u. Lâm Thiên Y cũng không
chịu nổi nữa, lướt qua Kiều Tâm Uyển bỏ đi. Kiều Tâm Uyển đang bất ngờ
thì Kiều Kiệt lại đến vỗ vỗ vai chị ta.
“Chị, thật ra em cũng muốn nói, hiện tại công ty mới của chúng ta
cũng đã đi vào quỹ đạo. Hay là chị bỏ tên khốn Cố Học Võ đó đi.”
“Im đi.” Kiều Tâm Uyển trừng mắt liếc nhìn cậu một cái: “Chuyện của chị, không tới phiên em quản đâu.”
“Được, vậy thì tùy.” Kiều Kiệt không vui, phất phất tay: “Tự em đi
tìm niềm vui cho mình, không rỗi đi quản chuyện của các người nữa.”
Xoay người rời đi, bỏ lại Kiều Tâm Uyển một mình đứng đó bất động,
hốc mắt có chút nóng lên, lại khóc không được, trước mặt xuất hiện một
chiếc khăn tay.
Không biết từ khi nào Trầm Thành đã tới đây. Thấy ánh mắt cô có vài
phần bất đắc dĩ: “Muốn khóc thì khóc đi, không cần tiếp tục chịu đựng
như vậy đâu.”
“Tôi đây không muốn khóc.” Kiều Tâm Uyển ngẩng đầu lên thở dài, đưa mắt nhìn Trầm Thành: “Cậu có muốn mời tôi khiêu vũ không?”
“Rất sẵn lòng.” Trầm Thành cất chiếc khăn tay đi, rồi bày ra một tư
thế vô cùng đẹp mắt: “Tiểu thư Kiều Tâm Uyển xinh đẹp, tôi có được vinh
hạnh mời cô cùng khiêu vũ không?”
“Cám ơn.” Đặt bàn tay vào tay Trầm Thành, Kiều Tâm Uyển lại thở dài,
vốn hôm nay chị ta muốn đến cùng với Cố Học Võ, nhưng anh lại không muốn tham dự những bữa tiệc kinh doanh như thế này.
Chị ta thực bất đắc dĩ. Cũng thực bối rối.
Đấu trí với Cố Học Võ cũng không phải ngày một ngày hai, chị ta vẫn
nghĩ sẽ làm anh thay đổi, nhưng lại phát hiện tới cuối cùng người phải
thỏa hiệp luôn luôn là chính mình.
Cuộc sống như vậy, sẽ còn tiếp tục bao lâu nữa?
Chị ta rất mệt, thật sự rất mỏi mệt rồi. Nhưng cảm giác nhiều nhất là vô vọng. Vô vọng đối với tương lai.
“Nếu tâm trạng không tốt, thì nên nghĩ đến những chuyện vui vẻ ấy.”
Trầm Thành nhìn chị ta nhẹ nhàng mở miệng. Vẻ mặt có phần dịu dàng: “Chỉ cần không phải là ngày tận thế, thì cái gì cũng có thể.”
“Phì.” Kiều Tâm Uyển bật cười: “Không phải tận thế?”
Tận thế có thể tệ hơn bây giờ sao? Chị ta đang sống trong địa ngục rồi. Vĩnh viễn cũng không được cứu rỗi.
“Đúng vậy, cho nên, nếu ngày đó đến chúng ta có muốn cũng cản không nổi, chị thấy đúng không. Vậy sao chị không vui vẻ lên?”
“Vậy sao?” Kiều Tâm Uyển cười: “Cám ơn cậu. Trầm Thành.”
“Khách sáo rồi.” Trong mắt Trầm Thành có sự quan tâm. Ở sâu trong lòng anh, lại nhức nhối và có chút mất mác. Nếu năm đó ——
Không được suy nghĩ nữa, không được nghĩ đến chuyện đó, anh im lặng cùng Kiều Tâm Uyển khiêu vũ.
Trên sàn nhảy, từng đôi từng đôi dập dìu theo điệu nhạc, dường như
một màn vừa rồi, một chút cũng không ảnh hưởng đến bọn họ. Dường như
những chuyện không vui, cũng như vậy mà tan đi.
Tả Phán Tình không thể chạy nhanh được. Váy dài và giày cao gót cản trở tốc độ chạy của cô.
Nhưng, cô vẫn là không ngừng chạy. Cả người cứ lao về phía trước, cứ
chạy, cứ chạy, giống như ở đằng sau có quái thú đang đuổi mình vậy.
Trong nháy mắt, đã chạy ra khỏi khách sạn, tới bên ngoài đường cái.
Một trận gió thổi đến, trên người chỉ mặc một chiếc váy dạ hội, nên cô
thấy lạnh buốt từng cơn.
Nhưng sự lạnh lẽo này chỉ làm cho cô muốn chạy trốn càng nhanh hơn mà thôi.
Cố Học Văn vừa ra tới cửa liền cảm giác được trời đang nổi gió. Thời
tiết chuyển lạnh, trong lòng cuống lên, đuổi theo càng nhanh hơn, bước
chạy của anh đương nhiên nhanh hơn cô, mới hai ba bước, đã đuổi kịp cô
rồi, nhìn thấy bộ dạng vất vả của cô khi phải chạy trên đôi giày cao gót mà vươn tay kéo lấy cô.
“Tả Phán Tình, đừng chạy nữa.”
Tả Phán Tình chỉ muốn chạy trốn, nên càng chạy nhanh hơn. Cố Học Văn
lại cuống lên, chạy thật nhanh vươn tay, dùng sức bắt lấy cánh tay cô.
“Tả Phán Tình.”
“Đừng đụng vào tôi.” Cả người Tả Phán Tình né qua bên cạnh, nhưng lại trốn không thoát bàn tay anh, cô mặc kệ, liều mạng giãy dụa.
“Anh buông tôi ra. Anh có nghe thấy không?”
Cô không muốn anh chạm vào cô, cô chưa bao giờ thấy ghê tởm như lúc này.
Tay anh, vừa mới chạm vào người phụ nữ khác, bờ vai của anh, cũng vừa bị người phụ nữ khác dựa vào.
Cảm giác này làm cho cô ghê tởm đến cực điểm. Đối với sự đụng chạm
của Cố Học Văn, trong lòng vô cùng kháng cự: “Đừng đụng vào tôi. Tránh
xa tôi ra.”
Cố Học Văn không buông tay, nhìn mặt cô bởi vì chạy mà đỏ ửng cả lên, đành vây cô ở trong lòng mình.
“Tả Phán Tình, em bình tĩnh một chút.”
Anh cũng không ngờ Tả Phán Tình sẽ đến, vừa rồi Tống Thần Vân nói có
việc cần nói với anh, nhưng còn chưa kịp nói, Tả Phán Tình liền cùng
người đàn ông kia đi vào.
Lúc ấy anh hoàn toàn không có cách nào phản ứng được. Chỉ nhìn Tả Phán Tình đến ngây người.
Không tính hôn lễ ngày đó cô mặc áo cưới, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Tả Phán Tình ăn mặc long trọng như vậy.
Xinh đẹp như vậy, kinh diễm như vậy thật. Cảm giác tất cả ánh mắt của những người ở đó đều đặt trên người cô. Anh thậm chí còn kích động,
muốn xông lên bọc cả người cô lại, không cho bọn đàn ông đó nhìn dù chỉ
là một tấc da thịt nào của cô.
Cô chỉ thuộc về một mình anh, toàn bộ, tất cả đều chỉ thuộc về mình anh mà thôi.
Bình tĩnh? Tả Ph
