ình có một tia
không nỡ. Trải qua cuộc sống hạnh phúc nhất. Mấy ngày nay Cố Học Văn vẫn ở bên cô, cô thực vui vẻ. Cũng rất thích. Tâm tình vô cùng tốt.
Nhưng ngày mai anh sẽ quay về bộ đội, lần này đi không biết bao lâu mới được nghỉ. Có khi trong thời gian ngắn không thể trở về.
“Cả ngày hôm nay anh đều ở cùng em mà.” Cố Học Văn nắm tay cô:” Không phải anh không muốn đưa em đi chơi. Chỉ là hiện tại em vừa mới sảy
thai, trước tiên phải điều dưỡng thân thể cho tốt, biết không?”
“. . . . . .” Tả Phán Tình chu miệng, vẻ mặt mất hứng. Thật ra nào có khoa trương như vậy. Cô cho rằng Cố Học Văn đã phản ứng quá mức.
Nhưng anh cũng là vì tốt cho cô, trong lòng cô buồn bực, muốn nói cái gì lại nói không được, chỉ có thể buồn bực lầm bầm.
“Được rồi. Đừng như vậy mà.” Cố Học Văn nhìn thấy vẻ mặt ai oán cùng
bộ dạng đáng yêu của cô, nhịn không được cúi đầu hôn cô một cái: “Chờ
anh về rồi đưa em đi chơi được không?”
“Được.” Chỉ có thể như vậy, còn có thể thế nào? Ai bảo Bắc Đô bây giờ lại lạnh như vậy?
Thời gian còn có một ngày. Cố Học Văn đem tình hình trong nhà giới thiệu cho Tả Phán Tình một chút.
Tứ hợp viện phân chia đông, tây, nam, bắc thành bốn tiểu viện. Cố
Thiên Sở đứng đầu ở Bắc viện, thư phòng, nhà ăn, chỗ người giúp việc
trong nhà bố trí ở phía Bắc. Cố Chí Cường ở Nam viện, Cố Chí Cương ở tại Đông viện, Tây viện chính là nơi ở của ba người Cố Học Võ. Nhưng mà
tách ngăn ra.
Từng viện đều có một phòng sách. Trong nhà có thuê hai người giúp việc nấu cơm và quét dọn, công việc cũng không có gì phức tạp.
Tả Phán Tình thè lưỡi, vậy còn không phức tạp? Nhưng vẫn để tâm nhớ
kỹ từng chuyện Cố Học Văn nói. Cuối cùng lại nghĩ đến một chuyện khác.
“Đúng rồi. Em muốn tìm việc làm.”
Cố Học Văn sửng sốt một chút: “Việc này không vội. Cơ thể em ——”
“Cơ thể em hoàn toàn không có vấn đề gì.” Tả Phán Tình thực sự muốn
xem thường anh: “Bây giờ em bắt đầu tìm việc, khoảng chừng chờ hết năm
là có thể đi làm. Đến lúc đó em làm gì hẳn là không thành vấn đề chứ?”
“Ừ.” Cố Học Văn thấy ý chí chiến đấu trên mặt cô: “Chỉ cần em không mang bộ dạng này đi làm. Còn lại tùy ý em.”
“Coi thường em à.” Tả Phán Tình không muốn thấy anh như vậy: “Em nói
cho anh biết, em tự tin với mình, em nhất định sẽ tìm được việc.”
Trước khi Cố Học Văn mở miệng, cô đột nhiên vươn một tay chỉ vào anh: “Không được cho cái người bạn mở công ty kia của anh mời em, bằng không em không khách khí với anh.”
Cố Học Văn cười nhẹ: “Em cần đi cửa sau sao? Anh thật còn không biết. Hay là, anh giúp em bố trí một chút?”
“Không được.” Tả Phán Tình hừ lạnh hai tiếng:”Anh đừng tưởng là em
không biết, Tống Thần Vân kia chạy đi mở cái công ty Tứ Hải kia còn
không phải do anh giật dây?”
“Em đổ oan cho anh.” Cố Học Văn giơ tay lên:”Anh thực sự không có.”
“Hừ.” Chuyện đều đã qua, Tả Phán Tình cũng không có ý tính sổ: “Trước kia như vậy, về sau không cho phép như thế, có nghe chưa?”
“Nghe rồi.” Cố Học Văn lần này cũng không định như vậy, dù sao hiện
tại là ở Bắc Đô, lần trước là bị cái công ty Lí thị kia động tay động
chân, ở Bắc Đô, anh tin trước mắt vẫn chưa có công ty nào có năng lực
này.
Lại nói, anh tin Tả Phán Tình có thực lực, nhất định có thể trở thành một nhà thiết kế xuất sắc.
Tả Phán Tình buồn chán nhìn màn hình máy tính. Vừa đến thời gian giữa trưa, liền gửi mấy chục bản sơ yếu lý lịch. Còn may là trước kia làm sơ yếu lý lịch cô đã lưu ở trong hòm thư. Chỉ cần chỉnh sửa một chút là có thể gửi đi.
Nếu không thì cô thật buồn bực.
Thở dài, buổi sáng hôm nay Cố Học Văn quay về đơn vị, lúc cô tỉnh
dậy, người đã đi mất rồi, muốn tiễn anh đi một chút cũng không được.
Trong lòng có chút buồn bực, có chút rối rắm. Một người vẫn ở cạnh
mình đột nhiên lại không ở cùng nữa. Có chút mất mát. Cô đóng cửa sổ làm việc, đang muốn tắt máy lại đột nhiên có chút tò mò, trong máy tính Cố
Học Văn sẽ chứa những cái gì.
Tìm một vòng trong máy tính cũng không phát hiện ra gì, tất cả đều là một ít hồ sơ. Gì mà phân tích tâm lý tội phạm. Hồ sơ ghi chép các vụ án lớn.
Cô có chút chóng mặt, đóng máy tính lại. Quyết định đi tìm Cố Học
Mai. Nhưng mà vào phòng Cố Học Mai mới phát hiện, Cố Học Mai hôm nay đã
quay về sở nghiên cứu làm việc.
Tả Phán Tình đành phải một mình trở lại phòng ngẩn người. Thở dài. Từ lúc gửi sơ yếu lý lịch đến tìm việc làm, sau đó là ăn tết, chung quy
khoảng hơn mười ngày. Chẳng lẽ mỗi ngày cô đều an vị ở nhà ngẩn người
sao?”
Di động vang lên hai tiếng. Vậy mà lại là tin nhắn của Trịnh Thất Muội: “Mình đang ở Bắc Đô. Gặp mặt được không?”
Edit: Phương Tuyền
Beta: Phong Vũ
Trịnh Thất Muội kỳ thật mệt chết đi được, phải biết rằng, mỗi ngày
bị cái người sinh lực dồi dào kia dày vò tuyệt đối là một loại tra
tấn. Nhưng cô không có tâm trạng để ngủ.
Ngồi trên máy bay, sô pha rộng rãi rất thoải mái.
Cái người tên Hiên Viên Diêu kia đích thực rất biết hưởng thụ.
Nhìn bài trí bên trong và chất lượng sô pha mà xem, rõ ràng chỉ là
phương tiện dùng để ngồi thôi mà đều thoải mái như vậy.
Thật sự là không có t