vậy, làm bạn bè cũng không tồi.
Hai bóng dáng đẹp mắt bước vào sàn khiêu vũ. Hiên Viên Diêu cao lớn đẹp
trai, giơ tay nhấc chân đều lộ vẻ tao nhã. Tả Phán Tình tươi trẻ thanh
lệ, nét mặt vô cùng linh động.
Sự kết hợp này không nghi ngờ gì làm người khác chói mắt, gần như muốn áp chế sự nổi bật của cô dâu và chú rể.
Thang Á Nam không giỏi khiêu vũ, đứng mãi bên cạnh Trịnh Thất Muội,
Trịnh Thất Muội vốn muốn ăn chút gì đó, nhìn thấy Tả Phán Tình khiêu vũ
với Hiên Viên Diêu thì sửng sốt một chút, bắt lấy tay Thang Á Nam.
“Đi, chúng ta cũng khiêu vũ.”
“Tôi nhảy không tốt.” Nét mặt Thang Á Nam có chút khó xử. Trịnh Thất
Muội lại liếc anh một cái: “Nhảy được hay không cũng không quan trọng.
Quan trọng là anh đưa tôi đến bên cạnh Hiên Viên Diêu, đổi bạn nhảy với
anh ta, đổi Tả Phán Tình ra đây.”
“Em…”
“Đừng tưởng là tôi không nhìn ra được.” Khả năng quan sát của Trịnh Thất Muội rất tốt, nhìn thấy rất rõ ràng: “Ánh mắt anh ta nhìn Phán Tình,
như là nhìn con mồi tươi ngon vậy. Nếu anh ta muốn Phán Tình thay đổi
chủ kiến. Bảo anh ta từ bỏ đi.”
Thang Á Nam nói không nên lời, bị Trịnh Thất Muội kéo tay, cũng vào giữa sàn khiêu vũ.
Đám người Long đường lúc này cùng nhau vỗ tay, Hiên Viên Diêu khiêu vũ,
mọi người đều đã thấy qua. Sinh nhật hàng năm của anh ta, sinh nhật của
ông chủ, Hiên Viên Diêu đều sẽ nhảy một điệu.
Nhưng Thang Á Nam khiêu vũ, thật đúng là chưa ai thấy qua, hôm nay có thể chứng kiến, hẳn là xem như được mở rộng tầm mắt.
Bước nhảy của Thang Á Nam có chút trúc trắc. Anh ta có học qua, nhưng
lâu rồi không nhảy, bước nhảy cũng không thành thục. Trịnh Thất Muội là
cao thủ khiêu vũ, ý bảo Thang Á Nam đi theo nhịp của cô.
Tiếp hai vòng, vậy mà cũng không giẫm phải chân của Trịnh Thất Muội.
Thân thể rất nhanh xoay đến trước mặt Hiên Viên Diêu, Trịnh Thất Muội
nháy mắt ra hiệu. Thang Á Nam đành vươn tay, kéo Tả Phán Tình về phía
này, lại đưa Trịnh Thất Muội về phía Hiên Viên Diêu.
“Đổi bạn nhảy một chút.” Thang Á Nam mặt không đổi sắc nhìn Tả Phán Tình, không xác định được anh ta có đang tức giận hay không.
Tả Phán Tình sửng sốt một chút, rất nhanh liền hiểu được đây là ý của Trịnh Thất Muội.
“Cám ơn.” Nhưng không cần. Cô tin cô có thể khiến Hiên Viên Diêu thả mình ra.
“Không có gì.” Thang Á Nam nhìn Trịnh Thất Muội và Hiên Viên Diêu xoay
vòng, mày hơi nhướng, phát hiện trong lòng xuất hiện một chút khó chịu.
“Anh có yêu Thất Thất không?”
