vì khóc, đi vào nhìn thấy vũng máu kia, một chút âm thanh

cũng không phát ra. Ngơ ngác đứng ở đó, hai mắt mờ mịt mà trống rỗng.

Đối với mọi thứ xung quanh, đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Hiên Viên Diêu đến gần Tả Phán Tình, giọng nói mang theo vài tia tà khí: “Ở Mỹ có đám người giới thượng lưu, đặc biệt thích chơi loại non nớt

này. Điều kiện như nó, đêm đầu tiên, ít nhất có thể bán đấu giá đến hơn

một trăm vạn USD. Em nói xem, nếu tiếp qua một tháng nữa, đem nó đặt

trong phòng đấu giá. Việc đó sẽ thú vị như thế nào?”

“Câm miệng.” Tả Phán Tình nghe không nổi nữa, Hiên Viên Diêu nhất định

là cố ý. Cô biết, nhưng nhìn thấy vẻ trống rỗng và tuyệt vọng trong mắt

cô bé kia, cô không thể tưởng tượng nổi, một cái cô bé lại vừa mới chứng kiến nỗi đâu mất đi cả cha lẫn mẹ. Rồi lập tức phải đến nơi đó, làm đồ

chơi cho kẻ có tiền. Đây là chuyện tàn nhẫn cỡ nào chứ?

“Hiên Viên Diêu, mục đích của anh không phải là tôi sao? Anh thả cô bé đi.”

“Được.” Hiên Viên Diêu gật đầu: “Rất thẳng thắn. Tôi thích em ở điểm ấy.”

Phất phất tay, có người mang cô bé đó rời đi. Tả Phán Tình quýnh lên, túm lấy áo Hiên Viên Diêu: “Anh, anh muốn đổi ý?”

“Sao lại như thế?” Hiên Viên Diêu nắm tay cô, nhìn đầu ngón tay mảnh khảnh của cô, đặt ở bên môi khẽ hôn một cái.

“Nó vốn ở ký túc xá của trường. Tôi sẽ cho người đưa nó về đó. Em yên tâm, tôi đã đáp ứng với em, sẽ không làm thương tổn nó.”

Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra, cảm giác sức lực của toàn thân đều mất

hết. Thân thể như nhũn ra, dĩ nhiên cũng không có sức đứng lên.

Lúc này Hiên Viên Diêu ôm lấy cô, rời khỏi phòng ăn đi lên lầu. Cả người Tả Phán Tình bắt đầu cứng ngắc, run rẩy.

“Hiên Viên Diêu, anh không được đụng vào tôi.” Đáp ứng là một chuyện,

làm lại là một chuyện khác, cô không có cách nào chấp nhận Hiên Viên

Diêu được. Tuyệt đối không có khả năng.

Cảm giác được sự sợ hãi và kháng cự của cô, Hiên Viên Diêu cũng không nói gì. Trực tiếp đi lên lầu ba, phòng anh ta.

Đặt Tả Phán Tình lên giường, nhìn thấy sự e ngại trong mắt cô, Hiên Viên Diêu ngồi xuống bên giường: “Yên tâm, tôi sẽ không chạm vào em. Tôi nói cho em một tháng. Tả Phán Tình, tôi có lòng tin với bản thân mình, một

tháng sau, nhất định em sẽ yêu tôi.”

Trong lòng Tả Phán Tình thật sự nhẹ nhàng thở ra, nhìn thấy trên mặt

Hiên Viên Diêu có sự chắc chắc: “Hiên Viên Diêu, nếu một tháng sau tôi

không yêu anh thì sao.”

Hẳn là anh ta sẽ thả cô đi chứ?

“Em nhất định sẽ yêu tôi.” Hiên Viên Diêu, thiếu chủ trẻ nhất của Long đường, sẽ không nhận một đáp án cự tuyệt.

Tả Phán Tình nhắm hai mắt lại, vừa mới trải qua một buổi trưa hỗn loạn, cô cảm thấy mệt, thật là mệt chết đi được.

“Ngủ một chút đi.” Hiên Viên Diêu nhìn thấy cô mệt mỏi, cũng không ép

cô: “Em có thời gian một tháng ở trong này. Tôi có thể chờ em.”

Không nhìn mặt anh ta, kéo cao chăn l