án hận ngẩng
đầu: “Anh, anh rốt cuộc có muốn cho tôi đi gặp Tả Phán Tình không vậy?”
Cô là con người chứ không phải là món đồ chơi của anh ta. Cô thật sự rất ghét, rất hận cảnh trước mắt này.
Thang Á Nam rốt cuộc cũng buông cô ra, nhưng không có rời đi, mà là ngồi xuống nhìn cô.
Trong lòng hết sức khinh bỉ hành động không biết xấu hổ của anh ta,
nhưng Trịnh Thất Muội cũng không có lòng dạ đâu mà tức giận, dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo vào. Cũng không nhìn đến ánh mắt tràn ngập dục
vọng của anh ta. Bình tĩnh đứng trước mặt anh ta sửa sang lại quần áo.
“Được rồi, anh có thể đưa tôi đi tìm Tả Phán Tình.”
“Đi thôi.” Thang Á Nam vươn tay ôm lấy thắt lưng của cô, cảm thấy
dưới thân không tự giác cương cứng thêm một chút. Sắc mặt lại lạnh thêm
vài phần. Lực đạo trên tay càng siết chặt hơn, mang theo cô đi ra ngoài.
Anh ta có vóc người cao lớn, bước chân vừa lớn, vừa nhanh. Trịnh Thất Muội gần như bị anh ta kéo ra ngoài. Trong lòng lại oán thầm một trận.
Con mịa anh. Anh tốt nhất đừng rơi vào tay lão nương, bằng không tôi
không chỉnh chết anh không được.
Không. Không thể chỉnh chết. Cô cũng muốn đem anh ta ra, dùng dây
xích khóa anh ta lại. Mỗi ngày đánh anh ta hàng trăm hàng nghìn cái. Như vậy mới hả được giận.
Trong lòng báo oán như thế, nhưng cũng vẫn bị Thang Á Nam kéo thẳng
ra cửa, vừa ra khỏi biệt thự, một trận gió lạnh thổi đến, cô không tự
giác rụt cổ lại.
Người đàn ông chết tiệt này nhất định là cố ý, lấy áo khoác mỏng như vậy đưa cho cô, rõ ràng muốn cô chết rét mà.
Còn không kịp oán hận, thân thể đã bị anh ta nhét vào trong xe. Không đợi cô ngồi vào chỗ của mình, xe đã bắt đầu khởi động.
Trong lòng có chút chờ mong, mặc dù không tin Thang Á Nam sẽ tốt bụng đưa cô đi gặp Tả Phán Tình, nhưng mà có thể ra ngoài vẫn tốt. Bởi vì ra ngoài cô sẽ có nhiều cơ hội chạy trốn hơn.
Nhìn về phía xe rời đi, nhưng không phải vào nội thành mà là đến sân bay?
Sân bay? Khi Trịnh Thất Muội bị đưa đến sân bay, nhìn thấy chiếc máy bay riêng đậu trước mặt mình mà một lần nữa mở to hai mắt nhìn.
“Cô Trịnh. Xin chào.” Hiên Viên Diêu ngồi trên phi cơ, trong tay cầm
tờ tạp chí, nhìn thấy cô lên máy bay thì cười nhẹ, ánh mắt dời về phía
Thang Á Nam.
“Đến nhanh quá ha. Tôi cứ tưởng anh không đến nhanh như vậy.”
Thang Á Nam trầm mặc mang theo Trịnh Thất Muội ngồi xuống sô pha. Vẫn là vẻ mặt lạnh băng như cũ.
Hiên Viên Diêu cũng không tức giận, cười cười, cầm lấy tạp chí muốn
tiếp tục xem. Trịnh Thất Muội lại lấy cuốn tạp chí, vẻ mặt khiếp sợ nhìn anh ta.
“Anh, các anh muốn dẫn tôi đi đâu?” Trời ạ, tuy rằng nhà cô cũng xem
như có chút bề thế. Nhưng mà máy bay riêng thì vẫn là lần đầu tiên cô
ngồi đấy.
“Gặp Tả Phán Tình.” Hiên Viên Diêu tâm trạng tốt trả lời cô:”Cô không muốn à?”
“Ơ?” Gặp Tả Phán Tình mà phải đi máy bay? Vậy không phải rất phô trương sao?
“Không phô trương.” Rút tạp chí trên tay cô về: “Tả Phán Tình đi Bắc Đô rồi.”
“Ơ?” Trịnh Thất Muội lúc này hoàn toàn bất ngờ. Phán Tình đi Bắc Đô?
Sau một lúc nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, cô ở trong lòng cười to. Ha ha ha ha. Cơ hội cuối cùng cũng đến, cô không tin, dưới chân
thiên tử, giữa ban ngày. Hiên Viên Diêu dám làm gì cô, chờ cô xuống máy
bay. Cô sẽ kêu cứu mạng.
Đến lúc đó là có thể rời đi. Cứ quyết định vậy đi.
Buổi sáng khi ăn cơm, Tả Phán Tình thấy Cố Thiên Sở đã không còn tức giận như ngày hôm qua. Nhưng vẻ mặt vẫn còn ngưng trọng.
Mấy trưởng bối cũng không nói gì. Vô cùng im lặng ăn xong bữa sáng.
Trần Tĩnh Như nói với Cố Học Văn: “Học Văn, con ngày mai sẽ quay về
bộ đội, hôm nay còn có thời gian, đưa Phán Tình đi đâu đó chơi một
chút.”
Cố Học Văn kéo tay cô gật đầu: “Con biết rồi.”
Tả Phán Tình vô cùng vui vẻ, cô thật đúng là muốn đi chơi. Dù sao lần trước đến đây, chỉ ở lại hai ngày, rất nhiều nơi cô còn chưa đi.
Đi theo Cố Học Văn rời khỏi nhà ăn, không nhìn tới ánh mắt vui mừng
của mấy vị trưởng bối, đung đưa cánh tay Cố Học Văn đi về phòng:”Chúng
ta đi chơi ở đâu? Hay là chúng ta đi dạo đi ——”
“Em chỗ nào cũng không được đi.” Cố Học Văn cắt ngang lời cô, trên
mặt hiện lên vài phần bất đắc dĩ:”Đừng quên em còn đang ở cữ, bây giờ
bên ngoài gió rất lớn. Em ra ngoài làm gì?”
“Ơ?” Tả Phán Tình không thuận theo: “Nhưng mà em rất muốn đi. Em mặc nhiều quần áo, không sao đâu.”
“Không được.” Cố Học Văn rất kiên quyết: “Nếu không phải là anh vội
về, anh còn muốn cho em ở thành phố C điều dưỡng thêm vài ngày, em nhìn
em xem, mới vài ngày, đã gầy rạc đi rồi.”
“Đâu có gầy? Đâu có gầy?” Tả Phán Tình không thừa nhận: “Em ngày nào
cũng ăn no rồi ngủ, ngủ thỏa thuê rồi lại ăn, sắp biến thành heo rồi
đó.”
“Anh thực chưa thấy con heo nào lại gầy như vậy.” Cố Học Văn mang
theo vài phần trêu chọc: “Ngoan nào, qua vài ngày nữa rồi đi. Bắc Đô vừa mới có tuyết rơi, đường xá bên ngoài khó đi, gió lại lớn, chờ em nghỉ
ngơi cho tốt, rồi đi cũng như vậy.”
“Nhưng mà ——”
“Dù sao sau này em cũng ở đây, muốn đi chơi lúc nào thì đi lúc đó. Có khác gì đi bây giờ đâu.”
“Nhưng ngày mai anh phải đi rồi.” Trong mắt Tả Phán T