Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224763

Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.

ng thời ngây ra. Nhìn cảnh Tả Phán Tình tựa vào

người Hiên Viên Diêu, còn cả vẻ mặt hưởng thụ của Hiên Viên Diêu nữa.

Đây là cái tình huống gì vậy?

“Chủ, chủ tịch. Kỷ tổng tìm anh.” Thư ký rụt cổ, có một cảm giác mình tự đâm đầu vào chỗ chết.

Tả Phán Tình a một tiếng, tay chân cùng lúc rời khỏi người anh ta. Sắc mặt lập tức xấu hổ tới cực điểm.

Hiên Viên Diêu làm như là người không có việc gì, bình thản ung dung

đứng dậy, ánh mắt liếc nhìn Tả Phán Tình một cái, cô cúi đầu, đang chuẩn bị rời đi. Anh ta lại kéo tay cô lại.

Mở lòng bàn tay cô ra, đặt đồ vào trong đó rồi giúp cô khép tay lại,

vẻ mặt dịu dàng nhìn cô: “Đồ của cô, trả lại cho cô. Lần sau đừng làm

như vậy nữa.”

Có ý gì chứ? Tả Phán Tình trừng mắt nhìn anh ta một lúc lâu, nhanh

chóng phản ứng lại, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ: “Hiên Viên Diêu, anh ——”

“Đi ra ngoài đi.” Hiên Viên Diêu cười rất đắc ý, ánh mắt nhìn về phía hai người còn lại, ý bảo thư ký đi ra ngoài. Kỷ Vân Triển ở lại.

“Anh có việc gì không?”

“. . . . . .” Kỷ Vân Triển bị màn vừa rồi làm cho kinh hãi, trong

khoảng thời gian ngắn nhất thời không biết mình muốn nói gì, chỉ ngơ

ngác nhìn Tả Phán Tình, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Tả Phán Tình và Hiên Viên Diêu? Cái này, cái tổ hợp này cũng quá quái dị đi.

Tả Phán Tình nhận thấy ánh mắt Kỷ Vân Triển, cúi đầu, nhanh chóng đi ra. Từ đầu tới cuối không có nhìn vào mắt Kỷ Vân Triển.

“Kỷ tổng giám đốc, có việc gì sao?”

Hiên Viên Diêu ngồi xuống, ánh mắt đảo qua mặt Kỷ Vân Triển, vẻ vênh

váo trên mặt khiến người ta hoàn toàn không chạm vào được ý nghĩ của anh ta, cảm giác cứ như người vừa rồi không phải anh ta vậy.

“À, đây là kế hoạch tuyên truyền cho hai ngày lễ lớn Giáng sinh và Tết nguyên đán. Chủ tịch anh xem qua một chút.”

“Chuyện này, anh tự quyết định là được rồi.” Hiên Viên Diêu không để ý lắm xua tay: “Tôi tin tưởng ở anh.”

“Nhưng mà ——” Kỷ Vân Triển buông kẹp tài liệu xuống: “Có hai phương án, anh xem cái nào tốt hơn.”

“Tôi nói. Việc nhỏ này, anh quyết định là được.” Hiên Viên Diêu đem

kẹp tài liệu trả lại cho anh: “Anh làm việc này lâu hơn tôi, so với tôi

vẫn có kinh nghiệm hơn, có một số việc, không cần phải hỏi ý kiến tôi.”

“Được.” Kỷ Vân Triển gật đầu, nhận kẹp tài liệu. Nghĩ đến màn vừa

rồi, anh hơi do dự một chút sau đó mở miệng: “Chủ tịch, thiết kế Tả cô

ấy đã kết hôn rồi. Anh có biết không?”

Vẻ nhàn tản trong mắt Hiên Viên Diêu chợt biến mất, anh ta ngẩng đầu

nhìn Kỷ Vân Triển, có chút hứng thú: “Tôi đương nhiên biết cô ấy đã kết

hôn rồi. Có vấn đề gì sao?”

