mệt quá, em muốn nghỉ ngơi, anh về đi.”
“Anh không đi.” Cố Học Văn lắc đầu: “Về sau anh sẽ không để em lại một mình. Em tin anh đi.”
“. . . . . .” Lòng tin không phải chỉ nói miệng, mà phải dùng hành
động biểu hiện. Tả Phán Tình lúc này không muốn tin Cố Học Văn.
“Em muốn ngủ, anh đi đi.” Tay bị anh nắm, cô cảm giác hết sức khó
chịu, cơ thể từng cơn co rút đau đớn, từ thân thể đến trái tim không chỗ nào không mệt.
“Ừ, em ngủ đi.” Cố Học Văn buông tay, ngồi bên giường không đi: “Anh canh chừng em.”
Tả Phán Tình buộc mình thả lỏng người để chìm vào giấc ngủ. Ánh mắt
vô tình lướt qua quần áo ướt sũng trên người Cố Học Văn, cô cau chặt
mày, nét mặt rất không vui.
“Cố Học Văn, quần áo của anh ướt cả rồi.”
“Anh không sao.” Cố Học Văn nhẹ thở dài, cô ấy còn lo lắng cho mình,
thật tốt. Sắc mặt Tả Phán Tình lại thêm buồn rầu. Xoay mặt qua, hừ nhẹ
một tiếng phớt lờ anh.
“Phán Tình?” Cố Học Văn kéo tay cô lần nữa: “Em tin anh, về sau anh
sẽ không để em lại một mình nữa, về sau anh sẽ không liếc nhìn bất kì
phụ nữ nào khác. Về sau thế giới của anh, trong sinh mệnh của anh, chỉ
có mình em.”
“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình nhắm mắt chẳng nhìn Cố Học Văn, tâm tư
trong đầu rối loạn đến cực điểm. Gào thét cũng gào thét rồi, nói cũng
đã nói xong. Bản thân lại vẫn thấy mệt, cô thật sự rất mệt: “Em muốn
ngủ, anh đừng ồn ào.”
“Phán Tình?” Cố Học Văn thoáng sửng sốt, quả nhiên, dối trá là không nên, dối trá sẽ trả giá đắt. Nhìn anh thì biết liền.
Muốn nói gì đó, Nét mặt Tả Phán Tình thống khổ, đôi mắt từ từ nhắm
lại, tựa hồ cái gì cũng không muốn nghe. Cơ thể cô chầm chậm thả lỏng,
cô thật sự mệt mỏi, thời gian chẳng còn sớm, cô mệt đến không chịu nổi. Ý thức bắt đầu hơi mơ hồ. Trước khi chìm vào giấc ngủ, ý niệm sau cùng
duy nhất trong đầu là: “Thật ra, em từng muốn tin tưởng anh, nhưng tại
sao anh gạt em?”
“Anh mặc quần áo cô ta mua, anh để cô ta trả lời điện thoại của anh, Cố Học Văn, tại sao anh có thể?”
“Cố Học Văn, em rất hận anh. . . . . .”
Lời của cô cực nhỏ, nếu không phải vì Cố Học Văn ở sát bên thế này, chỉ sợ anh cũng không nghe được.
Câu cuối cùng lại càng gần như lời nỉ non. Những câu nói ấy lập tức
khiến sắc mặt anh trở nên hơi tái nhợt, nhìn quần áo trên người mình.
Hôm nay Tả Phán Tình nhiều lần nói về quẩn áo, anh vẫn chưa suy nghĩ nghiêm túc xem ý của cô là gì.
Hiện tại nhìn quần áo trên người mình, anh đột nhiên hiểu được tất
cả. Nhìn Tả Phán Tình trên giường bệnh, xác định là cô đang ngủ thật,
anh mới cầm di động ra ngoài phòng bệnh, đứng ở hành lang gọi điện.
Nắm chặt di động, vẻ mặt anh hơi phẫn nộ. Có một số chuyện nhỏ anh không có chú ý tới lúc này bắt đầu hiện lên.
“Học Văn?” Giọng của Lâm Thiên Y hơi kinh ngạc, cô ta đã sắp xếp
hành lý xong xuôi rồi. Thật không ngờ lại nhận được điện thoại của Cố
Học Văn.
“Hôm nay em trả lời điện thoại của anh đúng không?”
Cố Học Văn bỏ qua danh xưng, nói thẳng nội dung chính.
“Học Văn?” Lâm Thiên Y sửng sốt một chút, mím môi: “Anh làm sao vậy?”
“Em vẫn không chịu nhận sai sao?” Cố Học Văn mất kiên nhẫn.
Lâm Thiên Y cắn môi, nói nhỏ như tiếng muỗi: “Phải, là em nghe nhưng em quên nói với anh.”
“Lâm Thiên Y.” Cố Học Văn nén giọng, mang theo vài phần tức giận: “Ai cho em trả lời điện thoại của anh? Em nói đi.”
“Em ——” Lần đầu tiên anh dùng lời lẽ nghiêm khắc như vậy với cô, Lâm Thiên Y có chút sợ sệt: “Học Văn.”
“Em đừng gọi anh.” Cố Học Văn chưa từng hối hận nhiều như thế: “Lâm
Thiên Y, anh thừa nhận, anh hơi có cảm giác áy náy với em, anh vẫn cảm
thấy việc em vội vã một mình ra nước ngoài ba năm, anh cũng có phần
trách nhiệm, vì anh chưa nói chuyện rõ ràng với em.”
“Nhưng Lâm Thiên Y à, xin em hiểu rõ rằng trước kia chúng ta không có khả năng ở bên nhau. Vĩnh viễn không có khả năng. Còn nữa. Anh đã kết
hôn rồi. Anh là người đã có vợ. Tại sao em lại muốn làm vợ anh hiểu lầm
chứ?”
Lâm Thiên Y nói không nên lời, tay nắm điện thoại bắt đầu trở nên tái nhợt: “Học Văn. Em xin lỗi. Em ——”
“Đừng nói xin lỗi.” Cố Học Văn thở sâu, giọng anh trước giờ chưa từng phẫn nộ thế này: “Sau này. Xin em đừng gọi điện cho anh, cũng không nên xuất hiện trước mặt anh. Còn nữa, bộ quần áo đó, anh sẽ chuyển tiền qua tài khoản cho em. Xem như anh mua nó. Cứ vậy đi.”
Tắt điện thoại, vẻ mặt giận dữ của Cố Học Văn vẫn chưa tiêu tan. Tựa
vào tường, đột nhiên hiểu ra nguyên nhân Tả Phán Tình lại phẫn nộ thương tâm đến tuyệt vọng thế này.
Cô nhất định là đã thấy ảnh chụp, muốn tự mình xác minh, không ngờ bị tai nạn xe, đứa bé mất. Tiếp đó thì sao?
Cô gọi điện cho anh, nhưng Lâm Thiên Y lại trả lời.
Tả Phán Tình sẽ nghĩ thế nào đây? Cô sẽ đau lòng hơn? Khổ sở hơn?
Giống như trước đây mỗi lần anh chứng kiến Kỷ Vân Triển với Tả Phán
Tình ở bên nhau. Nhưng không. So với anh, Tả Phán Tình còn chịu đau khổ
hơn nhiều.
Bởi vì cô sẩy thai, cô mất đi đứa con mà cô vẫn chờ mong.
Cô đã bị tổn thương, mà tổn thương này do chính anh gây ra. Cố Học
Văn áy náy khủng khiếp. Anh càng chua xót, tự trách mình, hối hận nhiều
hơn.
Anh có một thôi thúc muốn ch
