i vì em yêu anh ta. Không phải sao?”
“. . . . . .” Không. Không phải. Cô yêu Cố Học Văn, nhưng cô không có cách nào yêu người đàn ông mà trong lòng người ấy không có mình. Nếu Cố Học Văn thật sự vẫn còn tình cảm với Lâm Thiên Y, như vậy cô ——
Cô phải thế nào đây? Tả Phán Tình không dám nghĩ, trong đầu của cô
đầy hỗn độn, không thể bình tĩnh suy nghĩ, nếu Cố Học Văn thật sự phản
bội mình, vậy cô phải thế nào?
Thật ra, cô đã yêu Cố Học Văn, yêu đến mức cho dù biết rõ anh lấy
mình chỉ vì mình là người độc lập, không bám dính lấy anh còn kiên trì ở bên anh.
Yêu đến mức cho dù tận mắt chứng kiến anh cùng Lâm Thiên Y ôm nhau
nhưng vẫn tin anh vô tội, giữa anh với Lâm Thiên Y không có gì.
Nhưng lúc này, cô đột nhiên không chắc chắn được anh với Lâm Thiên Y thật sự không có gì hay không?
“Buổi sáng khi em gặp chuyện không may. Anh ta đang ở trong khách sạn cùng với cô gái kia.” Giọng nói của Hiên Viên Diêu trầm xuống, giống
như kết quả này, anh ta cũng không mong muốn: “Anh biết em gặp nguy
hiểm, liền lập tức chạy tới đầu tiên. Lúc đó, Lâm Thiên Y hình như trong người không khỏe, Cố Học Văn ở khách sạn chăm sóc cô ta cả tối. Lúc đó, Ôn Tuyết Kiều đã gọi điện cho anh ta, anh ta cũng biết em gặp nguy
hiểm.”
Sắc mặt Tả Phán Tình tái nhợt, toàn thân chết lặng. Các đầu ngón tay
xanh xao hơi run rẩy. Cô không tin. Lời Hiên Viên Diêu nói, một chữ cô
cũng không muốn tin.
Nhưng Hiên Viên Diêu chỉ vào túi xách đeo trên vai của cô, vẻ mặt có
chút dịu dàng: “Em có thể kiểm tra trong nhật ký cuộc gọi. Hôm em gặp
chuyện không may, Ôn Tuyết Kiều đã dùng điện thoại của em để gọi cho anh ta”
Tả Phán Tình không tin, nhưng bàn tay lại theo bản năng lấy điện
thoại từ trong túi ra. Tay vẫn còn chút run, động tác lấy điện thoại trở nên rất chậm chạp. Hiên Viên Diêu cũng không vội, không muốn giục cô.
Nhìn thấy cô từ từ lấy điện thọai ra. Lần đầu tiên Tả Phán Tình thấy
điện thoại hóa ra lại quan trọng như vậy, cô gần như không cầm nổi.
Hôm đó cô gặp chuyện không may? Là hôm đó? Hồi ức quay về, cô muốn
quên cũng không thể quên được, khuôn mặt của Ôn Tuyết Kiều, cái siêu thị đó. Còn có ——
Kiểm tra nhật ký cuộc gọi một lượt. Đúng vậy. Trong thời gian cô gặp
chuyện, Ôn Tuyết Kiều quả thật có gọi điện thoại cho Cố Học Văn, còn
nhắn cho anh một tin.
“Em định cho anh sự kinh hỉ, nhưng anh không trở lại, quá muộn rồi.”
Điều này không thể nào là giả. Từ sau khi xảy ra sự việc Tả Phán Tình vẫn chưa xem qua điện thoại của mình, lúc này đột nhiên nhìn thấy, làm
cô giật mình, nơi ngực nổi lên một cơn chua chát. Rồi dần dần trở nên
đau nhói. Tay chân đầy mồ hôi, nhiệt độ trong phòng làm việc tuy cao
nhưng lại không sưởi ấm được lòng cô.
Cô cảm thấy lạnh, bước chân như nhũn ra, thậm chí cô đứng cũng không
vững, trước mặt đột nhiên lại hiện ra một tấm ảnh, tấm ảnh chụp Cố Học
Văn cởi quần áo của Lâm Thiên Y.
Bên góc phải tấm ảnh có ghi rõ ngày, chính là thời gian mà Ôn Tuyết Kiều gọi điện thoại cho Cố Học Văn.
“Người của anh, chia làm hai hướng, một nhóm theo em, thấy em gặp
chuyện không may, anh đã nghĩ cách cứu em. Một nhóm khác theo Cố Học
Văn. Anh ta không có đi cứu em. Anh ta đến chỗ người phụ nữ đó.”
Giọng Hiên Viên Diêu hết sức xót xa, thở dài, vẻ mặt không dám tin:
“Anh chưa bao giờ thấy có người đàn ông nào lại bỏ mặc sự bình an của vợ mình mà đi trông nom người phụ nữ khác. Cố Học Văn là người đầu tiên.”
“Câm miệng. Đừng nói nữa.” Tả Phán Tình nghe không nổi nữa, cũng không muốn nghe: “Anh đừng có nói nữa, anh đừng nói nữa.”
“Được. Anh không nói.” Hiên Viên Diêu đem tấm ảnh thả lại trên bàn,
xoay người nhìn vào gương mặt đau khổ, trốn tránh của cô, trên mặt có
chút lo lắng: “Tả Phán Tình, anh không định cho em xem mấy tấm ảnh này.
Thực ra, hôm nay sau khi thuộc hạ đưa cho anh, anh đã muốn thiêu hủy.
Nhưng không ngờ lại bị em xem được. Em cứ xem như em chưa từng thấy đi.”
Làm như chưa từng thấy? Tả Phán Tình cảm thấy buồn cười, cô không
phải người mù, cô đã thấy, làm sao có thể vờ như chưa từng thấy?
Móng tay đâm mạnh vào lòng bàn tay nhưng cô hoàn toàn không thấy đau. Tùy ý, nhét điện thoại di động vào trong túi, cô xoay người rời đi,
nghĩ lại, liền đem toàn bộ ảnh bỏ vào trong túi.
Lướt qua Hiên Viên Diêu rời đi, Hiên Viên Diêu nắm lấy tay cô: “Tả Phán Tình. Đừng kích động, em bình tĩnh một chút đi.”
“Bình tĩnh?”Llúc này, cô còn có thể bình tĩnh được sao? Ra sức thoát
khỏi tay anh ta, Tả Phán Tình muốn rời đi. Hiên Viên Diêu lại nói thêm
một câu.
“Hiện tại nếu em muốn đi tìm Cố Học Văn, e rằng em phải đi đến nhà của người phụ nữ kia.”
“Có ý gì?” Tả Phán Tình bước được vài bước, xoay người trừng mắt nhìn Hiên Viên Diêu, vẻ mặt đề phòng cùng với dò xét: “Anh có ý gì?”
“Hình như hôm nay người phụ nữ kia trong người lại khó chịu, Cố Học
Văn đã gặp cô ta rồi.” Hiên Viên Diêu buông tay, nghĩ đến một chuyện
khác: “Đúng rồi. Người phụ nữ đó phải về Bắc Đô, mà nhiệm vụ của Cố Học
Văn ở thành phố C cũng đã hoàn thành. Anh ta sẽ lập tức được triệu hồi
về Bắc Đô thôi đúng không?”
Quay về Bắc