Đương nhiên là có vấn đề. Nếu biết Tả Phán Tình đã kết hôn, chẳng phải không nên giữ khoảng cách với cô ấy sao?

“Ủa? Chẳng lẽ anh không nhận ra, vừa rồi là cô chủ động quyến rũ tôi sao?”

“Không có khả năng.” Kỷ Vân Triển lập tức quên thân phận khác biệt

của đối phương, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ: “Phán Tình tuyệt đối không

phải là người như vậy.”

“Phán Tình?” Hiên Viên Diêu nghe đến đây thì rất hứng thú, nhìn chằm

chằm Kỷ Vân Triển, vẻ mặt có vài phần suy nghĩ sâu xa: “Anh cũng thích

cô ấy?”

“Không có.” Không phải thích, mà là yêu. Kỷ Vân Triển cúi đầu, biết

mình hôm nay hơi thái quá: “Nếu không có chuyện gì khác, tôi đi xuống

trước.”

“Nếu thực sự thích, thì phải tranh thủ, làm con rùa đen rút đầu, quả thực không đáng mặt làm đàn ông.”

Lời Hiên Viên Diêu nói không hề có chút khách khí, Kỷ Vân Triển lập

tức dừng bước một chút, siết chặt kẹp tài liệu trên tay: “Chỉ cần cô ấy

hạnh phúc, tôi không tranh thủ cũng được. Hy vọng chủ tịch cũng nghĩ như vậy.”

Mở cửa ra, Kỷ Vân Triển rời khỏi phòng, để lại Hiên Viên Diêu nhìn

chằm chằm cánh cửa đã đóng lại: “Không tranh thủ? Vậy còn gì vui nữa

chứ?”

“Đi, giúp tôi điều tra quan hệ giữa anh ta và Tả Phán Tình một chút, tôi muốn biết đến những điều nhỏ nhất.”

Thang Á Nam từ trong góc phòng xuất hiện tựa như ma, gương mặt lạnh như băng, nhìn không thấy một chút cảm xúc: “Dạ.”

Thang Á Nam rời khỏi, Hiên Viên Diêu nhìn nhìn lòng bàn tay vừa rồi

nắm tay Tả Phán Tình, lúc này hình như vẫn còn có hương thơm nhàn nhạt.

Chỉ là một người phụ nữ. Cần tranh thủ sao? Anh ta nhất định sẽ khiến Tả Phán Tình cam tâm tình nguyện ở bên anh ta. Điều này thì có gì khó

đâu?

Tả Phán Tình nhìn thấy cái khuy cái tay áo và kẹp cravat mình phải

mất một chút tâm trạng mới lấy lại được kia mà trong lòng có chút buồn

bực.

Hiên Viên Diêu chết tiệt, uổng công anh ta đường đường là một ông chủ lớn, vậy mà lại làm ra chuyện hạ lưu như vậy. Thật sự là tức chết cô

rồi.

Đồ mặt dày, khốn kiếp. Trong lòng tức giận đến nỗi có ý muốn quẳng luôn cái khuy cài tay áo trên tay, thiết kế một đôi khác.

Chỉ là cô thấy không đành lòng. Đây là lần đầu tiên cô thiết kế trang sức dành cho nam, đối với cô mà nói nó có ý nghĩa đặc biệt, cô chỉ muốn tặng nó cho Cố Học Văn.

Tìm một cái hộp nhỏ, cô đem khuy cài tay áo cùng kẹp cravat đặt vào ở bên trong, ở phía trên hộp còn buộc lên một cái nơ con bướm.

Xong.

Chờ Cố Học Văn về thì đưa cái này cho anh. Cô sẽ không chờ đến Giáng

sinh nữa. Ai mà biết Cố Học Văn vào hôm Giáng sinh có


pacman, rainbows, and roller s