Tả Phán Tình thừa dịp này hỏi ra vấn đề của mình, nhìn sắc mặt đông lạnh của Thang Á Nam, trong lòng cô hơi phì cười, một người đàn ông như
Thang Á Nam, e là so với Cố Học Văn lại càng không dễ dàng nói tiếng yêu ra khỏi miệng.
“Mặc kệ anh có yêu cô ấy hay không, tôi hi vọng anh đối xử tốt với cô ấy. Cô ấy xứng đáng để anh làm như vậy.”
Thang Á Nam trầm mặc, mắt nhìn thấy ý muốn bảo vệ Trịnh Thất Muội trên mặt Tả Phán Tình, thản nhiên gật đầu.
Tả Phán Tình nở nụ cười, không đợi anh ta nói gì, thân thể lần nữa bị
người khác kéo qua, Hiên Viên Diêu lạnh mặt trừng Thang Á Nam một cái.
“Đổi bạn nhảy.”
Kéo Tả Phán Tình vào ngực mình, cảm giác được cô kháng cự, đôi môi mỏng nhếch lên, hừ lạnh một tiếng.
“Tả Phán Tình, tôi đã đồng ý với em, thì sẽ thực hiện được lời hứa của
mình, hy vọng em cũng thực hiện lời của em. Nếu đến nhảy em cũng không
chịu nhảy cùng tôi một điệu, vậy tôi không ngại nhuộm máu hôn lễ này. Em biết là tôi làm được mà.”
“Hiên Viên Diêu.” Tả Phán Tình theo bản năng liếc nhìn sang Trịnh Thất
Muội, phát hiện sắc mặt cô ấy hơi tái nhợt, quay sang trừng mắt với Hiên Viên Diêu: “Thất Thất chỉ là lo lắng cho tôi. Hơn nữa cô ấy cũng là gả
cho thuộc hạ của anh, anh nói vậy là có ý gì chứ?”
“Không có ý gì cả.” Hiên Viên Diêu xoay cô một vòng, nhìn sắc mặt trắng
bệch của cô: “Thoái mái đi, nhảy với tôi. Em đồng ý với tôi rồi.”
Thân thể Tả Phán Tình trước sau vẫn cách anh ta một cánh tay, lại xoay
một vòng, cô nhìn Hiên Viên Diêu: “Nếu anh dám tổn thương Thất Thất, tôi nhất định sẽ liều mạng với anh.”
“Ôi?” Hiên Viên Diêu cười nhạt, đưa mặt đến gần Tả Phán Tình: “Tả Phán
Tình, vì người khác mà liều mạng với tôi? Vậy nếu tôi muốn lên giường
với em thì sao?”
“Hiên Viên Diêu.” Tả Phán Tình hạ giọng, vẻ mặt tràn đầy tức giận: “Anh thật vô sỉ.”
“Tin tôi đi, em còn chưa gặp qua cái gì là vô sỉ đúng nghĩa đâu.” Bàn
tay to của Hiên Viên Diêu ôm eo cô, xoay cô một vòng: “Hẳn là em nên
mừng vì tôi không có thói quen ép buộc phụ nữ. Nếu không, em cho là em
thoát được sao?”
Mặc kệ là trước đây ở thành phố C, hay bây giờ ở Mỹ. Nếu anh ta thật sự
muốn làm gì Tả Phán Tình, với anh ta mà nói, cực kỳ đơn giản.
Tả Phán Tình không muốn tiếp tục đề tài này nữa, nghe khúc nhạc sắp kết
thúc, cô ngẩng đầu: “Anh nói, một điệu nhảy, tôi không còn nợ anh nữa.”
“Đúng. Tôi đã nói vậy.”
Tả Phán Tình không hề mở miệng, mãi đến khi khúc nhạc kết thúc, trên
trán cô thấm ra một lớp mồ hôi, một giây sau khi vũ khúc dừng lại, rất
nhanh từ bên cạnh anh ta lui ra, vọt về phía bên kia.
Cùng lúc, Trịnh Thất Muội cũng đi đến, vẻ mặt lo âu nhìn
