The Soda Pop
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226682

Bình chọn: 7.00/10/2668 lượt.

mắt của Hiên Viên Diêu, vẻ mặt của cô mang theo chút châm biến.

“Mục đích của anh là gì? Thân thể của tôi? Hay là con người tôi?”

Vươn tay, chỉ thẳng vào ngực anh ta, giọng nói khàn khàn yếu ớt,

nhưng khí thế lại không chịu nhượng bộ chút nào: “Hiên Viên Diêu, anh

chụp tấm ảnh này không phải là chờ cho tôi nhìn thấy sao? Anh hiện tại

giả làm người tốt làm gì? Có cần thiết không?”

“Nếu em không tự tiện xông vào phòng làm việc của tôi, làm sao em có

thể nhìn thấy được?” Hiên Viên Diêu lời ít ý nhiều, đem vấn đề ném trở

lại. Trên mặt rất bình tĩnh.

Tả Phán Tình bị anh ta chặn lời đến nói không nên lời. Quả thật. Sáng nay là cô đã quá kích động, nhưng mà ——

“Thất Thất. Tôi sẽ không để cho thuộc hạ của anh tổn thương cô ấy, anh bảo thuộc hạ thả cô ấy ra.”

“Tả Phán Tình. Theo tôi đi đi.” Hiên Viên Diêu cười yếu ớt đưa tay

ra. Vẻ mặt rất ung dung: “Tôi có thể bảo vệ em. Chăm sóc em, cho em mọi

thứ em muốn ——”

“Không cần.”

Giọng nói lạnh như băng nhưng không phải của Tả Phán Tình. Cô sửng

sốt một chút, nâng mắt lên, phát hiện Cố Học Văn không biết đã đến từ

khi nào.

Anh, sao lại về đây?

Edit: Hạ đỏ

Beta: Phong Vũ

Anh đứng ở cửa phòng bệnh, cong khóe môi, một tia sáng lóe lên trong

đôi mắt tối tăm, nhìn chằm chằm bóng dáng của Hiên Viên Diêu.

“Không cần anh chăm sóc. Cô ấy đã có tôi. Tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”

Tả Phán Tình vừa rồi nghe thấy tiếng mưa càng lúc càng dồn dập, có

cảm giác trời mưa rất to. Lúc này cô mới quay qua nhìn Học Văn. Chiếc áo khoác trắng trên người anh đã ướt sũng.

Tóc dính nước mưa, giày da và quần của anh đều lấm lem hết cả. Hai má anh vẫn còn sưng, lại bầm tím, thoạt nhìn rất thảm hại.

Nhưng anh đứng ở đó, cao lớn, tuấn dật. Ánh mắt nhìn thẳng vào Hiên

Viên Diêu, vẻ mặt kiên quyết một chút cũng không chịu nhượng bộ.

Tim Tả Phán Tình đột nhiên đập liên hồi, muốn nói cái gì, lại nói không được. Cô thấy Cố Học Văn từng bước tới bên mình.

Mỗi một bước chân đến gần đều như dẫm nát trái tim của cô.

Vậy là anh đã về? Anh còn mau chóng tới phòng bệnh của cô?

Tâm trạng cô lập tức trở nên hơi phức tạp. Mắt cay cay, se lại. Cảm giác khó chịu khiến cô không thể không chớp mắt liên tục.

Giờ đây Cố Học Văn đã đến gần rồi. Anh cũng không chạm vào Tả Phán

Tình, chỉ đứng cạnh cô. Dùng tư thế che chở cô sau lưng. Sắc mặc cương

nghị quay sang chỗ khác, ánh mắt nhìn thẳng Hiên Viên Diêu.

Từ trong túi lấy ra một xấp ảnh chụp đã ướt nhẹp, nhàu nát. Anh cố sức ném vào mặt Hiên Viên Diêu.

“Hiên Viên Diêu. Rút lại những thủ đoạn nham hiểm của anh đi.”

“. . . . . .” Những tấm ảnh bị ném vào giữa mặt Hiên Viên Diêu rơi lả tả xuống mặt đất dưới chân anh ta.

Sắc mặt Hiên Viên Diêu không thay đổi, đối diện với cặp mắt bình tĩnh của Cố Học Văn, anh ta thả lỏng tay: “Thế nào? Thẹn quá hóa giận à ?”

“Ai thẹn quá hóa giận?” Cố Học Văn ở bên ngoài lòng vòng mất vài giờ. Anh gọi điện thoại cho ba mẹ Tả Phán Tình, nhưng kết luận Tả Phán Tình

sẽ không tìm cha mẹ mình vào lúc này.

Anh lại đến chỗ Trịnh Thất Muội. Nhưng Trịnh Thất Muội không ở cửa hiệu, gọi điện thoại cũng không bắt máy.

Anh tin chắc Tả Phán Tình không thể đi xa, dù sao cơ thể cô còn rất yếu. Thế thì khả năng duy nhất chính là ——

Lúc này, anh thấy mừng vì mình đã quay lại. Bởi vì tất cả mọi chuyện

vừa rồi đã lòng vòng ở trong đầu anh, hiện tại cuối cùng đã chứng minh

những suy đoán của anh là chính xác.

Việc này quả nhiên là Hiên Viên Diêu ra tay. Chính anh ta đang âm thầm thao túng toàn bộ.

“Hiên Viên Diêu ——”

Cố Học Văn tiến lên từng bước, đối diện với vẻ vui sướng khi người

gặp họa trong mắt của Hiên Viên Diêu: “Anh hạ dược với Lâm Thiên Y, sau

đó dẫn dụ tôi, chụp được những bức ảnh gây hiểu lầm này. Anh không phải

là muốn chia rẽ tôi với Phán Tình sao? Tôi nói với anh rồi, anh sẽ không toại nguyện đâu.”

Tả Phán Tình kinh ngạc mở to con mắt, vẻ mặt khó tin nhìn Hiên Viên

Diêu. Anh ta cảm nhận được ánh mắt của cô, lông mày hơi nhướng lên, mang theo vài phần nghiền ngẫm.

“Đội trường Cố nói gì cơ? Tôi nghe không hiểu.”

“Sao anh lại không hiểu nhỉ?” Cố Học Văn không có thời gian nhiều lời với anh ta, quay đầu liếc nhìn Tả Phán Tình một cái: “Phán Tình, chuyện này, anh có thể giải thích. Những tấm hình ấy không phải như em nghĩ

đâu.”

“. . . . . .” Trầm mặc, Tả Phán Tình lúc này không biết nên nói gì

nữa. Cố Học Văn thở sâu, quay sang đối diện với sự khó tin trong mắt cô: “Em tin anh đi, anh thật sự không làm chuyện gì có lỗi với em.”

“Anh quả thật không có hả.” Hiên Viên Diêu cười lạnh, trong mắt chỉ

toàn là vẻ bình tĩnh: “Anh thực chưa từng làm chuyện nào có lỗi với cô

ấy, chẳng qua mỗi khi cô ấy cần anh, thì anh đang ở bên cạnh người phụ

nữ kia mà thôi.”

“Không phải như vậy.” Cố Học Văn không chấp nhận lời chỉ trích thế

này: “Phán Tình, em tin anh. Tất cả mọi chuyện đều do Hiên Viên Diêu cả, là anh ta chụp các bức ảnh đó, là anh ta muốn dùng ảnh chụp để chia rẽ

chúng ta.”

“Anh đừng nói lung tung nha.” Hiên Viên Diêu cũng chẳng thừa nhận sự

tố cáo trên: “Tôi chả muốn dùng ảnh chụp để chia rẽ hai n