gười, đúng, là
tôi chụp ảnh, nhưng nếu anh không cho tôi cơ hội, tôi có thể chụp được
à?”
“Phán Tình, sự tình lúc đó không phải như em thấy đâu.” Cố Học Văn
nóng lòng muốn đấm Hiên Viên Diêu hai cú, tuy nhiên trước mắt quan
trọng nhất là làm cho Tả Phán Tình tin anh.
“Tả Phán Tình. Người đàn ông này không đáng để em tin tưởng.” Hiên
Viên Diêu là người thích chơi đùa, thế nào cũng không chịu buông tha:
“Theo tôi, đá gã này đi.”
Tả Phán Tình đứng bất động, cơ thể còn chưa thoải mái, nhưng đại khái cũng nghe ra điểm mấu chốt, cô ngồi trở lại trên giường, thần sắc có
chút uể oải.
“Các người thôi đi.”
Cô hiện tại không quan tâm, cũng không muốn nghe bất cứ lời nào nữa: “Tôi mệt quá rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Phán Tình.” Cố Học Văn sốt ruột, nắm tay cô, ngồi xuống bên cạnh cô: “Tả Phán Tình, em không thể như thế, em không thể chỉ với mấy tấm ảnh
này mà phán anh tội chết, anh có thể giải thích, anh thật sự có thể giải thích.”
“Được, anh giải thích đi. Tôi nghe.” Nét mặt Tả Phán Tình bình tĩnh.
Không có một chút tức giận. Thật lòng mà nói thì cô mệt, mệt chết được.
“Anh ——” Cố Học Văn muốn gì đó, nhưng nhìn thấy Hiên Viên Din ở đây, anh liền không nén được cơn tức giận: “Hiên Viên Diêu , anh có thể đi
rồi.”
“Tôi không đi, anh làm gì tôi?” Hiên Viên Diêu bắt đầu đùa giỡn vô
lại: “Tôi cũng muốn nghe anh giải thích chút xíu. Ai biết anh có thể bắt nạt Phán Tình khờ khạo đơn thuần này không?”
“Hiên Viên Diêu.” Cố Học Văn rất nhanh tay nắm thành đấm, kích động
muốn hung hăng giáo huấn anh ta một trận: “Đây là chuyện vợ chồng tôi,
không liên quan tới anh.”
“Tại sao lại không liên quan tới tôi?” Hiên Viên Diêu nói: “Tôi thích Phán Tình, nếu anh không tốt với cô ấy, tôi chẳng ngại đoạt lấy đâu.”
“Cô ấy là vợ tôi. Anh không có cơ hội đâu.”
“Cô ấy là vợ anh? Vậy Lâm Thiên Y thì sao?” Hiên Viên Diêu rất thích nhìn bộ dạng nóng nảy của Học Văn.
Nghe cái tên đó, lòng Tả Phán Tình lại thoáng đau đớn. Lâm Thiên Y.
Giống như một cơn ác mộng quấy rầy cô, cũng quấy rầy Cố Học Văn.
Cô chẳng hiểu vì sao Cố Học Văn và Lâm Thiên Y không thể tiếp tục bên nhau.
Nhưng cô cảm thấy mệt, thật sự mệt.
Chú ý tới biểu cảm trên mặt anh, Hiên Viên Diêu cười càng vui sướng hơn.
“Cố Học Văn, lúc vợ anh xảy ra tai nạn, anh lại đang ở cạnh Lâm Thiên Y, anh nói, ai là vợ anh? Hay là nói, trong lòng anh, vợ không bằng bạn gái cũ?”
Đánh rắn đánh giập đầu. Hiên Viên Diêu rất hiểu điều này, Tả Phán Tình để ý cái gì nhất thì anh ta nói cái đó.
“Hiên Viên Diêu, anh câm miệng.” Không đợi Cố Học Văn mở miệng, Tả
Phán Tình đã nghe không nổi nữa. Lâm Thiên Y này, Lâm Thiên Y nọ, Hiên
Viên Diêu rõ ràng là cố tình mà?
“Anh cút đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Dù sao cô đã quyết định không đi làm tại công ty nữa, Hiên Viên Diêu tùy tiện muốn thế nào, không liên quan tới cô.
Hiên Viên Diêu chẳng giận dữ, nhìn Tả Phán Tình cười nhẹ: “Em muốn
nghỉ ngơi, tôi cho em nghỉ ngơi. Song Tả Phán Tình à, căn cứ vào hợp
đồng, việc xin nghỉ của em phải nộp trước một tháng mới có hiệu lực. Cho nên, em vẫn phải tiếp tục làm ở công ty một tháng nữa.”
“Tôi không đi.”
“Cô ấy không đi.”
Lần đầu tiên, hai vợ chồng nói ra một câu cực kỳ ăn ý. Hiên Viên Diêu cười hết sức vui vẻ: “Tốt, nếu em không để ngại chuyện của Trịnh Thất
Muội, em có thể không tới.”
“Hiên Viên Diêu.” Bây giờ Tả Phán Tình mới nghĩ đến Trịnh Thất Muội
còn trong tay Hiên Viên Diêu, tưởng tượng cái tên mặt thẹo kia ức hiếp
Trịnh Thất Muội ra sao, cô lại ngồi không yên: “Anh khốn kiếp, anh giao
Thất Thất ra cho tôi. “
“Tôi đi trước.” Hiên Viên Diêu lui người về cửa phòng bệnh: “Tôi chờ em tới tìm tôi.”
“Cô sẽ không đến chỗ anh.” Cố Học Văn trừng mắt với Hiên Viên Diêu:
“Với lời anh nói vừa rồi, tôi có thể bắt anh vì tội bắt cóc và đe dọa.”
“Cố Học Văn.” Hiên Viên Diêu cười vui vẻ: “Ban nãy anh nói gì cơ? Tôi không bắt cóc ai nha. Bạn thân của Phán Tình chỉ đang yêu đương với
thuộc hạ của tôi thôi.”
“Hiên Viên Diêu.” Trịnh Thất Muội mới không coi trọng tên mặt thẹo
ấy. Khi Tả Phán Tình định trả lời, Hiên Viên Diêu đã rời khỏi.
Trong phòng bệnh, sự yên tĩnh rốt cuộc được trả lại. Tả Phán Tình
nhìn cánh cửa phòng bệnh đã đóng lại, đôi mắt cô đối diện với khuôn mặt
rối loạn của Cố Học Văn, ánh mắt trầm xuống, rút tay ra khỏi tay anh,
lui người về giường.
“Phán Tình?” Cố Học Văn biết cô đang giận anh, nhưng: “Em tin anh, anh và Lâm Thiên Y thật sự không có gì mà.”
Tả Phán Tình trầm mặc, kéo cao chăn quá mặt, không nhìn Cố Học Văn.
Cố Học Văn xốc chăn lên, ngồi bên cạnh, Tả Phán Tình bực bội, xoay mặt đi.
“Phán Tình.” Cố Học Văn lại một lần nữa bắt tay cô, chẳng thèm để ý
sự kháng cự của cô, nhất định không chịu buông cái nắm tay đang siết
chặt.
“Việc bức ảnh, anh thật sự có thể giải thích, lúc đó Hiên Viên Diêu
bắt Lâm Thiên Y, còn hạ dược với cô ấy. Tấm hình mà em xem là anh đang
ôm cô ấy vào phòng tắm giải dược. Anh thật sự không chạm vào cô ấy.”
Giải dược? Hay cho cái giải dược ha. Gương mặt Tả Phán Tình vẫn lạnh
lùng như cũ chẳng trả lời, làm thế nào
