i với hai xác chết trên mặt đất: “Người đã mang đến rồi.”
Phía sau bọn họ, một cô gái thoạt nhìn khoảng mười lăm, mười sáu tuổi,
tóc dài được cột thành đuôi ngựa sau đầu, trên người còn mặc đồng phục
trung học của một trường nào đó của Mỹ.
Lúc này thấy hai thi thể trên đất, sợ hãi trên mặt lập tức chuyển thành khiếp sợ, rất nhanh vọt lên.
“Ba. Mẹ.”
“Ba, mẹ…”
Cô gái hoàn toàn không thể khống chế nước mắt của mình, cô lắc lắc ba, lại đẩy đẩy mẹ, nhưng không ai trả lời cô.
“Ba. Mẹ…”
Mặc kệ cô có kêu như thế nào, người trên đất đã ngừng hô hấp, không còn để ý đến cô nữa.
“Cậu chủ. Xử lý con bé như thế nào?”
Người nọ kéo Lý Đan Kỳ trở lại, đứng bên người Hiên Viên Diêu thái độ cung kính.
Hiên Viên Diêu nhìn Tả Phán Tình vẫn đang nắm cổ áo của mình, thản nhiên mở miệng: “Nó bao nhiêu tuổi?”
“Mười lăm.”
“Không nhỏ.” Hiên Viên Diêu cười đến tà ác, ánh mắt đảo qua cô gái có
thân thể mảnh mai non nớt: “Đem đến chỗ dì Hương dạy dỗ một tháng, để nó tiếp-khách.”
“Hiên Viên Diêu.”
Rốt cuộc Tả Phán Tình không nghe nổi nữa, nhìn bóng dáng cô gái đang quỳ trên đất khóc thảm thiết mà chỉ cảm thấy Hiên Viên Diêu nhất định chính là ác ma.
“Anh không phải là người, anh có nhân tính hay không? Cô bé mới mười lăm tuổi, vừa rồi anh nói cái gì? Anh cho con bé đi tiếp khách sao?”
“Tả Phán Tình. Người phản bội Long đường, chỉ có một kết cục, chính là
chết.” Ý cười trên mặt Hiên Viên Diêu biến mất không còn dấu vết, bắt
lấy tay Tả Phán Tình: “Không riêng gì người phản bội mà còn có người nhà của người đó. Tôi để lại mạng sống cho nó. Đã là rất nhân từ rồi.”
“Anh không phải là người.” Tả Phán Tình muốn rút tay mình ra, nhưng làm
sao cũng không giật ra được: “Anh thả con bé ra, anh có nghe không?”
Hiên Viên Diêu căn bản không nhìn Tả Phán Tình, ánh mắt quét đến cô gái
quỳ trên đất không ngừng kêu ba mẹ, không ngừng khóc, mày hơi nhíu lại:
“Đem nó đến chỗ dì Hương đi.”
“Vâng.” Hai người nhanh chóng đứng dậy, đi đến bên cạnh cô gái kia, một trái một phải kéo tay cô bé ra ngoài.
“Ba. Mẹ. Các người là ai? Các người đang làm gì? Các người buông tôi
ra…” Cô bé kêu lên, không ngừng giãy giụa. Vẻ mặt Hiên Viên Diêu vẫn bất động, Tả Phán Tình chịu hết nỗi, oán hận liếc Hiên Viên Diêu.
“Anh thả cô ấy ra. Anh có nghe không?”
“Em đang ra lệnh cho tôi sao?” Hiên Viên Diêu nhìn thuộc hạ đã kéo cô bé kia ra đến cửa: “Em cảm thấy em là ai?”
“Hiên Viên Diêu. Anh thả cô bé ra.” Quả thật Tả Phán Tình không thể
tưởng tượng, cô gái như hoa mới nở lại lâm vào vận mệnh này: “Không cho
phép anh mang con bé đi tiếp-khách, anh không được đưa con bé đến nơi
đó, anh có nghe không?”
Đối với lời nói của cô, Hiên Viên Diêu để ngoài tai, cầm lấy tay cô kéo
lại, làm thân thể cô càng gần mình thêm: “Em cầu xin tôi.”
Thân thể Tả Phán Tình ngừng một chút. Đột nhiên hiểu được ý của anh ta.
………… Edit: Iris
Beta: Wynnie & Phong Vũ
Đối với lời nói của cô, Hiên Viên Diêu ngoảnh mặt làm ngơ, cầm lấy
tay cô xoay một cái làm cho người cô càng đến gần mình hơn: “Em cầu xin
tôi đi.”
Tả Phán Tình khựng lại một chút. Đột nhiên liền hiểu được ý của anh ta.
“Hiên Viên Diêu.” Tả Phán Tình cảm thấy hơi khó thở, trừng mắt nhìn Hiên Viên Diêu đang cầm tay mình, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng, thon dài
mà cân xứng. không giống với tay của Cố Học Văn, tay anh ta giống như
đôi tay của một nghệ sĩ, nhưng có ai biết đôi tay này đã dính đầy máu
tươi?
“Anh sẽ không thực hiện được.”
“Em có thể thử xem.” Vẻ mặt Hiên Viên Diêu không động. Bên kia, cô bé
đáng thương ấy đã bị kéo ra khỏi phòng ăn. Tả Phán Tình không cần nghĩ,
cũng đoán được cô bé đó đã bị đưa ra phòng khách, sau đó là ngoài cửa,
cuối cùng là . . . . .
“Hiên Viên Diêu, anh thả cô bé ra.”
“Em cầu xin tôi đi.”
Vẫn là câu nói kia, đôi mắt Hiên Viên Diêu lóe ra vài phần nghiêm túc:
“Kỳ thật tôi chưa bao giờ để ý tới lời cầu xin của người khác. Nhưng nếu người đó là em, tôi có thể cân nhắc một chút.”
“Hiên Viên Diêu.” Tả Phán Tình cảm giác đầu ngón tay của anh ta lạnh như băng, lúc này đang cầm lấy cổ tay cô. Ánh mắt nhìn về phía sau, một đám người mặc đồ đen đứng bất động. Thang Á Nam đứng ở nơi đó, phất phất
tay, lập tức có người đến thu dọn sạch sẽ hai cái xác nằm trên mặt đất.
Đó là hai mạng người. Nhưng trong tay Hiên Viên Diêu, chỉ như là giẫm
chết hai con kiến mà thôi. Thân thể từng trận từng trận rét run. Cái
loại lạnh lẽo này theo cổ tay từ từ chạy vào tim cô.
Trong đầu một mảnh hỗn loạn. Trịnh Thất Muội, cô đột nhiên nghĩ tới
Trịnh Thất Muội, ánh mắt nhìn khắp phòng khách. Sao lấy giấy tờ lại lâu
như vậy?
Như biết trong lòng cô đang nghĩ gì, trong mắt Hiên Viên Diêu hiện lên
một tia đắc ý: “Có phải em đang rất ngạc nhiên vì sao Trịnh Thất Muội
còn chưa trở về không?”
Tả Phán Tình lại cả kinh, nhìn Hiên Viên Diêu, lại nhìn vào mắt Thang Á Nam: “Anh, anh đã làm gì cô ấy?”
“Không có gì.” Hiên Viên Diêu nhìn Thang Á Nam: “Á Nam rất bảo vệ người
bạn tốt của em, sẽ không để cho cô ấy phải thấy cảnh tượng đẫm máu thế
này đâu. Bây giờ chắc cô ấy đang ngủ rất say.”