kí ra trực
tiếp xông vào.
“Hiên Viên Diêu, tên khốn kiếp nhà anh, anh ra đây cho tôi.”
Trong văn phòng không có tiếng đáp lại, Hiên Viên Diêu có vẻ không ở
trong đó thật. Thư kí bước theo sau cô nói điều gì đó, nhưng Tả Phán
Tình không nghe thấy, toàn bộ ánh mắt cô đều bị một thứ trên chiếc bàn
làm việc hấp dẫn.
Ảnh chụp này là ảnh của Cố Học Văn sao?
Edit: Jade
Beta: Phong Vũ
“Thiết kế Tả, chủ tịch thật sự không ở trong phòng.” Thư ký bước đến
định mời cô rời đi. Vừa rồi, Hiên Viên Diêu có dặn, không để cho Tả Phán Tình vào phòng làm việc của anh ta: “Tổng giám đốc vừa rồi đã dặn, bất
kể người nào cũng không được vào đây, thiết kế Tả, mời cô đi cho?”
Tả Phán Tình làm ngơ, mắt nhìn chằm chằm những tấm ảnh trên bàn, bất động.
Bàn làm việc lớn như vậy, có một đống tài liệu, một xấp ảnh nằm rãi rác trên bàn, gương mặt trên mấy tấm ảnh đó, rất rõ ràng.
Cố Học Văn ôm Lâm Thiên Y, vẻ mặt lo lắng, bàn tay to đặt bên hông
đang cởi quần của cô ta. Tấm ảnh thứ hai, Lâm Thiên Y đã được cởi quần,
bị anh bỏ vào bồn tắm lớn.
Tiến một bước về phía trước, lại thêm một bước, Tả Phán Tình cầm lấy
những tấm ảnh. Xem từng tấm một. Lâm Thiên Y ôm Cố Học Văn, tấm ảnh này
không phải là lần ở bệnh viện. Cô cũng không biết là khi nào. Cố Học Văn ôm cô ta, vẻ mặt dịu dàng.
Còn có một tấm, Cố Học Văn ôm Lâm Thiên Y để lên xe. Vẻ mặt như lửa
đốt, ánh mắt lo lắng nhưng dịu dàng nhìn người con gái trong lòng mình.
Móng tay không tự giác bấm chặt vào lòng bàn tay, một luồng khí lạnh
đột nhiên từ mũi chân xộc thẳng lên, gương mặt cũng nháy mắt trở nên tái nhợt……
Phía sau, thư ký của Hiên Viên Diêu vẫn đang nói chuyện: “Thiết kế
Tả, phiền cô đi ra ngoài, chủ tịch đã dặn, trong lúc anh ấy không có ở
đây thì không thể cho ai vào.”
“Cút đi.” Tả Phán Tình không quay đầu lại, đột nhiên dùng sức đấm vào cái bàn: “Tôi bảo cô cút đi.”
Cô thư ký nóng nảy, muốn nói gì đó thì lúc này Hiên Viên Diêu lại
bước vào. Cô thư ký thở phào nhẹ nhỏm nhìn cô: “Chủ tịch anh đã trở lại? Thiết kế Tả, cô ấy ——”
“Ở đây không có chuyện của cô.” Hiên Viên Diêu khẽ chau mày, ra hiệu cho cô thư ký có thể ra ngoài: “Cô đi ra ngoài đi.”
“Vâng.” Thư ký gật đầu xoay người đi ra, Hiên Viên Diêu bước đến bàn
làm việc. Người con gái đứng bên cạnh bàn kia đã bất động đứng yên ở đó, hoàn toàn không hề có phản ứng.
Khóe môi của anh ta khẽ nhếch lên, vòng đến trước bàn, vẻ mặt anh ta
bình thản nhặt những tấm ảnh lên, định bỏ vào ngăn kéo: “Nghe nói em
muốn xin nghỉ?”
“Không nên sao?” Tả Phán Tình quan sát động tác của anh ta, vươn tay
giữ lại tay anh ta lại, giật lấy mấy tấm ảnh: “Mấy tấm ảnh này, anh lấy ở đâu ra?”
“Tả Phán Tình.” Hiên Viên Diêu có thể dễ dàng dành lấy mấy tấm ảnh
này nhưng anh ta không định làm vậy, chỉ nhìn cô cầm lấy tấm ảnh kia,
trong ảnh là Cố Học Văn đang cởi quần Lâm Thiên Y.
Anh ta nhíu mày nhìn Tả Phán Tình, vẻ mặt có vài phần phản đối: “Anh không có ý định cho em xem.”
“Không có ý định đưa tôi xem?” Tả Phán Tình muốn cười, nhưng lại thấy không cười nổi: “Nếu vậy anh chụp mấy tấm hình này để làm gì?”
Ném mạnh tấm hình xuống bàn, vẻ mặt Tả Phán Tình vô cùng tức giận: “Hiên Viên Diêu, anh cho tôi là con ngốc sao? Phải không?”
Gương mặt Hiên Viên Diêu biểu hiện 3 phần xảo quyệt, hai tay khoanh
trước ngực, đôi môi mỏng cùng với dáng vẻ ung dung khó đoán: “Tả Phán
Tình, em hy vọng nghe được câu trả lời như thế nào?”
Khẽ nâng cằm, ánh mắt đầy tà tứ: “Anh thích em. Tả Phán Tình.”
“Anh. . . . . .”
“Bởi vì anh thích em, cho nên anh sẽ quan tâm đến em, quan tâm người
đàn ông đó có xứng đáng với em không, quan tâm em có hạnh phúc không.
Quan tâm như vậy là sai sao?”
“. . . . . .”
Tả Phán Tình giật mình, trong khoảng thời gian ngắn không thể phản
bác lại anh ta. Hiên Viên Diêu khẽ thở dài, sắc mặt hiện lên một tia tối tăm: “Anh cũng đã từng nói với em, chồng em hoàn toàn không đáng để em
tin tưởng. Chính em đã lựa chọn tin anh ta”
“Còn anh ——” vươn tay nắm lấy tay cô, cảm nhận cơ thể cô chẳng mấy
chốc đã trở nên cứng nhắc, vẻ mặt của anh ta vẫn bình tĩnh như cũ: “Anh
vẫn luôn do dự, không biết có nên cho em xem mấy tấm ảnh này không”
“Hiên Viên Diêu.” Giận dữ rút tay về, Tả Phán Tình lùi về phía sau,
nghiêng người nhìn ra cửa sổ, không nhìn Hiên Viên Diêu: “Tôi không
thích anh, trước kia hiện tại và về sau cũng không có khả năng thích
anh.”
“Anh thích em.” Hiên Viên Diêu vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt cô: “Hiện tại thích em, về sau cũng sẽ vẫn thích em.”
“Hiên Viên Diêu.” Tả Phán Tình thở sâu, buộc mình bình tĩnh, quá
nhiều sự việc xảy ra cùng một lúc, cô muốn nghĩ cho rõ ràng, cẩn thận
rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, mà chuyện đầu tiên chính là: “Tấm hình
này, là chụp vào lúc nào?”
“Thôi quên đi.” Hiên Viên Diêu lấy ra một cái bật lửa, định đốt mấy
tấm hình kia: “Em yêu anh ta không phải sao? Em yêu anh ta, tin anh ta.
Cho dù lúc em gặp nguy hiểm, anh ta đang ở bên cạnh người phụ nữ khác,
cho dù lúc em cần anh ta nhất, anh ta đang thân mật với người phụ nữ
khác. Em muốn quên đi. Bở
