nói nữa. Không liên quan đến anh.” Một câu này của cô
đã đem toàn bộ quan tâm của Kỷ Vân Triển phá hủy hết. Anh nhìn cô cả
buổi không nói một câu.
Tả Phán Tình trừng mắt nhìn anh: “Anh có đưa tôi đi không? Không thì tôi xuống xe, tự mình đi.”
Tuy nơi này hẻo lánh thật, nhưng cô không tin mình không tìm được chiếc taxi nào.
“Anh đưa em đi.” Kỷ Vân Triển gật đầu, nhìn va li trên tay Tả Phán
Tình: “Nhưng mà Phán Tình, một mình em vào khách sạn trễ thế này rất
nguy hiểm. Xem như anh cầu xin em được không? Em nói cho anh biết, rốt
cuộc em muốn đi làm gì? Anh giúp em. Anh cùng em đi.”
“Không cần.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Tự tôi có thể đi.”
“Phán Tình.” Kỷ Vân Triển cắn răng, nhìn chằm chằm Tả Phán Tình một
lúc lâu, cuối cùng lấy điện thoại ra: “Anh cho em hai lựa chọn, hoặc là
để anh đi cùng em. Hoặc là anh gọi điện cho chồng em, bảo anh ta đưa em
đi.”
Đương nhiên, Kỷ Vân Triển không biết số điện thoại của Cố Học Văn.
Anh nói như vậy, hoàn toàn chỉ là dọa Tả Phán Tình. Anh cảm giác được,
Tả Phán Tình đối với Cố Học Văn có chút sợ sệt.
Tả Phán Tình sửng sốt một chút, nếu để Cố Học Văn biết trễ thế này
còn ở bên ngoài, không mắng cô chết mới là lạ. Trừng mắt liếc Kỷ Vân
Triển, khẩu khí của cô vô cùng không tốt.
“Chồng cũ của mẹ tôi trở lại, nói việc kinh doanh ở Mỹ thua lỗ. Muốn
mẹ tôi trả lại toàn bộ số tiền lúc đầu ông ta đã cho. Mẹ tôi đang bệnh,
sức khỏe không tốt. Tôi đồng ý đi đưa giúp bà ấy.”
“Chỉ như vậy?” Kỷ Vân Triển không tin: “Ý của em là, trong va li này toàn là tiền?”
“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Tôi chỉ cần đến khách sạn đưa cái này cho người đàn ông đó là được.”
“Phán Tình.” Kỷ Vân Triển có một cảm giác rất quái lạ, cảm giác này
làm nội tâm anh vô cùng khó chịu. Nhưng rốt cuộc khó chịu ở đâu, anh
cũng không nói được, nhìn Tả Phán Tình một lúc lâu, hỏi ra nghi vấn của
bản thân.
“Đã trễ thế này. Một mình em mang theo nhiều tiền như vậy trên đường, chẳng lẽ mẹ em không lo lắng sao?”
Cho dù sự việc có khẩn cấp, nhưng tại sao không chuyển khoản? Còn
nữa. Ôn Tuyết Kiều chỉ là một người phụ nữ. Bà ta để một số tiền lớn như vậy trong nhà, cũng không gửi ngân hàng, chuyện này không phải quá bất
thường sao?
“Chuyện này có gì phải lo lắng nhiều như vậy chứ?” Trong lòng Tả Phán Tình cũng cảm thấy có chút gì đó quái dị không thể nói được. Nhưng cô
đã nhận lời Ôn Tuyết Kiều. Đương nhiên phải giúp tới cùng rồi.
Hơn nữa, ở đâu ra nhiều kẻ xấu như vậy chứ?
“Phán Tình.” Trong lòng Kỷ Vân Triển vô cùng bất an, loại bất an này làm anh cầm lấy tay Tả Phán Tình: “Em tin anh không?”
“Hả?”
“Đồng ý với anh, để anh đưa em đi, sau đó anh giúp em đem tiền đưa cho ông ta.”
“Không cần–”
“Cần.” Kỷ Vân Triển không thể nói rõ rốt cuộc là không đúng chỗ nào,
trên thực tế anh muốn Tả Phán Tình về nhà, để cô không cần xen vào
chuyện này. Nhưng anh cũng biết với tính cách Tả Phán Tình cũng không
thể cứ bỏ qua như vậy.
“Đồng ý với anh. Anh giúp em đi, tới nơi đó, em ở trong xe chờ anh.”
“Nhưng mà.” Tả Phán Tình nghĩ đến lời dặn dò của Ôn Tuyết Kiều: “Tôi đã đồng ý với mẹ lấy về một con búp bê.”
“Anh giúp em lấy.” Giọng Kỷ Vân Triển vô cùng cương quyết: “Phán
Tình. Hiện tại chúng ta đi, tới nơi đó rồi, em ở trong xe chờ anh. Anh
giúp em, bất luận em muốn làm gì. Anh đều sẽ giúp em.”
“Tôi không muốn anh giúp.” Đây là chuyện của cô. Hơn nữa, Ôn Tuyết
Kiều là mẹ ruột của cô, hiện tại bệnh sắp chết, còn có thể hại cô sao?
“Phán Tình?” Kỷ Vân Triển nắm chặt tay cô: “Để cho anh giúp, hoặc anh gọi cho Cố Học Văn.”
“Đừng.” Tả Phán Tình lắc đầu, Cố Học Văn lần này đi làm nhiệm vụ đã
mấy ngày, ngay cả cô cũng không xác định được điện thoại của anh có mở
máy hay không. Làm sao có thể để Kỷ Vân Triển quấy rầy anh chứ?
“Tôi để anh giúp.” Tả Phán Tình liếc anh: “Nếu có vấn đề gì, tôi xem anh nói như thế nào.”
Thật là. Cho dù trước kia Ôn Tuyết Kiều từ bỏ cô, nhưng dù sao vẫn
không cần phải hại cô chứ? Cô chính là con gái của bà ta. Bà ta không có chuyện gì sao lại hại cô?
Kỷ Vân Triển thở dài, không muốn nói vì sao. Khởi động xe rời đi, chạy về hướng Tenda Hotel.
Cố Học Văn ngồi trên xe, nhìn về phía các anh em của mình, trong lòng cảm thấy vô cùng không ổn.
“Cường Tử. Bây giờ cậu tra một chút, Ôn Tuyết Kiều đang ở đâu.”
“Yes, sir.” Cường Tử gật đầu, xuống xe đi đến một chiếc xe khác, anh
nhìn một người khác: “Đại Cương, cậu nói bọn Ngô Đạt đang ở đâu?”
“Không xác định.” Đại Cương lắc đầu: “Đến thành phố C chúng tôi cũng
đã theo vài ngày rồi, hắn ở khách sạn này một ngày, khách sạn kia hai
ngày. Đến nay vẫn không cố định.”
“Khách sạn nào hắn ở lâu nhất?”
“Tenda.” Đại Cương rất khẳng định nói ra. Cố Học Văn gật đầu: “Cứ như vậy đi. Chúng ta phải tản ra, nửa tiếng sau tập hợp ở Tenda. Tôi tin ma túy nhất định còn ở tại Tenda.”
“Vâng.” Đoàn người sau khi nhận lệnh đều tản đi. Cố Học Văn ngồi trên xe vô cùng trầm mặc. Anh đã đi sai một nước cờ, không cho người theo
dõi Ôn Tuyết Kiều, quả thật đây là một nước đi sai mà.
Ở trong lòng trùng xuống một chút, bình tĩnh khởi động xe, chạy về
nộ
